Chương 67: Mối Hận Ngút Trời
Trương Văn Tĩnh là một người đàn bà điên. Cô chẳng thèm để ý chuyện tóc dài tóc ngắn hay thậm chí là trọc đầu.
Cô thản nhiên chào mọi người: "Mọi người ra rồi à? Sao, cũng muốn thử cảm giác nhiệt độ nguyên thủy hả?"
Giọng điệu vẫn chua ngoa như vậy, như thể những khổ sở trước đó chưa từng để lại chút gì trong lòng cô. Nhưng rất rõ ràng, thân thể cô thành thật hơn nhiều. Dù có dị năng cách ly, trên người cô vẫn bị nóng đến nổi rôm sảy.
Lục Dĩ Trạch không lên tiếng, những người còn lại cũng không ai nói gì.
Duy chỉ có Khương Nguyệt không muốn rời khỏi căn cứ. Nhiệt độ bên ngoài đối với cô quá đau đớn, đau đến mức làn da xanh lập tức sẫm lại. Cảm giác bỏng rát giày vò khiến con xác sống trở nên vô cùng hung bạo, đầy tính công kích.
Xác sống không có mồ hôi, cô không thể bài tiết để giải nhiệt. Cơn khô nóng trong người như một ngọn lửa, chạy loạn khắp thân thể.
Trương Văn Tĩnh liếc nhìn Lục Dĩ Trạch đứng lạnh lùng bên cạnh, tốt bụng làm mẫu cho Khương Nguyệt một lần. Cô dùng dị năng chỉ cho Khương Nguyệt thấy cách dùng dị năng hệ tinh thần bọc lấy cơ thể mình, nhờ đó đạt hiệu quả cách ly nguồn nhiệt.
Cùng là dị năng hệ tinh thần, Khương Nguyệt càng nhạy cảm với cách vận dụng của Trương Văn Tĩnh. Dưới khát vọng sinh tồn khi đối mặt với thời tiết cực đoan, cùng với mấy lần Trương Văn Tĩnh làm mẫu, rốt cuộc Khương Nguyệt cũng học được cách dùng dị năng để cách ly nhiệt độ.
Tuy hiệu quả không thể so với việc ở trong không gian dị năng của Lục Dĩ Trạch, nhưng ít nhất cũng dễ chịu hơn nhiều so với khi không có gì. Khương Nguyệt bị ép phải tăng tiến dị năng.
Cơn nóng bức nghẹt thở trong lồng ngực dần dịu xuống, coi như Khương Nguyệt không còn hung hăng nữa.
Trương Văn Tĩnh chứng minh được giá trị của mình, cười nói với Lục Dĩ Trạch: "Con xác sống nhỏ này sắp tiến giai rồi nhỉ, anh cần thêm tinh hạch chứ?"
Trương Văn Tĩnh tuy cấp bậc không cao, nhưng hiểu biết về dị năng và xác sống của cô, đúng là hơn hẳn người thường.
Nghe cô nói vậy, Lục Dĩ Trạch không mấy ngạc nhiên, ngược lại ba người bên cạnh kinh ngạc nhìn Khương Nguyệt.
"Sắp thăng cấp? Xác sống thăng cấp rồi sẽ thế nào, trở nên thông minh hơn à?" Phạm Kiến là người đầu tiên tò mò lên tiếng.
"Chắc là sẽ giống người hơn đấy. Cậu nhìn chị dâu với xác sống bình thường đi, khác biệt lớn lắm." Hàm Văn Thụy đoán.
Trương Văn Tĩnh vui vẻ giải đáp: "Theo tôi đoán, xác sống cấp càng cao thì càng giống con người."
"Trước đây tôi từng gặp một con xác sống, nó không chỉ khiến đám xác sống cấp thấp thần phục, mà còn có trí tuệ của con người."
Nghe vậy, trong đầu Thịnh Tuyết lập tức hiện lên cảnh tượng kinh hoàng ở trung tâm thương mại hôm đó, khi bị con xác sống kia nhìn chằm chằm đến rợn cả tóc gáy.
"Con xác sống chị gặp, có phải bên cạnh mang theo một bộ xương khô không?"
"Đúng vậy, bên cạnh là một bộ xương khô, lại có trí tuệ con người. Cái sự hung hãn của xác sống, thật là... đáng sợ."
Trương Văn Tĩnh tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng trên mặt vẫn đầy hưng phấn.
Cô quay đầu nhìn Lục Dĩ Trạch với vẻ mặt bình thản, cười nói: "Tôi quen thuộc rất nhiều nơi trong thành, còn có thể giúp anh thăm dò tin tức. Vậy, tôi có thể đi cùng không?"
Tuy Lục Dĩ Trạch muốn từ chối, nhưng Khương Nguyệt có thể được khơi dậy để dùng dị năng, có phần công lao của người trước mắt này.
Anh liếc nhìn bên cạnh con chó biến dị, thấy thêm một xác dị thú đã bắt đầu thối rữa vì nhiệt độ cao.
Xem ra mấy ngày nay, bọn họ ở bên ngoài lại giúp căn cứ chặn một đợt tấn công.
"Đi theo đi."
Lục Dĩ Trạch không ngại mang theo một người có ích.
Trương Văn Tĩnh nở nụ cười ngang tàng, đẩy lại cặp kính dày cộp trên sống mũi.
