Chương 97: Cô Nàng Mèo Khương Nguyệt
Sau khi Thịnh Tuyết giải thích rõ ràng, cô định trả lại mười viên tinh hạch cho Lục Dĩ Trạch.
Lục Dĩ Trạch liếc nhìn đống tinh hạch trong tay Thịnh Tuyết, không đưa tay nhận, chỉ nói một câu: “Cứ giữ đi.”
Hiện tại anh không hề thiếu tinh hạch, đám này với anh đã chẳng còn mấy tác dụng, chi bằng tự mình tu luyện còn nhanh hơn. Còn Khương Nguyệt, số tinh hạch còn lại trong tay anh đã đủ để cô ấy tu luyện trong một thời gian dài.
Chia tinh hạch xong, Lục Dĩ Trạch lên tiếng: “Đã vất vả lâu rồi, mọi người nghỉ ngơi cho tốt, giải tán đi.”
Cầm trên tay cả một đống tinh hạch, mấy người bọn họ nhất thời có cảm giác như vừa thành đại gia mới nổi, đơ cả người. Nhưng có muốn từ chối cũng chẳng được, Lục Dĩ Trạch thẳng tay “trấn áp”, ép bọn họ nhận hết.
Phạm Kiến hai mắt rưng rưng: “Anh Lục, cả đời này anh là anh của em, là anh duy nhất của em!”
Tiểu Bạch thấy câu này nghe quen quen, lắc đầu mấy cái, gầm gừ ra vẻ phản đối.
“Giải tán đi, giải tán đi, giờ tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật đã.” Hàm Văn Thụy mệt đến mức chân cẳng như không nhấc nổi.
Trương Văn Tĩnh phát hiện Thịnh Tuyết đang sắp đột phá, không dám chậm trễ, đẩy cô ấy vào phòng trong.
Phạm Kiến vì lo lắng còn muốn đi theo, lại bị Tiểu Bạch ngoạm lấy cổ áo phía sau gáy lôi phăng ra.
“Anh Tiểu Bạch, anh làm gì vậy?” Phạm Kiến khó hiểu.
Hàm Văn Thụy kéo Phạm Kiến đứng dậy: “Trong phòng là hai cô gái, mày lắm chuyện còn dí lại gần xem gì? Xem cái gì chứ?”
“Hơn nữa, thực lực của hai đứa mình bây giờ yếu nhất. Nhanh đi hấp thu tinh hạch, tiêu hóa dị năng cho tốt đi.”
“Ê, ông bạn, mày đúng là tốt bụng thật. Rõ ràng tao yếu nhất, vậy mà mày còn khéo tự lôi cả bản thân mày vào luôn. Nói thật, mày đúng là biết nói chuyện.” Phạm Kiến vỗ vai Hàm Văn Thụy, tỏ ra rất tự biết mình.
Hai người còn chưa nói được với nhau thêm câu nào, lúc quay đầu lại, đừng nói bóng người, ngay cả bóng con chó cũng chẳng thấy đâu.
“Ơ? Người đâu hết rồi?” Phạm Kiến nghi hoặc lên tiếng.
Những người khác đi đâu thì không rõ, nhưng lúc này Lục Dĩ Trạch đã dẫn Khương Nguyệt trở về phòng ngủ. Đã lâu rồi anh mới trở lại chỗ ở của mình.
Rời đi chưa được mấy ngày, trong phòng chẳng có gì thay đổi. Khương Nguyệt đã quen đường quen nẻo ngồi lên chiếc ghế cạnh bàn viết, hai tay chống lên mặt ghế, xoay vòng vòng.
Lục Dĩ Trạch thấy cô chơi vui vẻ, cũng tiện tay ngồi xuống sofa trong phòng.
Sau đó, một chiếc hộp màu đen bỗng nhiên xuất hiện, đặt trước mặt Lục Dĩ Trạch.
Khoảnh khắc chiếc hộp đen xuất hiện, Khương Nguyệt lập tức dừng xoay ghế, ánh mắt đăm đăm nhìn chằm chằm chiếc hộp trước mặt.
Chiếc hộp đen này lúc thu vào thế nào thì lấy ra vẫn thế ấy. Nắp hộp mở toang, đồ vật bên trong thấy rõ mồn một.
Khương Nguyệt cuối cùng cũng chịu rời bỏ chiếc ghế xoay vòng vòng kia, mặt hiện rõ vẻ thèm thuồng nhìn chằm chằm chiếc hộp đen. Cô cảm thấy chiếc hộp này, cực kỳ bổ.
Chiếc hộp này do dị năng của một dị năng giả cấp ba biến thành, đúng là có thể ăn được. Cô nhìn đến mê mẩn, nước miếng không ngừng tiết ra.
“Khương Nguyệt.”
Nghe tiếng Lục Dĩ Trạch gọi, Khương Nguyệt mới hồi thần, ngẩng đầu nhìn anh, đáp một tiếng: “Hả?”
Lục Dĩ Trạch rời lưng khỏi sofa, hơi nhổm người dậy, một tay đặt lên mép chiếc hộp đen, nhìn Khương Nguyệt, khóe môi khẽ nhếch lên gần như không thể nhận ra: “Mặc thử vào xem.”
Khương Nguyệt cúi đầu nhìn thứ bên trong chiếc hộp đen. Thật ra trước đó cô chưa hề nhìn rõ, vì đã bị Thịnh Tuyết che mắt.
Có lẽ muốn xem kỹ thứ trước mắt là gì, Khương Nguyệt đưa tay cầm tấm vải mỏng manh lên ngắm nghía.
Những đường vân của lớp sa mỏng in lên làn da cô một mảng lưới mờ. Đôi tay trắng ngần như ngọc luồn trong lớp vải, ngay cả nốt ruồi nhỏ trên đốt ngón tay út cũng hiện rõ mồn một.
