Chương 82: Cứu viện (1)
Từ căn cứ đến hiện trường tai nạn ở huyện Bình Võ khoảng 120 km, đường băng giờ rất trơn, xe chạy cũng chẳng nhanh.
Trình Di ngồi trên xe, dần dần bình tĩnh lại, móc điện thoại ra xem WeChat và tin nhắn, muốn xem Trình Tự có để lại lời nhắn gì cho mình không.
Trình Di lại thử gọi điện cho Trình Tự, nhưng số của Trình Tự không liên lạc được.
Đột nhiên, Trình Di nhớ ra chiếc điện thoại vệ tinh mình đã đưa cho Trình Tự hồi đó. Không biết có gọi được không.
Nghĩ vậy, Trình Di vội lấy điện thoại vệ tinh từ trong không gian ra.
Vừa lấy ra chưa được một phút, điện thoại vệ tinh đã reo.
Cả xe giật mình, kể cả Trình Di.
Trình Di vội bắt máy.
“Chị ơi, cuối cùng chị cũng nghe máy rồi…” Giọng Trình Tự vọng ra từ điện thoại vệ tinh.
“Em đã gọi cho chị suốt ba tiếng đồng hồ, chị chẳng nghe máy.” Trình Tự ca thán.
“À… chị quên mất cái điện thoại này, cứ để ở trong không gian chưa lấy ra.” Trình Di hơi mừng, nghe giọng Trình Tự, có vẻ không sao.
“Bây giờ em thế nào rồi? Bọn chị đang trên đường tới.” Trình Di hỏi.
Sư đoàn trưởng Bành ngồi đằng trước nghe thấy câu nói của Trình Di, kích động quay phắt lại: “Sao rồi sao rồi? Là Trình Tự à? Bành Bác đâu?”
“Chân của Bành Bác bị băng đập trúng, tạm thời không sao, em đã dùng dị năng xử lý rồi, nhưng không biết cậu ấy bị con gì cắn, em chỉ hút máu độc ra, bôi chút thuốc, nhưng cánh tay vẫn sưng.” Trình Tự bên kia cũng nghe thấy câu hỏi của sư đoàn trưởng Bành, vội đáp.
“Thế mọi người ra ngoài được chưa?” Trình Di vội hỏi trọng tâm. Đồng thời bật loa ngoài của điện thoại vệ tinh.
“Chưa, em không biết bên ngoài thế nào, điện thoại không gọi được, em mới nhớ ra dùng điện thoại vệ tinh gọi cho chị.” Trình Tự nói.
“Những người khác thì sao? Có sao không?”
“Không sao, bây giờ mấy tảng băng lớn sập xuống đè bọn em ở đây. Bên trong có một khoảng không hình tam giác, bọn em đều ở dưới này, tạm thời an toàn. Bọn em có bốn người.” Trình Tự nói.
“Vậy thì tốt, các cháu kiên nhẫn chờ nhé, bác sẽ tìm cách liên lạc với đội cứu hộ bên ngoài.” Sư đoàn trưởng Bành nghe nói Bành Bác chỉ bị thương ở chân, hơi yên tâm một chút.
Nhưng lại bị côn trùng cắn, không biết có độc không, trong lòng vẫn rất sốt ruột.
“Đừng cúp máy, cứ nói chuyện với bọn chị như thế này.” Trình Di dặn dò.
“Bố… con là Bành Bác, con không sao, bố đừng lo.” Từ điện thoại vệ tinh bên kia vọng ra giọng Bành Bác.
“Tốt, tốt, không sao là tốt rồi, bố sẽ tìm cách cứu các con.” Sư đoàn trưởng Bành run run…
Trên xe, sư đoàn trưởng Bành vội lấy điện thoại ra, gọi cho Lữ đoàn trưởng Từ. Yêu cầu Lữ đoàn trưởng Từ cung cấp số điện thoại của người phụ trách cứu hộ bên đó.
Có số điện thoại rồi, sư đoàn trưởng Bành lập tức gọi qua.
Người phụ trách cứu hộ bên kia khi nghe nói những người bị mắc kẹt bên trong đều an toàn, cũng rất kích động.
Người phụ trách cứu hộ nghe qua điện thoại, nhờ có điện thoại vệ tinh và điện thoại di động của sư đoàn trưởng Bành, giọng nói được truyền tới tai ông ta.
Tương tự, giọng của người phụ trách cứu hộ cũng được chuyển tiếp như vậy tới tai Trình Tự và mọi người.
Hai bên đã kết nối được với nhau.
Sau khi xác nhận vị trí bị mắc kẹt, người phụ trách cứu hộ bắt đầu điều động nhân lực và thiết bị tiến hành cứu hộ.
Biết được vị trí còn hơn lúc đầu mò mẫm tìm kiếm. Mà mò mẫm tìm kiếm lại dễ gây sập thêm lần nữa, gây thương tổn lớn hơn.