Cô định chuyến này ra ngoài sẽ thuận đường mang hài cốt em gái về, nên cũng đã nói trước.
Không ai có ý kiến gì với yêu cầu này, dù sao nơi đó cũng coi như là đường phải đi qua, vốn dĩ sẽ đi ngang.
Lục Dĩ Trạch và mọi người ngồi trên xe, còn Trương Văn Tĩnh cưỡi chó biến dị.
Vốn là một cảnh tượng oai phong, nhưng vì lông của con chó biến dị bị cạo thành kiểu chó gặm, trông cứ như bị rụng lông từng mảng, hình tượng lập tức giảm đi không ít.
Lục Dĩ Trạch lái xe rất nhanh, nhưng tốc độ chạy của chó biến dị, rõ ràng không phải xe bình thường có thể so bì. Nhanh đến mức chỉ thấy một bóng mờ, thỉnh thoảng phải dừng lại chờ.
Hàm Văn Thụy và Phạm Kiến trên xe hận không thể bám lấy đuôi con chó, nhìn mà máu huyết sôi trào.
"Mẹ kiếp, đẹp vãi, trọc đầu cũng vẫn đẹp! Sao hồi đó tao không nuôi một con chó nhỉ, biết đâu nó cũng biến dị, thế là ôm ngay được đùi vàng!" Phạm Kiến đau đớn tiếc nuối.
Hàm Văn Thụy có chút ghen tị: "Thật ra cũng đâu có đẹp lắm, chẳng qua cưỡi lên oai phong chút, tốc độ nhanh hơn chút, sức tấn công mạnh hơn... một chút xíu thôi. Ngoài ra thì chẳng còn gì đáng nói."
Lục Dĩ Trạch liếc cậu ta một cái. Cái miệng của Hàm Văn Thụy đúng là cứng hơn thực lực của cậu ta nhiều.
Mặc kệ hai người trong xe ghen tị hay hâm mộ, khi đến công viên nơi chôn cất Trương Thiến, bọn họ lập tức thu lại vẻ đùa cợt, im bặt.
Trương Văn Tĩnh đã đứng đó. Nhưng lúc này, cô mặt tái mét đứng tại nơi đáng lẽ là chỗ yên nghỉ của tro cốt Trương Thiến.
Cô nhìn thấy trong ký ức của Thịnh Tuyết rằng họ đã chôn tro cốt Trương Thiến ở nơi này.
Nhưng bây giờ, toàn bộ đất ở đây đã bị xới tung, chiếc hộp đáng lẽ đựng tro cốt của Trương Thiến nằm vương vãi bên cạnh.
Trong hộp vẫn còn một ít tro cốt sót lại, nhưng phần lớn tro cốt đã biến mất không dấu vết.
Trương Văn Tĩnh run rẩy ôm chặt chiếc hộp tro cốt, kích động đến mức dùng dị năng.
Ngay lập tức, cảnh tượng vài ngày trước hiện lên trong đầu mọi người.
Một ngày sau khi Lục Dĩ Trạch và nhóm người rời đi, một đám người mặc quần áo đen kín từ đầu đến chân đã tìm đến, mang đi con quái vật do Trương Thiến sinh ra.
Còn sở dĩ bọn chúng lục tìm hài cốt của Trương Thiến, chẳng qua chỉ để tìm viên tinh hạch mà Trương Thiến đã moi ra.
Khi đó Trương Thiến nắm chặt viên tinh hạch trong tay, đến chết cũng không buông, nên Lục Dĩ Trạch và những người khác mới không lấy đi.
Không ngờ, vì viên tinh hạch này mà bọn chúng xới tung cả mặt đất, mang viên tinh hạch đi.
Còn tro cốt của Trương Thiến bị bọn chúng tiện tay ném lên, vương vãi trong gió.
Hận thù chiếm trọn lý trí của Trương Văn Tĩnh, đôi mắt đỏ ngầu chỉ còn lại hận ý mù quáng.
Rồi có một ngày, cô sẽ tìm ra bọn chúng, dù phải trả bằng mạng sống, cô cũng phải khiến chúng đền mạng!
Dưới ảnh hưởng của dị năng, mọi người nhìn rõ đầu đuôi sự việc. Thịnh Tuyết đẩy xe lăn tới, khẽ vỗ vai cô: "Xin chia buồn."
Chiếc hộp chỉ đựng chút tro cốt ít ỏi còn sót lại. Trương Văn Tĩnh im lặng hồi lâu, ôm hộp đứng dậy, đôi mắt chết lặng.
Cô quay người, bình tĩnh nói với Lục Dĩ Trạch và mọi người: "Đi thôi, còn phải lên đường, đừng trễ nải."
Hận thù ngút trời không tài nào giấu được, ai cũng cảm nhận rõ ràng. Nhưng nhìn cô gái trầm mặc lúc này, mọi người lần đầu hiểu rõ sự tàn nhẫn của Trương Văn Tĩnh.
Lục Dĩ Trạch nhìn thẳng Trương Văn Tĩnh. So với nỗi đau của cô, anh quan tâm hơn đến đám người vừa xuất hiện trong cảnh tượng đó, những kẻ dùng áo đen bọc kín gương mặt.
Trong mười lăm năm tận thế kiếp trước, anh chưa từng nghe nói đến một tổ chức ngang ngược như vậy.
Bọn họ, từ đâu mà ra?
