Chương 98: Hoạt huyết hóa ứ
Khương Nguyệt tham lam lướt ánh mắt khắp người Lục Dĩ Trạch, ham muốn trong mắt không hề che giấu. Cô chưa bao giờ giấu sự chiếm hữu của mình dành cho anh, muốn liếm, muốn hôn, muốn cắn, hận không thể nuốt gọn “món ăn” này vào bụng.
Lục Dĩ Trạch chưa kịp nhận được câu trả lời của Khương Nguyệt thì đã cảm thấy bờ môi phủ lên một hơi ấm. Đầu lưỡi mềm mại của cô vụng về lướt qua khe môi anh, cố quấn sâu hơn.
Đôi môi vốn lạnh ngắt của Khương Nguyệt nhờ dị năng được nâng cao đã dần có hơi ấm, nhưng so với thân nhiệt người thường vẫn thấp hơn khá nhiều.
Lục Dĩ Trạch tận hưởng sự chủ động của cô, nhưng lại giả vờ xa cách: “Học từ ai thế?”
Khương Nguyệt không chút do dự lại đưa môi tới, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời: “Tiểu Bạch.”
Lục Dĩ Trạch khẽ bật cười, chẳng trách lúc nãy bò từ cuối giường lên đầu giường trông y như một chú chó con.
“Sao lại thay bộ đồ này?” Lục Dĩ Trạch tránh nụ hôn của cô, hỏi.
Khương Nguyệt nhíu mày nhìn Lục Dĩ Trạch, kẻ cứ nói mãi mà không chịu cho hôn: “Vì anh muốn nhìn.” Cô nói rất quả quyết. Xác sống làm sao hiểu nổi sự giả dối của con người? Huống chi cô là xác sống hệ tinh thần, có thể cảm nhận rõ ràng ý nghĩ của Lục Dĩ Trạch.
Thấy Lục Dĩ Trạch im lặng, cô lại nhấn mạnh: “Là anh muốn nhìn, anh còn muốn…”
“Được rồi, yên nào.” Lục Dĩ Trạch ghì lấy gáy cô, thành thạo hôn đáp trả, bịt kín cái miệng đang nói hươu nói vượn kia.
Khương Nguyệt đang quỳ giữa vòng tay anh khẽ loạng choạng. Để giữ thăng bằng, cô vòng hai tay siết chặt lấy cổ anh, lại ngẩng đầu hôn lên đôi môi đã thèm thuồng từ lâu. Nhưng dần dần Lục Dĩ Trạch chiếm thế chủ động, tách kẽ răng cô ra, câu lấy đầu lưỡi cô trêu chọc, tiếng lục lạc khẽ vang theo.
Những ngón tay thon dài của Lục Dĩ Trạch lướt dọc sống lưng rồi qua lại vuốt ve trên bả vai cô.
Khương Nguyệt khẽ run, khóe mắt dần ửng hồng.
Tay cô túm lấy cổ áo Lục Dĩ Trạch, bá đạo đè anh vào đầu giường, hôn đến nghẹt thở, như muốn cướp sạch dưỡng khí của đối phương.
Chiếc lục lạc chưa đeo chặt rơi xuống giữa lúc va chạm, kêu leng keng một tiếng thanh thoát.
Ngay khoảnh khắc lục lạc rơi, Lục Dĩ Trạch xoay người, đè con xác sống không ngừng trêu chọc mình xuống dưới thân.
Khương Nguyệt thở dốc, đôi mắt ngấn lệ, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở, chiếc đầm đen ôm sát tôn lên đường cong cơ thể. Kể cả lúc này, đôi tay cô vẫn gắt gao vòng quanh cổ Lục Dĩ Trạch, để lại trên lưng anh những dấu móng tay dài.
Như linh hồn phá vỡ giam cầm, như ký ức xông phá lao tù, Khương Nguyệt cất tiếng gọi tên anh: “Lục… Dĩ Trạch.”
Lục Dĩ Trạch nghẹn lại một nhịp thở. Anh nâng cằm Khương Nguyệt lên, dịu dàng quấn quýt hôn khẽ, rồi dần siết chặt, hôn đến mức phóng túng bá đạo.
Mi mắt Khương Nguyệt run rẩy, hơi thở hỗn loạn, nhưng cô vẫn chủ động nghênh đón, học theo anh mà hôn lên môi anh hết lần này đến lần khác.
Đôi chân thon thả của cô không biết đặt đâu, bị Lục Dĩ Trạch giữ chặt trong tay. Đôi tất lưới trước mắt thật chướng mắt, anh dứt khoát xé toạc vứt sang một bên. Đôi chân trắng nõn của Khương Nguyệt chẳng cần điểm tô cầu kỳ đã đủ quyến rũ.
Lục Dĩ Trạch nhặt lên sợi dây buộc chân bị bỏ quên kia, trên đó gắn hai ba chiếc lục lạc, nhỏ xinh hơn hẳn chiếc trên cổ vừa rồi.
Ngay khi Lục Dĩ Trạch nắm lấy cổ chân cô, cảm giác kích thích từ đùi trong truyền lên khiến khóe mắt Khương Nguyệt nhuộm một màu đỏ quyến rũ. Cô giơ một tay che mắt, nhẹ nhàng thở dốc.
Lục Dĩ Trạch ngẩng đầu, nhìn dáng vẻ ấy của cô, không kìm được mà cúi xuống, in trên chiếc cổ thon dài trắng ngần những vết hôn càng lúc càng đậm.
“Đau không?” Giọng Lục Dĩ Trạch khàn đi.
