Chương 14: Chưa tự đâm chết mình, cũng bị cô nhóc chọc cho tức chết
Người đến không chỉ có Đặng Chí Minh, mà còn có cả bố anh ta là Đặng Nhị Trụ và mẹ anh ta là Triệu Phượng Lan.
Đặng Chí Minh vừa tới đã vội vàng bước đến trước mặt Cố Nhất Mẫn: "Nhất Mẫn, em đừng sợ, anh sẽ không hủy hôn với em."
Cố Nhất Mẫn vừa rửa mặt xong, đang dùng khăn lau nước trên mặt. Dưới ánh chiều tối mờ ảo, cô lúc này lại càng xinh đẹp tự nhiên, yêu kiều động lòng người. Đặng Chí Minh nhìn đến ngẩn ngơ.
Một người đẹp như vậy, tay anh ta còn chưa từng chạm tới, sao có thể đồng ý hủy hôn?
Cố Nhất Mẫn lùi lại một bước. Trước kia không thấy gì, sao bây giờ càng nhìn càng thấy anh ta ghê tởm?
Cố Kiến Quốc sải bước tới, chắn trước mặt Cố Nhất Mẫn: "Hủy hôn là chuyện của hai nhà, cậu nói với tôi đi."
"Bác Cố, cháu xin lỗi, mẹ cháu ăn nói không biết điều, đều là lỗi của mẹ cháu. Cháu chưa từng nghĩ đến chuyện hủy hôn với Nhất Mẫn." Giọng Đặng Chí Minh gấp gáp. Anh ta lại nhìn về phía Cố Nhất Mẫn đứng sau lưng Cố Kiến Quốc: "Nhất Mẫn, em tin anh, anh sẽ không hủy hôn với em."
"Nhưng bây giờ em muốn hủy hôn." Cố Nhất Mẫn lạnh lùng nói.
Hủy hôn với Đặng Chí Minh có buồn không? Cũng có chút. Dù sao cũng đã đính hôn một năm, cô từng mơ tưởng đến cuộc sống tốt đẹp của hai người. Hơn nữa chuyện lần này đúng là do mẹ anh ta gây ra, không liên quan gì đến anh ta.
Nhưng mối hôn sự này nhất định phải hủy, đúng như em Tư nói, phải cắt lỗ.
"Nhất Mẫn, sao em có thể nói những lời như vậy?" Đặng Chí Minh bày ra vẻ mặt bị tổn thương, "Chúng ta đính hôn hơn một năm rồi, anh đối với em thế nào em không rõ sao?"
Cố Tư Tình suýt thì buồn nôn. Nếu anh đi đóng phim Quỳnh Dao, chắc chắn sẽ sản xuất thêm được khối ảnh chế.
Cố Nhất Mẫn chưa từng xem phim Quỳnh Dao, nhưng nghe anh ta nói những lời này, cô cũng nổi hết da gà.
"Thông gia, có gì chúng ta vào nhà rồi nói." Đặng Nhị Trụ thấy xung quanh đã có người nhìn về phía này, bèn cười nói với Cố Kiến Quốc.
Ông ta không ngờ chỉ một chút không để ý, bà vợ phá của nhà mình đã gây ra chuyện lớn đến vậy. Hơn nữa thằng con trời đánh nhà ông ta, sống chết gì cũng không chịu hủy hôn, nhất định bắt hai ông bà đến xin lỗi.
Cái mặt già này sắp bị mất hết rồi.
Cố Kiến Quốc cũng không muốn để người khác xem trò cười, bèn sải bước vào nhà chính. Cố Tư Tình cùng Cố Tam Tĩnh, Cố Nhị Huệ vội vàng vào phòng của mình. Phòng của họ sát ngay cạnh nhà chính, lát nữa họ nói gì, ba chị em sẽ nghe rõ mồn một.
"Thông gia, đàn bà con gái không hiểu chuyện, hôm nay nếu bà ấy có nói gì không lọt tai, xin các vị rộng lượng, đừng chấp bà ấy."
Đặng Nhị Trụ vì có ông anh trai làm việc ở đồn công an huyện, nên cho rằng nhà mình khác người ta, thường xuyên nghe đài phát thanh, nói chuyện cũng tự cho là rất văn minh.
Cố Kiến Quốc làm việc không thích dây dưa, nên không vòng vo khách sáo với ông ta, nói thẳng: "Chuyện đã xảy ra rồi, mặt mũi cũng đã toang. Nhất Mẫn nhà tôi không thể gả sang nhà các người được nữa. Ngày mai, tôi sẽ mang trả những thứ các người đã đưa hồi trước."
Tiền thì dễ trả lại họ, nhưng quần áo Nhất Mẫn đã mặc rồi, thịt thì đã ăn từ lâu. Ngày mai ông sẽ lên thị trấn mua bù hai thứ này.
Đặng Nhị Trụ không ngờ Cố Kiến Quốc lại còn làm cao. Nhà họ Đặng điều kiện tốt như vậy, nếu không phải con trai ông ta để ý đến Cố Nhất Mẫn, thì hai nhà đã không đời nào kết thông gia.
Ông ta đến xin lỗi đã là cho họ thể diện lắm rồi. Nếu ông Cố Kiến Quốc này còn không biết điều, thì mối hôn sự này thôi coi như xong.
Ông ta muốn ra vẻ, nhưng con trai không phối hợp, chỉ thấy Đặng Chí Minh đứng dậy cúi đầu chào Cố Kiến Quốc: "Bác Cố, cháu thay mẹ cháu xin lỗi mọi người, cháu đảm bảo sau này nhất định sẽ đối xử tốt với Nhất Mẫn."
