Chương 18: Trùm bao tải
Cố Tư Tình chống cằm, nhìn mọi người thảo luận sôi nổi. Kiếp trước sao lại không phát hiện ra, Hàn Chính Bình sạch sẽ hiền lành như vậy mà lại xảo quyệt và bạo lực đến thế?
Còn chị cả chị hai nữa, ánh mắt hưng phấn kia của các chị đã khiến các chị rời khỏi hàng ngũ tiên nữ rồi đấy.
Nhưng mà, bí mật bàn mưu trả thù đánh người gì đó, đúng là khá kích thích.
...
Đặng Chí Minh tan làm về đến nhà, liền biết Cố Kiến Quốc đã mang tiền và đồ tới, bố mẹ anh ta còn nhận rồi.
Vốn đã bực bội trong lòng, anh ta quát Đặng Nhị Trụ và Triệu Phượng Lan: "Bố mẹ nhận đồ nhà họ Cố mang tới làm gì? Chỉ khi con gái nhà người ta chủ động hủy hôn thì mới trả lại sính lễ, bố mẹ muốn cả thiên hạ đều biết là Cố Nhất Mẫn không để mắt tới con, chủ động hủy hôn với con đấy phải không?"
Anh ta gào lên, gân xanh trên cổ nổi đầy, mặt mũi vặn vẹo. Hoàn toàn không để tâm rằng người mình đang quát chính là bố mẹ — những người mình phải kính trọng và hiếu thuận.
Đặng Nhị Trụ tức đến mức chỉ muốn đánh chết anh ta: "Sao lại nhận đồ nhà họ Cố mang tới? Con không làm chủ nhà thì không biết gạo củi đắt đỏ, tiền chúng ta mang đến cộng lại là 232, một tháng lương của con được bao nhiêu? 232 tệ là tiền lương hơn nửa năm của con đấy.
Để lo cho con khẩu phần lương thực thương phẩm và công việc ở trạm lương thực, gần như tiêu sạch toàn bộ tiền tiết kiệm của chúng ta. Giờ cả nhà ta một nghìn tệ cũng không lấy ra nổi. Con còn phải đính hôn, kết hôn, lại còn hơn một nghìn tệ nữa. Số tiền đó lấy từ đâu ra?"
Đặng Chí Minh ngồi trên ghế thở hổn hển: "Con chỉ là nuốt không trôi cục tức này thôi."
Cố Nhất Mẫn đẹp như tiên nữ, nghĩ thôi cũng biết đêm ôm cô ta ngủ sướng đến mức nào. Nhưng con vịt đã gần như nằm trong tay ấy lại vụt bay mất, anh ta sao có thể cam tâm.
"Sao con lại nuốt không trôi cục tức này?" Đặng Nhị Trụ cười lạnh, "Là mẹ con đến nhà người ta gây chuyện trước, không có bà ấy thì nhà họ Cố có hủy hôn không?"
Đặng Nhị Trụ vẫn khá hài lòng với Cố Nhất Mẫn, nghe nói làm việc nhanh nhẹn lại chăm chỉ, nhà này vốn nên cưới một cô con dâu như vậy.
Triệu Phượng Lan thấy Đặng Nhị Trụ chĩa mũi nhọn về phía mình, lại ôm ngực hừ hừ lên.
"Hừ hừ~~ hừ hừ hừ~~~"
Đặng Nhị Trụ thấy bà ta lại hừ hừ, đứng dậy ra khỏi phòng. Ngày nào cũng vậy, toàn chuyện nhức đầu.
"Hừ hừ~~ Chí Minh à, hừ hừ~ mẹ cũng là vì tốt cho con thôi," Triệu Phượng Lan nằm bẹp trong ghế bành, cứ như thể sắp tắt thở đến nơi:
"Cố Nhất Mẫn đó ngoài việc mặt mũi xinh đẹp hơn chút thì còn có gì? Sao xứng với con được? Trương Song Bình có công việc, bố cô ta còn là bí thư chi bộ thôn, gia cảnh khá giả, lại còn tự dâng tới muốn gả cho con. Nhìn thế nào cũng hơn Cố Nhất Mẫn. Còn nữa, mẹ thấy Cố Nhất Mẫn giống mẹ nó, không biết đẻ con trai."
Đặng Chí Minh suýt thì bị chọc tức chết: "Trương Song Bình mặt gầy dài, gò má cao, mắt ti hí, da còn vàng như đất, mẹ thấy người như thế xứng với con sao?"
Mình thì lại xấu xí đến vậy sao?
"Hừ hừ hừ~ con trai, cưới vợ không thể chỉ nhìn mặt."
Đặng Chí Minh đứng dậy, tức giận về phòng mình, đóng sầm cửa một cái. Nhất định là Trương Song Bình đứng sau xúi giục mẹ anh ta.
Triệu Phượng Lan lại hừ hừ hai tiếng, đứng dậy về phòng nằm lên giường. Bà ta chính là không muốn Cố Nhất Mẫn bước chân vào cửa nhà họ Đặng. Mặt mũi hồ ly tinh như thế, con trai bà ta một tấm lòng đều đặt cả lên cô ta. Nếu gả vào đây, bà làm mẹ chồng biết sống thế nào?
...
Đặng Chí Minh tan làm lúc năm giờ rưỡi, Cố Tư Tình bọn họ tính toán thời gian, anh ta tan làm đạp xe đến lâm trường, đại khái sẽ vào khoảng sáu giờ.