Khương Nguyệt lắc đầu rồi khẽ động đậy đôi chân dài, những chiếc lục lạc nhỏ vang lên tiếng leng keng trong trẻo. Nhưng nhìn kỹ một chút sẽ thấy dấu răng in hằn trên đùi trong sau khi bị cắn.
Khương Nguyệt học theo anh, mang đầy tính báo thù cắn lên vai Lục Dĩ Trạch. Cô nuốt xuống chút vị tanh nồng, rồi dùng đầu lưỡi ấm áp liếm lấy vết thương vừa cắn trên vai anh.
Nơi cô chạm vào, nơi cô cắn xé nóng ran lên. Trái tim đang đập loạn của Lục Dĩ Trạch không chút che giấu sự rung động của người chủ vốn mang vẻ mặt lạnh băng.
Lục Dĩ Trạch chống tay trên người Khương Nguyệt, cúi xuống nắm chặt bàn tay cô, đan mười ngón, đẩy nụ hôn sâu thêm. Khương Nguyệt bị hôn đến mức trong lòng như có thứ gì đó tràn đầy sắp vỡ ra. Cô không biết dùng ngôn từ để bày tỏ những cảm xúc này, chỉ có thể gọi tên Lục Dĩ Trạch hết lần này đến lần khác.
Trong ánh sáng mờ tối, Lục Dĩ Trạch xuyên qua lớp quần áo rách nát để lại từng dấu hồng trên da thịt, hai người quấn quýt không rời trong nụ hôn mà cô vẫn không chịu yếu thế.
“Lục… Dĩ Trạch, em muốn…” Khương Nguyệt lên tiếng, vừa như khoái cảm lại vừa như đau đớn.
“Muốn gì?” Lục Dĩ Trạch đè nén cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, lên tiếng gần như lạnh lùng truy vấn.
Ánh mắt Khương Nguyệt mê mang, giữa cơn mê muội khựng người: “Em không biết.”
Hai người nhìn nhau một lúc. Lục Dĩ Trạch thở dài, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe mắt cô: “Vậy chờ khi nào em biết, anh sẽ cho em.”
Khương Nguyệt không hiểu ý anh, nhưng cũng chẳng còn hơi sức để tiếp tục vận hành bộ não bé tí của mình.
Lục Dĩ Trạch tuy nói anh sẽ không hành hạ người ta quá đáng, nhưng dù sao cũng phải đòi chút tiền lãi. Cả phòng xuân sắc, nửa đêm hoang đường.
Đã quá trưa mà vẫn chưa thấy bóng dáng hai người đâu. Mấy người còn lại ngồi vây quanh, nhấm nháp thịt khô dị thú chuyển vào hôm qua, thì thầm bàn tán.
Phạm Kiến vừa gặm thịt vừa hỏi: “Vẫn chưa ra à?”
Hàm Văn Thụy liếc nhìn phía tầng thượng, giơ tay ra hiệu số năm.
“Ý gì? Năm ngày nữa mới ra? Không đời nào, anh Lục thức tỉnh dị năng không gian chứ không phải dị năng tăng cường thận.” Phạm Kiến nói đến đó tự bật cười.
Hàm Văn Thụy gõ lên đầu nó: “Mày nói linh tinh gì thế? Ý tao là tao cược năm khối tinh hạch, bộ đồ hôm qua coi như hỏng rồi.”
Trương Văn Tĩnh vừa gặm thịt vừa nói, đầu cúi gằm: “Chuyện rành rành ra đó, còn cần cược sao?”
Thịnh Tuyết nghe mọi người nói chuyện, lặng lẽ lấy tinh hạch ra hấp thu.
Hàm Văn Thụy thấy Thịnh Tuyết lén âm thầm nỗ lực, nhất thời mất cả hứng ăn thịt khô.
“Này Thịnh Tuyết, cậu có cần chăm chỉ quá không? Ăn một bữa mà cũng phải tăng dị năng à?”
Phạm Kiến cũng hỏi đầy quan tâm: “Sắp đột phá à? Nhưng rốt cuộc khi nào mới đột phá vậy? Đợi đến sốt cả ruột.”
Thịnh Tuyết ngượng ngùng cất tinh hạch: “Không có gì, chỉ là… khụ, tôi nghĩ lát nữa Khương Nguyệt ra ngoài có thể cần đến dị năng của tôi.”
Mấy lần trước chữa trị cho Khương Nguyệt, cô phát hiện trên người nàng đầy dấu vết đến mức quá đáng. Có lúc cô còn không phân biệt được rốt cuộc Lục Dĩ Trạch là xác sống, hay Khương Nguyệt mới là xác sống. Vậy nên mỗi lần cô đều giúp Khương Nguyệt nhanh chóng “hoạt huyết tan bầm”.
Cô vừa dứt lời, mọi người đều bắt đầu nghĩ xa xôi. Phạm Kiến hít một hơi: “Anh Lục, cầm thú vậy sao?”
Chẳng ai phản bác. Trương Văn Tĩnh vuốt con cầm thú chính hiệu là Tiểu Bạch, thản nhiên vạch trần sự thật: “Không phải cầm thú thì làm sao cất riêng bộ đồ đó được.” Cô nói xong còn thở dài một tiếng: “Cứ mang đi thì mang, nhưng ít ra cũng nên để lại cái hộp đen cho tôi nghiên cứu chứ.”
Phạm Kiến nghe vậy liền đưa ra suy đoán đầy khôn ngoan: “Cái hộp đó, biết đâu sau này anh ấy còn giữ để đựng thứ khác! Ví dụ như thỏ…”
