Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Trùng Sinh Thập Niên 80: Bốn Chị Em Khuấy Đảo Một Thời > Chương 15

Chương 15

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 15 có bản audio.

Chương 15: Không Thoát Khỏi Liên Quan Với Bọn Họ

 

Cố Tư Tình thật sự muốn đi báo công an sao? Đương nhiên là không rồi. Cảnh sát thời này đâu có nhanh nhẹn như số 110 của đời sau, gọi phát là có mặt ngay. Hơn nữa, dù cảnh sát có tới, chưa biết chừng còn bị mắng cho một trận.

 

Đặng Chí Minh, không phải anh giỏi dùng tự sát để dọa người lắm hay sao? Chị đây cũng biết làm đấy.

 

Cô dám chắc, người nhà họ Đặng đều không muốn chuyện này rùm beng lên. Làm lớn chuyện thì người mất mặt chính là nhà họ Đặng. Nhất là Đặng Chí Minh, vì không chịu hủy hôn mà sống chết đòi tự sát, nếu chuyện này truyền ra ngoài, anh ta còn ngẩng mặt nổi ở cơ quan sao?

 

Hừ! Chị đây là người trọng sinh, lẽ nào lại không chơi nổi một đứa ranh con hư hỏng như anh?

 

Quả nhiên, cô vừa bước tới cửa, Triệu Phượng Lan đã gào lên một tiếng rồi xông tới túm lấy cánh tay cô: "Con nhóc này, báo công an cái gì?"

 

"Anh ta muốn tự sát thì không báo công an sao ạ?" Cố Tư Tình mở to mắt, vẻ mặt ngây thơ như không hiểu gì. Triệu Phượng Lan thấy nói chuyện với một con nhóc như vậy thì chẳng ích gì, bèn một tay kéo cô, quay sang nói với Cố Kiến Quốc: "Chỉ là hủy hôn thôi, các người cũng không muốn cho cả làng đều biết chứ."

 

"Không phải đâu ạ," Cố Tư Tình vặn người, làm bộ muốn đi ra ngoài, "Đây đâu phải chuyện nhỏ, đây là chuyện liên quan đến mạng người."

 

Triệu Phượng Lan thầm nghĩ: trước kia sao lại không phát hiện con bé thứ tư nhà họ Cố đáng ghét đến thế?

 

Con nhà mình thì mình hiểu, Cố Kiến Quốc biết con gái út đang hù dọa người nhà họ Đặng, ông đương nhiên không thể phá đám, bèn đứng dậy nói: "Nhị Huệ, con cùng con thứ tư ra ủy ban thôn gọi điện đi. Đã động đến dao rồi, không báo công an không được."

 

Cố Nhị Huệ vội vàng gật đầu, bước tới gỡ Cố Tư Tình khỏi tay Triệu Phượng Lan. Hai chị em vừa nhấc chân định đi, Triệu Phượng Lan đã vội vàng một tay giữ một đứa, không cho họ đi.

 

Nếu để họ ra ngoài một vòng, dù cảnh sát không tới thì danh tiếng con trai bà cũng tiêu tan.

 

Đặng Nhị Trụ tức giận giơ chân đá Đặng Chí Minh một cước: "Mày là không cưới nổi vợ hay sao? Sống chết cái gì, mày không thấy mất mặt thì bố mày còn thấy mất mặt, bác mày cũng thấy mất mặt."

 

Đặng Chí Minh cầm dao ngẩn người đứng đó, không biết phải làm sao. Mọi chuyện lẽ ra không nên thành ra thế này!

 

Vốn dĩ anh ta chỉ muốn dùng cách này để hù dọa người nhà họ Cố, nhất là hù Cố Nhất Mẫn, để sau này cô ta ngoan ngoãn nghe lời mình, nếu không thì anh ta sẽ dùng chiêu tự sát để đối phó.

