Chương 13: Kịp thời cắt lỗ
Trương Xuân Đào nhìn Cố Kiến Quốc cầm dao thái, lia một nhát lên cổ con gà, máu gà tức thì tuôn ra xối xả. Thị bắt đầu chảy nước miếng — đã lâu lắm rồi thị chưa được ăn thịt. Mấy con gà nhà thị từ đời nào đã chui hết vào bụng người ta, đến gà Ngô Đại Ni nuôi cũng chỉ còn độc một con.
Nghĩ đến việc lát nữa Cố Kiến Quốc hầm gà xong, thể nào cũng phải mang sang cho Ngô Đại Ni một phần, lúc đó chẳng phải một nửa chỗ thịt gà sẽ chui vào bụng bà cụ sao. Hừm, sinh được con trai đúng là có phúc.
Cố Tư Tình không biết trong lòng Trương Xuân Đào lại có nhiều đoạn diễn như vậy, thấy thím cứ dán mắt nhìn bố mình mổ gà, bèn hỏi: “Thím Hai, mổ gà có gì hay mà xem thế ạ?”
Trương Xuân Đào thu ánh mắt lại, nhìn Cố Tư Tình. Con nhóc này, mấy hôm nay chướng mắt vô cùng.
“Nhất Mẫn à, vừa nãy thím thấy mẹ của Chí Minh sang, nói những gì thế? Sao lúc về trông mặt mày chẳng vui vẻ gì?” Trương Xuân Đào hỏi Cố Nhất Mẫn.
Cố Nhất Mẫn đang dùng chỉ quấn lông gà. Quấn lông gà lại với nhau, rồi tìm một mảnh ngói mài cho phẳng, buộc chùm lông gà đã quấn ấy lên trên, thế là thành quả cầu lông gà.
Lời Trương Xuân Đào, cô nghe thấy nhưng giả vờ như không. Chẳng phải chỉ đến để xem trò cười sao? Xem đi, thím cứ việc xem, xem được trò cười của người khác thì đời thím sẽ khá hơn được chắc?
Cô biết sau khi hủy hôn, chắc chắn có không ít người đang chờ xem trò cười của mình. Càng vào lúc thế này, cô càng phải tỏ ra nhẹ nhàng bình thản, càng phải sống thật vui vẻ.
Thấy Cố Nhất Mẫn không nói gì, Trương Xuân Đào tưởng cô đang buồn nên càng thấy hả dạ. Thị cười nói: “Nhất Mẫn à, cháu đúng là có phúc. Chí Minh là nhân viên chính thức của trạm lương thực, lại còn ăn lương thực thương phẩm, đúng là đối tượng tốt nhất trên đời.”
Cố Nhất Mẫn quấn xong chùm lông gà, ngẩng đầu nhìn Trương Xuân Đào một cái: “Thím Hai, cháu nghe nói cháu gái của thím là Trương Song Bình với Đặng Chí Minh là bạn học, hôm đó cháu thấy hai người họ có vẻ thân thiết lắm. Hồi đó sao hai người họ không đính hôn nhỉ? Nếu họ đính hôn rồi thì thím cũng chẳng phải ngồi đây ghen tị với cháu làm gì.”
Khuôn mặt đang hóng trò cười của Trương Xuân Đào thoắt cái trở nên chua ngoa: “Vừa nãy thím nghe rõ mồn một, mẹ Đặng Chí Minh nói là muốn hủy hôn. Nhất Mẫn à, trong lòng cháu có khó chịu thì cũng không nên bịa đặt người ta như thế chứ.”
“Bịa đặt ai chứ? Cháu chỉ nói sự thật thôi,” Cố Nhất Mẫn đứng dậy đi tìm mảnh ngói, miệng vẫn nói: “Thím Hai, có cần phải tức tối đến thế không?”
Trương Xuân Đào bị nghẹn họng, không nói được gì, hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi, miệng còn lẩm bẩm: “Để xem hủy hôn rồi, cháu còn tìm được người thế nào.”