Ngày hôm sau, bốn chị em và Hàn Chính Bình năm giờ đã tới con đường nhỏ phía tây lâm trường.
Hôm nay Cố Kiến Quốc và Vương Nguyệt Cúc đi tới mảnh đất bãi sông cách nhà khá xa, xem lạc chín chưa, chín rồi thì phải thu hoạch. Mảnh đất đó đạp xe phải mất một tiếng, hai người về ước chừng trời đã tối.
Bốn chị em thừa lúc họ không có nhà ra ngoài khảo sát địa hình.
Năm người tìm được chỗ ẩn nấp, lại diễn tập một lần, kết thúc mới năm giờ rưỡi. Cố Nhị Huệ đề nghị: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, hay là đợi thêm một lát xem Đặng Chí Minh có tới không, nếu tới thì chúng ta làm luôn."
Ngày mai không chừng bố mẹ sẽ phát hiện bốn đứa trẻ đều biến mất không thấy bóng, họ nhất định sẽ nghi ngờ.
Đề nghị của Cố Nhị Huệ được mọi người tán thành, năm người trốn trong ruộng ngô bên con đường nhỏ. Cố Tam Tĩnh không ngồi yên được, chạy ra ngoài tìm dâu dại, lúc về dùng vạt áo trước đựng mang về rất nhiều: "Bên đó nhiều dâu dại lắm, mau ăn đi."
Cố Nhất Mẫn và Cố Nhị Huệ đều lắc đầu không ăn, hồi nhỏ họ cũng ăn thứ này, bây giờ đều không thích nữa. Hàn Chính Bình cũng không ăn, cậu sợ dâu dại làm bẩn tay mình.
Cố Tư Tình vốn định giữ chút dáng vẻ tiểu tiên nữ, nhưng thấy Cố Tam Tĩnh ăn ngon lành, bèn ăn theo luôn. Dù sao cũng chẳng làm được tiểu tiên nữ nữa, buông xuôi cho xong.
Khoảng hơn nửa tiếng sau, từ xa truyền đến tiếng chuông xe đạp, Cố Tư Tình cẩn thận thò đầu nhìn ra, quả nhiên thấy tên khoai lang thối Đặng Chí Minh.
Anh ta vẫn mặc chiếc áo khoác mới tinh ấy, tóc chải gọn gàng, chắc cũng đã bôi dầu.
Xem ra hôm nay anh ta lại sắp làm đồ ngốc rồi.
"Là hắn." Cố Tư Tình rụt người lại, khẽ nói.
Cố Nhất Mẫn và Cố Nhị Huệ lần đầu làm chuyện này, có chút căng thẳng. Cố Tam Tĩnh thì hưng phấn vô cùng, xắn tay áo lên, nóng lòng muốn thử. Cố Tư Tình cũng có chút hưng phấn, nhưng cô kéo Cố Tam Tĩnh lại, không để cô ấy kích động lao ra.
Trong năm người, người duy nhất bình tĩnh ước chừng chính là Hàn Chính Bình, chỉ nghe cậu bình thản nói: "Làm theo như đã diễn tập trước đó."
Bốn chị em nhà họ Cố đều gật đầu.
Đúng lúc này xe đạp của Đặng Chí Minh đi tới, Cố Tam Tĩnh muốn lao lên trước, Cố Tư Tình nắm chặt kéo cô lại. Đợi Đặng Chí Minh đi qua chừng một hai mét, Hàn Chính Bình cầm viên gạch đã chuẩn bị sẵn, giơ tay ném ra.
Viên gạch đập trúng ngay bánh sau xe đạp, xe sắp đổ, Đặng Chí Minh theo phản xạ muốn chống chân xuống đất. Nhưng chân chưa kịp chạm đất, đã bị người ta đẩy một cái từ phía sau, rồi trên đầu bị trùm một chiếc bao tải.
Đất trên bao tải rơi đầy đầu đầy mặt, chưa kịp giãy giụa, trên người đã dồn dập những đòn đánh như mưa rơi. Anh ta vội vàng ôm lấy đầu, a a kêu đau.
Cố Nhất Mẫn đá mấy cú vào lưng và chân anh ta, nỗi uất ức mấy ngày nay trong lòng đều phát tiết ra ngoài.
Tuy cô không có tình cảm với Đặng Chí Minh, tuy hủy hôn cô cũng không thấy đau lòng lắm, nhưng đính hôn một năm, cô đã làm một năm những tưởng tượng tốt đẹp, cứ thế tan thành bọt nước, nỗi ấm ức trong lòng không biết kể cùng ai.
Vận động có thể giải phóng năng lượng tiêu cực của con người, đánh người cũng vậy. Mấy cú đá xuống, lòng cô bỗng chốc thoải mái. Từ nay về sau, cô với người này không còn chút quan hệ nào nữa, có vì anh ta mà ấm ức cũng sẽ không.
Cố Tư Tình cùng Cố Nhị Huệ, Cố Tam Tĩnh cũng ra sức đánh mấy cái, mấy ngày nay trong lòng họ cũng khá ấm ức.
Hàn Chính Bình không đánh, cậu ở bên cạnh cảnh giới. Thấy từ xa có người tới, cậu làm dấu rút lui, bốn chị em lại đá mạnh thêm mấy cú vào Đặng Chí Minh, rồi mới cùng nhau chạy vào ruộng ngô.
...
