**Chương 83: Cứu viện 2**
Chờ Trình Trác ăn xong trứng gà, Trình Di lại lấy ra hai cái bánh mì kẹp thịt cho cậu ăn.
Suốt một đêm không ngủ, cộng thêm căng thẳng, lúc này Trình Di cũng mệt và đói.
Trình Di ăn xong một quả trứng và một hộp sữa, định bụng hai mẹ con sẽ ngủ một giấc ngay trên xe.
Không biết Bành Bác thế nào rồi, nhưng Trình Di cũng không biết cấp cứu, chỉ có thể ngồi trong xe chờ tin.
…
Trong mơ màng, Trình Di cứ thế ngủ thiếp đi…
“Ting…” Một hồi chuông điện thoại vang lên, lại đánh thức Trình Di khỏi giấc mộng.
Bị đánh thức, Trình Di ngẩn người một lúc mới nhớ ra mình là ai, mình đang ở đâu, bây giờ là lúc nào.
Cuộc gọi là của Trình Tự. Khi Trình Di bắt máy, giọng Trình Tự hơi nghẹn ngào: “Chị, chị đang ở đâu thế?”
“Sao thế? Chị ngủ một lát trong xe.” Trình Di trả lời.
“Cái xe đó… em tìm không thấy chị, chị ra ngoài đi.” Trình Tự rất sốt ruột.
Trình Di kéo chặt áo khoác lông vũ, mở cửa xe bước ra ngoài.
Lạnh quá. Vừa mới ngủ dậy, bị cơn gió lạnh thổi qua, Trình Di run lên một trận.
…
Bị gió lạnh thổi một hồi, Trình Di bừng tỉnh hẳn. Giọng nói sốt ruột của Trình Tự trong điện thoại chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì rồi.
Trình Di cũng đột nhiên căng thẳng, nhìn quanh bốn phía tìm Trình Tự.
Một lát sau, Trình Di thấy Trình Tự chạy tới.
“Chị, Bành Bác cần dược tề…” Trình Tự vừa thấy chị đã nói ngay.
“Hả…” Trình Di chưa kịp phản ứng, dược tề gì cơ?
“Là dược tề trong không gian ấy, tiêm vào có thể kích hoạt dị năng.” Trình Tự nói.
“Anh ấy bị trúng độc, không biết bị con gì cắn, độc đã tới tim.” Trình Tự vừa khóc vừa nói.
Đầu óc Trình Di trống rỗng.
Tuy mọi người quan hệ không tệ, nhưng dược tề là thứ quý giá biết nhường nào. Trình Di hơi không nỡ.
Khoảnh khắc ấy, Trình Di do dự…
Đằng xa, Sư đoàn trưởng Bành bước ra khỏi lều. Ông đứng đờ ra, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt.
Đứng khoảng một phút, bỗng nhiên ông loạng choạng.
Sư đoàn trưởng Bành lại ngồi xổm xuống, vùi đầu vào cánh tay, vai run lên từng hồi…
Trình Di cũng thấy khó chịu, chợt nhớ tới giọng hỏi lo lắng của cô Khương Cẩn trong điện thoại hồi nãy, cùng với những cuộc gọi sau đó mà cô không dám nghe.
Nếu cô Khương Cẩn biết chuyện của Bành Bác, không biết sẽ đau buồn thế nào, cảnh tóc bạc tiễn tóc xanh.
Lúc này, Trình Di mềm lòng.
Còn Trình Tự thì nhìn chị bằng ánh mắt đầy hy vọng.
“Thôi, cứu vậy.” Trình Di cắn răng, lấy dược tề ra, hút 10ml đưa cho Trình Tự.
Trình Tự cầm lấy dược tề, không kịp nói thêm gì, quay đầu chạy đi.
…
Lúc này Trình Di không ngủ được nữa. Cũng chẳng muốn ngủ, cô đi về phía Sư đoàn trưởng Bành.
Sư đoàn trưởng Bành cảm giác có người tới, kìm nén đau thương, đứng dậy. Nhìn thấy người tới là Trình Di, ông định chào hỏi, nhưng không kìm được, nước mắt chảy dài.
“Chú Bành, yên tâm đi, đã tìm được dược tề rồi.” Trình Di nhìn bộ dạng của Sư đoàn trưởng Bành, thấy xót xa, cứ như nhìn thấy cha mình vậy.
Người đàn ông cứng rắn này lúc lại đau buồn và tuyệt vọng đến thế. Trình Di chỉ muốn cho ông biết Bành Bác sẽ bình an.
“Sao có thể…” Sư đoàn trưởng Bành không dám tin. Ông biết dược tề quý giá thế nào. Có dược tề, bất cứ ai cũng có thể thức tỉnh dị năng.
Cả bệnh viện quân đội cũng không có, vừa nãy ông đã gọi điện hỏi đồng đội cũ và thủ trưởng cũ.
Cuối cùng thủ trưởng cũ nói có thể nghĩ cách tìm được, nhưng cần nửa ngày để chuyển từ sân bay thủ đô tới.
Nếu thật sự mất nửa ngày, thì thần tiên cũng chẳng cứu được. Vì thế Sư đoàn trưởng Bành mới tuyệt vọng đến vậy.