Còn Trình Di bên này, biết mọi người đều không sao, cũng yên tâm hơn chút, tiếp tục lái xe tới hiện trường.
Nghĩ tới chỗ đó mọi người đều ở ngoài trời, Trình Di giả vờ lấy từ trong túi xách ra quần áo giữ nhiệt không đổi. Ép Trình Trác mặc ngay.
Trình Trác dù thấy không lạnh, cũng đành phải mặc quần áo giữ nhiệt không đổi ngay trên xe. Ai bảo có câu: Có một kiểu lạnh gọi là mẹ thấy con lạnh cơ chứ.
…
Đến năm giờ sáng hôm sau, xe của Trình Di cuối cùng cũng tới hiện trường tai nạn.
Không may là, Trình Tự và mọi người vẫn ở dưới, chưa được cứu ra.
Bởi vì thời tiết quá lạnh, những tảng băng sập xuống đã đông cứng lại với nhau, căn bản không tách rời được.
Dù có dùng máy cắt để cắt, độ dày của băng cũng khiến không cắt nổi, hoặc cắt xong chưa kịp dọn thì đã đông cứng lại.
Giờ chỉ còn cách dùng người có dị năng hệ hỏa phối hợp với máy cắt.
Nhưng hiện trường chỉ có hai người có dị năng hệ hỏa, dùng dị năng suốt một đêm đã khiến họ kiệt sức. Tiến độ hiện tại mới chỉ được chưa tới bảy mươi phần trăm.
Lúc này, từ điện thoại vệ tinh vọng ra giọng Trình Tự lo lắng: “Nhanh lên, mọi người còn bao lâu nữa? Bành Bác ngất rồi.”
Sư đoàn trưởng Bành lo lắng đến nỗi run rẩy cả người…
…
“Để cháu làm.” Trình Trác đứng bên cạnh nói, ánh mắt thiếu niên đầy kiên nghị.
Trình Di rất bất lực, nhưng giờ cứu người là quan trọng. Đành gật đầu.
Trình Di dẫn Trình Trác bước lên, nói với người phụ trách cứu hộ rằng Trình Trác cũng có dị năng hệ hỏa.
Đồng thời hỏi người có dị năng hệ hỏa đang nghỉ ngơi bên cạnh xem mình nên làm thế nào.
Sư đoàn trưởng Bành còn chưa kịp nghĩ sao Trình Trác lại có dị năng, chỉ cần có người ra tay cứu con trai mình là tốt rồi.
Dưới sự chỉ dẫn của người có dị năng hệ hỏa, Trình Trác phóng ra ngọn lửa trong lòng bàn tay, đánh vào vị trí đã định.
Máy cắt cắt phía trước, Trình Trác phía sau đảm bảo những tảng băng đã cắt không bị đông cứng lại…
Cứ thế, Trình Trác dùng dị năng hệ hỏa trong một tiếng đồng hồ. Lại tiến thêm được hai mươi phần trăm, chỉ còn lại mười phần trăm băng. Mặt Trình Trác tái nhợt.
Mọi người đều nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, nhưng không gian còn nhỏ, cần mở rộng thêm mới có thể ra ngoài.
Sư đoàn trưởng Bành rất lo lắng, đứng bên cạnh liên tục gọi to: “Bành Bác… Bành Bác…”
May là hai người có dị năng hệ hỏa kia nghỉ ngơi một tiếng, đã có thể gắng thêm một chút, liền thay ca cho Trình Trác.
Hai người cùng phóng ra dị năng hệ hỏa, khoảng hai mươi phút sau. Đường cứu hộ đã được thông…
Nhân viên y tế lập tức vào tham gia cứu hộ.
Ngoại trừ Bành Bác và một bệnh nhân vốn đã bị thương được khiêng ra, hai người còn lại đều tự đi ra.
Khi thấy Trình Tự bình an bước tới trước mặt, Trình Di lúc này mới hoàn toàn yên tâm.
…
Nhưng Trình Tự chỉ chào Trình Di một tiếng, rồi theo cáng của Bành Bác, đi tới lều y tế dựng tại hiện trường cứu hộ.
Sư đoàn trưởng Bành cũng đi theo.
Trình Di nhìn đứa con trai mệt đến nỗi đứng không vững, cũng sốt ruột, tìm tới chiếc xe jeep lúc đến, bảo Trình Trác lên xe nghỉ ngơi.
May là trên xe không có ai, Trình Di lấy từ trong không gian ra một hộp sữa và một quả trứng luộc.
Bảo Trình Trác ăn trước để hồi sức.
Nhân lúc Trình Trác ăn, Trình Di gọi điện cho Dục Dung, báo với mẹ rằng Trình Tự đã ra ngoài rồi, mọi sự bình an.
Khi nghe thấy bên kia có giọng của cô Khương Cẩn hỏi: “Bành Bác đâu, Bành Bác, cứu ra chưa?”
Trình Di không biết trả lời thế nào, bèn viện cớ mạng yếu, không nghe rõ, rồi cúp máy.