Đặng Nhị Trụ và Triệu Phượng Lan cảm thấy mất mặt muốn chết, đặc biệt là Triệu Phượng Lan, lại sắp không thở nổi nữa. Bà ta tính khí nóng nảy, lại hay giận, một chuyện nhỏ cũng có thể giận dữ cả buổi, huống chi chuyện lớn thế này.
Bây giờ con trai bà ta đang đem mặt mũi bà ta giẫm đạp dưới đất. Nếu thật sự cưới Cố Nhất Mẫn về nhà, sau này ngày tháng của bà ta biết sống thế nào? Còn dám ra vẻ mẹ chồng nữa không?
"Anh Kiến Quốc, anh xem, thằng bé cũng xin lỗi rồi, chuyện này cứ cho qua đi." Giọng Đặng Nhị Trụ như thể người nhà họ Cố đang vô lý gây chuyện vậy, ông ta cho rằng mình đã làm đến mức này là đã cho nhà họ Cố thể diện tày trời rồi.
Chỉ là ông ta không ngờ, Cố Kiến Quốc vẫn nhất quyết đòi hủy hôn. Chỉ nghe ông nói: "Cậu là người hưởng lương thực thương phẩm, lại là nhân viên chính thức của trạm lương thực, còn Nhất Mẫn nhà tôi chỉ là dân thường, không xứng với cậu, mối hôn sự này thôi bỏ đi."
Mặt Đặng Nhị Trụ tối sầm lại. Đặng Chí Minh thì the thé nói: "Tôi không đồng ý hủy hôn."
Đặng Chí Minh sao có thể đồng ý? Từ khi đính hôn, anh ta vẫn luôn thầm mong đưa được Cố Nhất Mẫn lên giường. Mục đích chưa đạt được, anh ta không thể hủy hôn.
Đặng Nhị Trụ không chịu đựng nổi nữa, người nhà họ Cố quá không biết điều. Ông ta quát Đặng Chí Minh: "Người ta đã chướng mắt con rồi, con còn không nhìn ra sao? Đi, về nhà."
Nói rồi ông ta đứng dậy, Triệu Phượng Lan cũng đứng lên theo, ánh mắt như dao đâm về phía Cố Nhất Mẫn. Nhưng Cố Nhất Mẫn ngồi bên cạnh Vương Nguyệt Cúc, vẻ mặt bình thản, như thể người bị hủy hôn không phải là cô. Triệu Phượng Lan lại tức đến đau cả ngực.
Đặng Nhị Trụ và Triệu Phượng Lan, một người mặt lạnh tanh, một người ôm ngực, đi ra ngoài. Nhưng vừa tới cửa, họ nghe con trai nói: "Con không hủy hôn, nếu bố mẹ hủy hôn, con sẽ chết cho bố mẹ xem."
Hai người quay đầu lại, chỉ thấy cậu con trai cưng của họ đang cầm một con dao kề lên cổ mình, bộ dạng như phát điên: "Con không hủy hôn, nếu bố mẹ hủy hôn, con sẽ chết ngay tại đây."
Cố Tư Tình và hai chị trong phòng nghe thấy liền lao ngay ra nhà chính. Thấy Đặng Chí Minh cầm dao ra vẻ uy hiếp, Cố Tư Tình suýt thì nghiến nát cả răng.
Đời trước, để không phải ly hôn, gã này thường xuyên uy hiếp họ như vậy. Còn tưởng mạng hắn quý giá lắm, chẳng qua chỉ là một củ khoai lang thối.
Cố Tư Tình nhỏ giọng nói với Cố Nhị Huệ: "Chị Hai, nếu dao của hắn cắt đứt cổ họng, chắc chắn sẽ rất đau nhỉ."
Cố Nhị Huệ nghe vậy liền quay đầu nhìn cô, em Tư lại định giở trò gì nữa đây?
Thấy trong mắt cô em lóe lên vẻ ranh mãnh, chị hiểu ngay ý cô, bèn cũng nhỏ giọng đáp: "Đau chứ! Dao nhỏ cắt đứt tay còn đau muốn chết nữa là."
"Vậy dao cắt vào cổ họng, thật sự có thể chết sao?"
"Chắc lúc đầu thì chưa chết, máu chảy hết thì chết, nhưng cũng có thể bị đau chết."
"Vậy hắn chết thì không liên quan đến nhà mình chứ."
"Đương nhiên không liên quan, hắn tự sát mà, liên quan gì đến mình."
"Phù! Vậy em yên tâm rồi, chết thì chết thôi."
Tuy hai chị em đã hạ giọng, nhưng cũng không nhỏ lắm, cả nhà đều nghe rõ mồn một. Nếu không phải đang lo cho con trai, Triệu Phượng Lan chắc đã tức đến ngất xỉu rồi.
Đặng Nhị Trụ vừa thấy mất mặt vừa sợ con trai thật sự tự sát, vội vàng bước lên khuyên can. Đúng lúc này, Cố Tư Tình chạy lon ton định ra ngoài, Cố Nhị Huệ hỏi: "Em đi đâu đấy?"
"Đến ủy ban thôn gọi điện báo cảnh sát, có người chết thì nhất định phải cho cảnh sát biết chứ."
Đặng Chí Minh: "..."
Tôi còn chưa tự đâm chết mình, đã bị cô nhóc chọc cho tức chết rồi.