 

Anh ta nghĩ rất hay, nhưng không ngờ lại bị con thứ tư nhà họ Cố phá tan hết. Bây giờ anh ta thu dao lại hay là không thu?

 

Đang lúc do dự giằng xé, Đặng Nhị Trụ lại đá thêm một cước: "Mày còn ngẩn ra làm gì? Thật sự muốn chết à?"

 

Đặng Chí Minh hết cách, đành thu dao lại. Người trong nhà đều thở phào một hơi.

 

Cố Tư Tình và Cố Nhị Huệ quay trở vào, cô chợt nhớ đến kiếp trước. Lúc đó, mỗi lần chị cả nhắc tới chuyện ly hôn, Đặng Chí Minh đều lấy dao ra uy hiếp như vậy, rồi chị cả lại nhượng bộ.

 

Nghĩ lại, vẫn là lòng quá mềm. Nếu lòng dạ sắt đá thì mặc xác anh ta sống chết. Đồ khốn như anh chết đi thì tôi được giải thoát, chết luôn càng tốt!

 

Nếu lần đầu tiên chị cả không bị Đặng Chí Minh nắm thóp, thì sau này anh ta đã không động chút là lại dọa tự sát.

 

Nhưng mà, chị cả kiếp trước lằng nhằng bao nhiêu năm không ly hôn, cũng liên quan tới tình hình của thời đại này. Thời này ly hôn ít lắm, càng đừng nói tới khởi kiện ly hôn.

 

Khởi kiện ly hôn ở thành phố lớn còn ít, huống chi là ở nông thôn.

 

"Nói thế này đi, ngày mai tôi sẽ mang đồ tới cho các người, đổi lại canh thiếp." Cố Kiến Quốc làm ra vẻ tiễn khách.

 

Rùm beng tới mức này, người nhà họ Đặng đương nhiên cũng không ngồi lại nổi, cả nhà chuẩn bị đi ra ngoài. Triệu Phượng Lan nuốt không trôi cục tức trong lòng, bà ta nhìn Cố Nhất Mẫn cười lạnh: "Để xem sau này mày gả được vào cái nhà tử tế nào? Đừng có lúc đó dắt một thằng vô lại tới nhà tao mà khóc."

 

"Bà cứ yên tâm," Cố Nhất Mẫn lạnh nhạt nhìn bà ta nói: "Cháu dù gả cho ai cũng còn hơn gả vào nhà các người."

 

"Được, được, được lắm, ta cũng muốn xem mày gả được cho ai."

 

Triệu Phượng Lan kéo Đặng Chí Minh đi ra ngoài, Đặng Chí Minh còn ngoái đầu nhìn Cố Nhất Mẫn một cái thật sâu. Miếng thịt sắp tới miệng rồi lại bay mất, anh ta sao có thể cam lòng?

 

Người nhà họ Đặng đi rồi, người nhà họ Cố ngồi trong nhà chính im lặng một lát, Cố Kiến Quốc bèn khoát tay nói: "Ai có việc gì thì đi làm việc nấy đi."

 

Cố Tư Tình, Cố Nhị Huệ và Cố Tam Tĩnh đều trở về phòng. Vương Nguyệt Cúc ôm Cố Nhất Mẫn một cái: "Hủy hôn lần này hay lắm, bây giờ mới nhìn ra, cả nhà họ Đặng chẳng có ai tử tế. Sau này nếu gả qua đó, không biết ngày tháng sẽ thành ra thế nào."

 

Cố Nhất Mẫn đương nhiên hiểu đạo lý này, cô nhìn Vương Nguyệt Cúc cười: "Con biết, cái này gọi là cắt lỗ."

 

Vương Nguyệt Cúc và Cố Kiến Quốc không hiểu "cắt lỗ" là gì, Cố Nhất Mẫn kể lại cách Cố Tư Tình giải thích "cắt lỗ", hai người nghe xong đều bật cười.

 

"Con thứ tư càng ngày càng lanh lợi rồi." Vương Nguyệt Cúc cười nói.