“Thật sự tìm được rồi sao? Tìm ở đâu?” Sư đoàn trưởng Bành vẫn không dám tin, ông sợ Trình Di chỉ đang an ủi mình.
Đột nhiên, Sư đoàn trưởng Bành nghĩ tới điều gì đó…
Trình Tự có dị năng… Trình Trác cũng có dị năng… vậy Trình Di…
“Là cháu đưa dược tề, đúng không?” Sư đoàn trưởng Bành kích động. Khoảnh khắc này, con trai ông có hy vọng được cứu. Còn dị năng hay không ông không quan tâm, chỉ cần Bành Bác sống tốt là được.
“Trình Di, cảm ơn cháu, Bành Bác là do cháu cứu.” Vẻ mặt Sư đoàn trưởng Bành đột nhiên trở nên nghiêm túc.
Trình Di đang nghĩ nên nói thế nào để nhờ Sư đoàn trưởng Bành giữ bí mật.
Mà Sư đoàn trưởng Bành cũng là người từng trải, nhìn vẻ mặt của Trình Di, cùng với việc gia đình Trình Di vẫn luôn rất kín tiếng, liền đoán được ý của Trình Di, chưa kịp để cô mở miệng.
Sư đoàn trưởng Bành đã chủ động nói: “Cháu yên tâm, chuyện cháu cứu Bành Bác chúng ta sẽ giữ bí mật. Còn về phần người khác, chú sẽ sắp xếp, không để ai nghi ngờ cháu đâu.”
“Yên tâm, cháu là ân nhân lớn của nhà họ Bành chúng ta, sẽ không gây rắc rối cho cháu. Sau này chuyện của cháu cũng là chuyện của nhà chú.” Sư đoàn trưởng Bành thề thốt.
“Chú Bành, không cần nghiêm trọng thế đâu, có thể giữ bí mật là được rồi.” Trình Di vội nói.
“Được, được, được… Chú đi xem Bành Bác đây.” Sư đoàn trưởng Bành nói liền ba tiếng “được”, rồi quay người chạy vào trong lều.
Bước chân nhanh tới mức Trình Di sợ ông bị ngã.
Sư đoàn trưởng Bành đi vào trong lều, Trình Tự bước ra.
Thấy Trình Tự ra, Trình Di dừng lại, không động đậy. Trình Tự tới bên cạnh chị.
“Chiều hôm qua, lúc em đang cứu bệnh nhân đó, không được nghỉ ngơi, là Bành Bác mang lương khô tới cho em.” Trình Tự kể cho chị nghe chuyện hôm qua.
“Lúc anh ấy tới, vừa gặp phải lớp băng trên núi trượt xuống, đè cả hai người chúng em ở dưới.”
“Lúc đó em mệt quá, không kịp phản ứng, là Bành Bác ôm em lăn khỏi núi băng, nhưng chân anh ấy bị đá đè bị thương.”
“Con côn trùng đó bò lên mặt em, em sợ không dám động, là Bành Bác dùng tay gỡ nó xuống. Lúc đó bị cắn một phát, cả hai đều nghĩ không sao, không ngờ tới tối thì độc phát tác. Em đã xử lý vết thương cho anh ấy rồi, nhưng vẫn không ổn.”
“Bành Bác nhất định phải không sao, nếu không em sẽ áy náy…” Trình Tự kể với chị.
“Hai đứa…” Trình Di cảm thấy giữa Bành Bác và Trình Tự có vấn đề.
“Anh ấy đã tỏ tình với em rồi…” Trình Tự ngại ngùng nói. Thừa nhận hai người là quan hệ bạn trai bạn gái.
Trình Di bừng tỉnh đại ngộ. Không trách được.
“Nhưng dược tề sao lại giải được độc?” Trình Di tò mò hỏi.
“Là lão đại của bọn em nói, dược tề có thể làm cơ bắp và máu của con người tái tạo. Đã tái tạo rồi, thì giải độc dĩ nhiên không thành vấn đề.” Trình Tự giải thích cho chị.
Hiểu rõ rồi, Trình Di yên tâm. Lần này cứu, có khi là cứu em rể tương lai của mình.
“Vậy Bành Bác chắc chắn không sao rồi?” Trình Di chợt nhớ, cô Khương Cẩn ở bên kia không biết lo lắng thế nào, mà mình còn chưa dám gọi lại.
Nhận được câu trả lời khẳng định, Trình Di mới dám lấy điện thoại ra, gọi lại cho cô Khương Cẩn.
Cô chỉ có thể giải thích là tín hiệu ở chỗ cô không tốt, vừa nãy không nghe được máy. Lần này, Trình Di khẳng định để cô Khương Cẩn yên tâm: Bành Bác không sao.
May mà Trình Di đã gọi cuộc điện thoại này. Cô Khương Cẩn ở bên ký túc đã gần như phát điên. Bà còn tìm tới Lữ đoàn trưởng Từ, muốn xin xe tới hiện trường cứu viện.
Nhận được điện thoại của Trình Di, cô Khương Cẩn mới thôi, yên tâm về nhà.