Vốn chỉ muốn đùa một chút để trêu Khương Nguyệt, không ngờ lại chọc ra một Khương Nguyệt đầy gợi cảm. Lục Dĩ Trạch dựa vào sofa, nhướng mày thưởng thức.
Đúng lúc cô định mặc thử tấm vải chẳng che được gì này lên người, Lục Dĩ Trạch đã nhanh tay ngăn lại: “Được rồi, anh đùa em thôi.”
Động tác thay đồ của Khương Nguyệt khựng lại. Cô quan sát cảm xúc của Lục Dĩ Trạch, phân tích lời anh nói, một lúc lâu sau mới chịu dừng lại.
“Đi tắm đi, tắm xong nghỉ sớm.”
Lục Dĩ Trạch kén giường. Mấy ngày nay, trừ ngày đột phá ra, anh đều không ngủ ngon giấc. Về đến căn cứ rồi, anh chỉ muốn dưỡng sức cho tốt.
Bị Lục Dĩ Trạch trông chừng, Khương Nguyệt vào nhà tắm trước. Cô vốn tắm rửa rất lề mề, mất khá nhiều thời gian.
Lúc bước ra, toàn thân cô đều tỏa hương thơm. Từ sau khi đột phá, làn da của Khương Nguyệt càng ngày càng giống người thường. Bây giờ ánh đèn mờ ảo, càng khó nhận ra cô không phải là con người.
“Sấy tóc xong rồi ngủ.” Lục Dĩ Trạch dặn dò, thấy cô gật đầu mới vào nhà tắm.
Mấy ngày nay đầu óc Lục Dĩ Trạch nghĩ ngợi quá nhiều thứ, rối tung như ong vỡ tổ, đến cả trong nhà tắm cũng không được yên.
Anh nhớ lại những chuyện sau đợt nắng nóng cực độ ở kiếp trước, lòng càng thêm nặng trĩu.
Tắm xong, anh cũng gỡ được phần nào mớ rối trong đầu. Lục Dĩ Trạch lấy khăn lau tóc, nhưng lại thấy Khương Nguyệt ở bên ngoài yên lặng đến mức không bình thường.
Cửa nhà tắm vừa mở, hơi nước trong đó lập tức tràn vào phòng ngủ.
Ánh đèn trong phòng ngủ tối mờ. Khương Nguyệt, người đang vật lộn được nửa chừng với bộ quần áo, chợt quay phắt đầu lại, đối diện với ánh mắt Lục Dĩ Trạch.
Cả tấm lưng Khương Nguyệt để trần. Cổ và đôi vai trắng ngần bị một mảnh ren không đủ che thân quấn quanh, tà váy ngắn đến mức quá đáng chỉ vừa che tới gốc đùi.
Đôi chân Khương Nguyệt đẹp thật sự, đường nét từ mắt cá chân uốn dần lên trên, từng tấc một đều hoàn hảo, không có chút mỡ thừa nào.
Không biết làm cách nào, Khương Nguyệt lại tự xỏ vào chân được một đôi tất lưới viền ren bèo. Làn da trắng mịn nửa che nửa lộ sau lớp vải mỏng chỉ cần khẽ xé là rách.
Khi cô xoay người, chiếc chuông nhỏ đeo trên cổ rung lên leng keng. Đôi tai mèo trên đầu e là do không gắn chắc nên lệch hẳn sang một bên, sắp rơi khỏi đầu đến nơi.
Trên tay Khương Nguyệt vẫn còn cầm một chiếc đuôi chẳng biết để vào đâu.
Lục Dĩ Trạch nhìn Khương Nguyệt bằng ánh mắt sâu thẳm, trên mặt mang nụ cười nhạt khó đoán: “Em đang làm gì thế?”
Khương Nguyệt tuy mặc không nhiều, nhưng chỗ đáng che đều đã che kín.
Cô quay lưng về phía Lục Dĩ Trạch, làm bộ bịt tai trộm chuông, giả vờ như vẫn chưa bị phát hiện, tiếp tục vật lộn với cái bộ đồ khó chịu này.
Nhưng nghe Lục Dĩ Trạch hỏi, cô vẫn thành thật trả lời: “Đang mặc quần áo.”
Lục Dĩ Trạch không quấy rầy cô, chỉ cười đầy ẩn ý: “Ừ, em cứ tiếp tục đi.”
Anh tiện tay ném chiếc khăn vào cái thau trong nhà tắm, lên giường dựa lưng vào đầu giường, ánh mắt không hề có ý thu lại.
Ánh mắt nóng rực như thiêu đốt cả tấm lưng Khương Nguyệt. Khoảng đùi duy nhất lộ ra ngoài không chút che đậy kia lại càng trở nên quyến rũ lạ thường.
Khoảnh khắc Khương Nguyệt xoay người, lông mày Lục Dĩ Trạch khẽ nhướng lên, vẻ trầm trồ trong mắt lộ ra không hề che giấu. Nhìn thấy Lục Dĩ Trạch, Khương Nguyệt như thể một loại công tắc kỳ lạ nào đó bị bật lên.
Cô từ cuối giường từ từ bò tới bên Lục Dĩ Trạch. Đôi mắt nhuốm đầy dục vọng của cô bỗng bùng lên như lửa cháy lan đồng cỏ.
Khương Nguyệt mạnh mẽ vòng hai tay qua cổ Lục Dĩ Trạch, khiến ánh mắt anh chỉ có thể dừng lại trên người cô.
Lục Dĩ Trạch đưa tay khẽ lay chiếc chuông trên cổ cô, giữa bầu không khí ngây ngất, anh cười hỏi: “Em muốn làm gì nào?”