 

Cố Kiến Quốc cũng cười toe toét, nhà họ nói không chừng thật sự đào tạo được một đứa sinh viên đại học đấy.

 

"Chuyện này con đừng để trong lòng," Cố Kiến Quốc nói với Cố Nhất Mẫn: "Bây giờ là xã hội mới rồi, ly hôn còn có, huống chi là hủy hôn."

 

Cố Nhất Mẫn gật đầu: "Con không sao." Chỉ là gặp phải chuyện thế này, có hơi bực mình một chút thôi.

 

Ba người lại nói thêm vài câu, rồi đều trở về phòng nghỉ ngơi. Cố Nhất Mẫn vừa vào phòng đã thấy một chậu nước nóng bốc khói đặt trước giường, Cố Tam Tĩnh cầm khăn lau chân nhìn cô cười: "Đại tỷ, lại đây, ngâm chân đi, xua vận xui."

 

Cố Nhất Mẫn bật cười, nhất định lại là ý quỷ của con thứ tư. Cô bước tới cởi giày cởi tất, chân vừa đặt vào chậu đã thấy ấm nóng, lòng cũng ấm theo.

 

"Đại tỷ, trong lòng chị đỡ hơn chưa?" Cố Tư Tình đi tới bóp vai cho cô, "Nếu trong lòng còn thấy khó chịu, để Tam Tĩnh đọc bản kiểm điểm của nó cho chị nghe nhé?"

 

Cố Nhất Mẫn nhớ tới bản kiểm điểm của Tam Tĩnh khiến người ta cười đau cả bụng, liền cười ha hả. Cố Tam Tĩnh thấy Cố Tư Tình lại chế giễu bản kiểm điểm của mình, liền nhào tới đè cô xuống giường, cù lét.

 

"Ha ha ha ha..."

 

Cố Tư Tình vừa khổ sở vừa không nhịn được cười. Cô không khỏe bằng Cố Tam Tĩnh, đành cầu xin tha: "Tam tỷ, Tam tỷ xinh đẹp đáng yêu, em sai rồi, em thật sự sai rồi."

 

Cố Tam Tĩnh đè trên người cô không buông: "Sau này không được nhắc tới chuyện kiểm điểm nữa."

 

Cố Tư Tình vội vàng "thành khẩn" nói: "Không nói, không bao giờ nói nữa."

 

Cố Tam Tĩnh: "Nói nữa thì em là chó con."

 

"Vâng vâng, là chó con."

 

Thấy thái độ của cô tốt, Cố Tam Tĩnh mới lơi sức. Cố Tư Tình nhân lúc cô lơi tay, lật người đè cô xuống dưới, cù lét. Lần này tới lượt Cố Tam Tĩnh cười ha hả.

 

Cố Nhất Mẫn và Cố Nhị Huệ mặc kệ hai đứa làm loạn, Cố Nhị Huệ ngồi xuống bên cạnh Cố Nhất Mẫn, nhỏ giọng nói: "Em thấy chuyện hủy hôn này, không thoát khỏi liên quan tới thím Hai và Trương Song Bình kia."

 

Cố Nhất Mẫn thu nụ cười trên mặt: "Chị nghĩ tới rồi. Nhưng mà, nếu cô ta thấy Đặng Chí Minh tốt thì cứ để cô ta gả." Bây giờ cô đã nhìn ra rõ rồi, nhà họ Đặng không có ai tử tế cả.

 

"Nhìn bộ dạng Triệu Phượng Lan kia, ai gả vào nhà họ cũng không có ngày tháng yên ổn." Cố Nhị Huệ cười lạnh.

 

Nhưng mà, vẫn nuốt không trôi cục tức này. Đặng Chí Minh, chúng tôi chê không tốt nên hủy hôn thì được, nhưng Trương Xuân Đào và Trương Song Bình ở sau lưng giở trò, thì chính là bắt nạt người ta rồi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi