Chương 17: Đánh vào mông hắn
“Ngày dạm hỏi, nhà họ Đặng đưa 66 tệ, lúc đổi thiếp là 166, tổng cộng 232.” Vương Nguyệt Cúc vừa lẩm bẩm vừa lấy ra 232 tệ đưa cho Cố Kiến Quốc, rồi lại từng lớp từng lớp gói tiền lại cẩn thận.
“Đến đó đừng nói nhiều với họ, đưa đồ xong thì về ngay.” Vương Nguyệt Cúc sợ chồng xảy ra xung đột với người nhà họ Đặng. Ở trong làng người ta, Cố Kiến Quốc có giỏi đánh nhau đến đâu cũng không thể đánh lại cả một làng.
“Anh biết rồi.” Cố Kiến Quốc nhét tiền vào túi áo, đứng dậy đi. Vương Nguyệt Cúc tiễn anh ra cửa, trong lòng có chút lo lắng. Hôm qua ầm ĩ dữ dội như vậy, chỉ sợ người nhà họ Đặng thừa dịp Cố Kiến Quốc đi đưa tiền mà gọi một đám người đến đánh anh.
Cố Kiến Quốc dở khóc dở cười: “Bọn họ không sợ chuyện Đặng Chí Minh vì hủy hôn mà đòi tự sát bị truyền ra ngoài thì cứ đến thử xem.”
Nghe vậy, Vương Nguyệt Cúc yên tâm phần nào. Cô ấy cũng là vì quá lo lắng nên mới loạn lên thôi.
Đặng Gia Trang cách thôn Thượng Thủy của họ khá xa, đạp xe phải gần nửa tiếng. Đến nhà họ Đặng, trong sân không có ai, Cố Kiến Quốc gọi một tiếng: “Có ai không?”
Chẳng bao lâu cửa gian giữa mở ra, Đặng Nhị Trụ nhíu mày bước ra. Thấy là anh, khuôn mặt ông ta nhăn nhúm lại như quả bí già: “Vào đi.”
Cố Kiến Quốc theo ông ta vào nhà, vừa bước vào đã nghe thấy tiếng rên hừ hừ, tiếng này nghe như hát mà còn ngân nga uốn lượn. Là tiếng của Triệu Phượng Lan.
“Hôm qua từ nhà anh về, mẹ thằng Chí Minh liền đổ bệnh.” Giọng Đặng Nhị Trụ đầy vẻ oán trách, Cố Kiến Quốc coi như không nghe thấy, đặt đồ lên bàn, lại móc tiền trong túi ra đưa cho ông ta.
“232 tệ, một bộ quần áo, một tấm vải, còn có sáu cân thịt và canh thiếp của Đặng Chí Minh, ông đếm đi.”
Đặng Nhị Trụ nhận tiền, cẩn thận đếm một lượt, rồi vào phòng ngủ lấy canh thiếp của Cố Nhất Mẫn. Ông ta vừa bước vào, tiếng rên của Triệu Phượng Lan lại càng vang hơn.
Cố Kiến Quốc ngồi trong nhà chính, nghe tiếng rên uốn éo bên trong mà muốn bật cười, nhưng vẫn cố nhịn. Người nhà họ Đặng đúng là đứa nào cũng nhỏ nhen. Chuyện hủy hôn, nếu truyền ra ngoài thì ảnh hưởng đến con gái nhà người ta còn lớn hơn con trai nhà mình nhiều.
Kết quả, nhà mình sống như không có chuyện gì, ai làm việc nấy. Còn nhà họ Đặng thì sao? Cứ như có người chết vậy.
Đặng Nhị Trụ từ phòng ngủ đi ra, đưa canh thiếp cho Cố Kiến Quốc, lúc này liền nghe thấy Triệu Phượng Lan ở bên trong nói: “Ta thì muốn xem thử, các người còn kiếm được nhà nào tốt đẹp hơn nữa không.”
Cố Kiến Quốc nhận canh thiếp, cười nhìn Đặng Nhị Trụ nói: “Chuyện này không cần các người bận tâm.”
Nói xong, anh liền rời đi. Triệu Phượng Lan rên hừ hừ bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn theo bóng lưng Cố Kiến Quốc nói: “Nhà họ tìm được nhà tốt rồi à?”
Đặng Nhị Trụ trừng mắt nhìn bà ta: “Kiếm được nhà nào cũng không liên quan đến chúng ta. Bà rảnh rỗi thì làm gì thì làm, đừng suốt ngày nằm trên giường.”
Ông ta vừa nói vậy, Triệu Phượng Lan lại càng rên to hơn, tay còn đỡ lấy ngực làm ra vẻ sắp ngất. Đặng Nhị Trụ bực bội sải bước ra khỏi nhà. Có tí chuyện cỏn con là bà ta lại nằm trên giường rên ỉ eo!
Cố Kiến Quốc về đến nhà, cơm đã nấu xong rồi. Lúc lên thị trấn mua thịt, anh mua thêm hai cân, Vương Nguyệt Cúc nấu một nồi canh hầm thịt to, vừa bước vào sân là anh đã ngửi thấy mùi thơm.
Rửa tay rồi ngồi xuống, cả nhà quây quần bên bàn ăn. Trước khi cầm đũa, Cố Kiến Quốc nói: “Tiền và đồ nhà họ Đặng đều nhận rồi, canh thiếp của Nhất Mẫn cũng lấy lại được. Chuyện hôn sự với nhà họ Đặng, coi như đã hủy hẳn.”
Lời này khiến mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng vứt được củ khoai lang thối đi rồi, để hắn với Trương Song Bình tự cắn xé lẫn nhau đi.
Cố Tư Tình nhìn về phía Cố Nhất Mẫn và Cố Nhị Huệ: Còn trùm bao tải lên đầu Đặng Chí Minh nữa không?
Cố Nhất Mẫn và Cố Nhị Huệ liếc lại cô một cái: Đương nhiên là trùm rồi! Bọn họ đã phấn khích cả một buổi sáng rồi.
Cố Tư Tình cúi đầu ăn cơm, cứ cảm thấy từ khi trọng sinh đến nay, phong cách của chị cả và chị hai không giống với kiếp trước chút nào!
Đương nhiên, cô nhất định không thừa nhận là do mình.
Hàn Chính Bình tan học lúc năm giờ rưỡi chiều, Cố Tư Tình và Cố Tam Tĩnh khoảng sáu giờ đợi anh ở đầu thôn. Hàn Chính Bình tan học nhất định phải đi qua đây.
Cố Tam Tĩnh hái một nắm cỏ đuôi chó, hai chị em cùng nhau đan thỏ con. Lúc Hàn Chính Bình đến, hai người đã đan được năm sáu con rồi.
Hàn Chính Bình thấy hai chị em liền dừng xe đạp lại: “Hai đứa ở đây làm gì thế?”
“Đợi anh trùm bao tải.” Cố Tam Tĩnh từ tối qua đã phấn khích vì chuyện này, bị Hàn Chính Bình hỏi một cái là buột miệng nói tuột ra hết.
Hàn Chính Bình bị lời cô bé làm cho mơ màng không hiểu gì, Cố Tư Tình vội vàng ghé sát anh, nhỏ giọng giải thích: “Chị cả em với Đặng Chí Minh hủy hôn rồi, cái tên đó ở giữa làm mấy chuyện buồn nôn lắm, bọn em nuốt không trôi cục tức này, muốn trùm bao tải đánh hắn một trận. Muốn nhờ anh giúp, anh có làm không?”
Hàn Chính Bình: “...”
Hai chị gái nhà họ Cố từ bao giờ lại trở nên bạo lực như vậy chứ?
Cố Tư Tình thấy anh nhíu mày không nói, lại thúc giục: “Anh làm hay không?”
Hàn Chính Bình trong lòng “chậc” một tiếng, lời này nghe sao mà giang hồ thế nhỉ?
Nhưng bình thường Cố Nhất Mẫn đối xử với anh rất tốt, chuyện của chị ấy anh không thể mặc kệ. Nhưng chuyện này phải tính kỹ từ đầu.
Đặng Chí Minh là một người đàn ông trưởng thành ngoài hai mươi tuổi, cao hơn bọn họ, nếu trùm bao tải hắn thì xét về mặt kỹ thuật có chút khó khăn. Nhưng cũng không phải là không làm được, phải tính toán kỹ xem làm thế nào.
“Lên xe đi, cùng về.” Hàn Chính Bình cười với hai chị em, hiền hòa vô hại.
Cố Tam Tĩnh tính tình nóng nảy, thấy anh không trả lời trực tiếp, liền nói: “Rốt cuộc anh có làm hay không?”
Hàn Chính Bình lại cười bất đắc dĩ: “Anh có nói là không làm đâu? Về nhà bàn với chị cả chị hai xem làm thế nào.”
Tính khí nhìn thật là tốt đến không thể tốt hơn.
“Vậy được.” Cố Tam Tĩnh trèo lên yên sau, Hàn Chính Bình nghiêng người để Cố Tư Tình ngồi phía trước. Cố Tư Tình nhón chân ngồi lên, cô thật sự không thích ngồi trên thanh ngang trước xe đạp, quá cấn mông.
Kiếp trước, mấy cô gái trên TV ngồi trên thanh ngang xe đạp của người yêu mà cười vui vẻ như vậy, cô không tin là họ không bị cấn mông.
“Đừng để tay ở chỗ phanh, không thì lát nữa kẹp tay đấy.” Hàn Chính Bình đạp xe, còn không quên nhắc Cố Tư Tình.
Về đến nhà, Hàn Chính Bình lấy cớ phụ đạo bài tập cho Cố Tư Tình, ở trong phòng của bốn chị em bàn với họ cách trùm bao tải Đặng Chí Minh.
Hàn Chính Bình: “Đặng Chí Minh cao hơn bọn mình, muốn trùm bao tải hắn thì trước tiên phải đẩy hắn ngã.”
Cố Nhất Mẫn: “Đặng Chí Minh tan làm về nhà đi qua phía tây lâm trường, chỗ đó bình thường rất ít người.”
Có một lần Đặng Chí Minh hẹn cô gặp ở con đường nhỏ phía tây lâm trường, nói có đồ muốn đưa cho cô. Sau đó cô và Nhị Huệ cùng đi.
Cô nào biết, lúc đó Đặng Chí Minh là muốn ở riêng với cô, tiện thể chiếm chút lợi, nên mới hẹn ở chỗ đó. Nhưng điều Đặng Chí Minh không ngờ tới là, Cố Nhất Mẫn là một “khúc gỗ mục”, đi hẹn hò còn dẫn theo em gái.
Hàn Chính Bình: “Anh biết chỗ đó, đến lúc đó bọn mình mai phục trước ở đó, đợi hắn đến, anh từ phía sau làm đổ xe đạp của hắn trước, rồi đẩy hắn ngã xuống, trùm bao tải lên đầu hắn.”
Cố Tam Tĩnh: “Đánh vào mông hắn ấy.”
Cố Nhất Mẫn: “...”
Cố Nhị Huệ: “...”
Thôi được, Tam Tĩnh còn nhỏ, không biết nói đến mông của một người đàn ông như vậy là có chút ngượng ngùng.
Cố Nhị Huệ: “Bọn mình đi khảo sát trước đã.”
Hàn Chính Bình: “Đúng, phải khảo sát trước đã, để mai đi, mai tan học xong bọn mình cùng đi khảo sát.”
...