Cố Nhất Mẫn coi như không nghe thấy, tìm được nửa mảnh ngói, dùng viên gạch đập thành miếng cỡ đồng xu một tệ, rồi đem mài trên đá.
Mặt cô vẫn bình thản, chẳng nhìn ra vui giận, nhưng Cố Tư Tình biết trong lòng chị nhất định chẳng dễ chịu gì.
Thời này không giống mấy chục năm sau, yêu nhau không thành thì cùng lắm chia tay, chẳng ai nói gì. Thời này đính hôn hay hủy hôn đều quan trọng, nhất là hủy hôn, thanh danh con gái ít nhiều cũng bị ảnh hưởng.
“Chị cả, cái này người ta gọi là kịp thời cắt lỗ.” Cố Tư Tình ngồi xổm bên cạnh Cố Nhất Mẫn nói.
Cố Nhất Mẫn lần đầu tiên nghe từ “cắt lỗ”, bèn hỏi: “Nghĩa là gì?”
“Tức là…” Cố Tư Tình sắp xếp lại lời lẽ, “ví dụ nhé, khoai lang trong hầm nhà mình, nếu có một củ bị hỏng, mình có phải vứt nó đi không? Không vứt, nói không chừng cả hầm khoai đều bị nó làm hỏng hết. Nhà Đặng Chí Minh chính là củ khoai hỏng đó, giờ vứt đi là để sau này sống tốt hơn.”
Cố Nhất Mẫn nghe xong phì cười: “Em học mấy thứ này ở đâu ra thế?”
Cố Tư Tình cười hì hì: “Đọc trên báo thôi, em có thông minh không?”
Tâm trạng Cố Nhất Mẫn tốt lên hẳn, cô nhìn Cố Tư Tình cười: “Tiểu Tứ nhà mình thông minh nhất, sau này nhất định sẽ đỗ đại học.”
Cố Tư Tình thầm thở dài trong lòng, lại là câu này. Kiếp trước, câu cô nghe nhiều nhất chính là những lời như thế:
Tiểu Tứ, con nhất định phải học hành chăm chỉ để đỗ đại học.
Tiểu Tứ, cả nhà trông cậy vào con để có một người đỗ đại học đấy.
Tiểu Tứ, tiền cho con học đại học mẹ đã chuẩn bị xong rồi.
…
Cho nên sau khi lên cấp hai, mục tiêu duy nhất của cô chính là thi đỗ đại học.
Kiếp trước cô sống chỉ vì hai mục tiêu: thi đỗ đại học và cố gắng cho xứng với Đổng Kiến An. Nhưng hai mục tiêu ấy…
Thôi, không nói nữa vậy!
Quả cầu lông gà chẳng mấy chốc đã làm xong một cái, Cố Nhất Mẫn lại bắt đầu làm cái thứ hai, cô nghĩ làm cho Tam Tĩnh và Tiểu Tứ mỗi người một cái.
Cố Tư Tình cầm quả cầu đá mấy cái, nó văng lên cao tít, tay nghề của chị cả vẫn khéo như mọi khi.
Gà nhanh chóng được làm xong, Vương Nguyệt Cúc để trong bếp chờ trước bữa tối sẽ đem hầm. Cố Tư Tình nhớ tới một món kiếp trước thường ăn — gà hầm nấm, bèn kéo Cố Tam Tĩnh ra khu rừng nhỏ ở đầu đông làng hái nấm.
Nấm trong rừng có loại ăn được, có loại không. Những cây nấm mọc như cái ô thì không ăn được, có độc. Còn loại trông như cái đùi gà thì ăn được, mà vị lại rất ngon.
Trẻ con ở quê ngày thường chẳng có gì ngon để ăn, nấm hoang coi như món cải thiện bữa ăn, cho nên đứa nào cũng biết loại nào có độc, loại nào không. Người lớn đều đã dặn đi dặn lại.
Hai chị em loanh quanh trong rừng nhỏ hơn một tiếng đồng hồ mới tìm được tám cây nấm chân gà. Biết làm sao được, đứa trẻ đi hái nấm đâu phải chỉ có hai chị em.
Nhưng mà tám cây nấm chân gà cũng đủ để ăn kèm rồi.
Hầm gà là món lớn, Vương Nguyệt Cúc không để Cố Tư Tình và Cố Tam Tĩnh làm. Chiều hôm đó bà về từ đồng ruộng sớm một chút, để hai chị em Tam Tĩnh và Tư Tình nhóm lửa, còn mình thì hầm gà.
Gà mới hầm một lát đã tỏa ra mùi thơm, đến Trương Xuân Đào ở cái sân đối diện cũng ngửi thấy, nước miếng chảy ròng. Thị vẫn luôn để ý đến cái sân nhà Cố Tư Tình, chờ xem họ mang thịt gà sang cho Ngô Đại Ni.
Gà hầm xong, Cố Kiến Quốc cùng Cố Nhất Mẫn, Cố Nhị Huệ cũng đã về. Vương Nguyệt Cúc múc một bát canh gà, bảo Cố Tư Tình và Cố Tam Tĩnh mang sang cho Ngô Đại Ni.
Trong bát có một cái đùi gà và vài miếng thịt. Vốn dĩ con gà không to lắm, cả nhà ăn thì mỗi người chẳng được mấy miếng.
“Tiểu Tứ, hai chị em mình mỗi người ăn một miếng đi.” Ra khỏi sân, Cố Tam Tĩnh thì thầm với Cố Tư Tình.
Cố Tư Tình nhìn mấy miếng thịt trong bát, nhón một miếng đưa vào miệng Cố Tam Tĩnh: “Ăn xong lau sạch miệng.”
Cố Tam Tĩnh phồng má nhai vội, trông như con chuột hamster đang ăn vụng, vừa ngố vừa đáng yêu.
“Tiểu Tứ, em không ăn à?” Cố Tam Tĩnh thấy Cố Tư Tình không ăn bèn hỏi nhỏ.
“Thím Hai đang nhìn kìa.” Cố Tư Tình lái câu chuyện sang hướng khác. Chỉ có mấy miếng thịt, nếu hai đứa mỗi đứa ăn một miếng thì chẳng còn lại gì.
Cố Tam Tĩnh dù sao cũng chỉ là đứa trẻ chín tuổi, sự chú ý lập tức bị dẫn sang chỗ Trương Xuân Đào, cô bé lại nói nhỏ: “Lát nữa thím Hai chắc chắn sẽ sang ăn.”
“Vậy thì không liên quan đến chúng ta nữa.” Giọng Cố Tư Tình có chút mỉa mai. Bất kể là đồ ngon nhà mình mang cho, hay là cô ruột mang cho, bà cụ nghĩ đến đầu tiên bao giờ cũng là hai thằng con trai nhà thím Hai.
Đến sân nhà Ngô Đại Ni, hai chị em đưa bát cho bà, Ngô Đại Ni lấy bát của mình ra đổ vào, rồi lại đưa bát cho hai chị em, suốt quá trình không nói một câu, cũng không có lấy một nụ cười. Chẳng biết hai đứa lại làm gì chọc giận bà nữa.
Cố Tư Tình chẳng buồn nhìn sắc mặt bà, cầm bát kéo Cố Tam Tĩnh về nhà. Mới về đến nhà chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng cãi cọ vọng ra từ cái sân đối diện. Thì ra Ngô Đại Ni trách Trương Xuân Đào có đồ ngon thì ăn một mình, không để dành cho cháu bà.
Cả nhà họ coi như không nghe thấy gì, cứ ấm áp quây quần ăn món gà hầm nấm. Tuy mỗi người chẳng ăn được mấy miếng thịt, nhưng canh vẫn ngon như thường.
Cơm xong, cả nhà người thì rửa bát, người thì dọn dẹp sân, vừa mới lo xong chuẩn bị nghỉ ngơi thì Đặng Chí Minh tới.
