Chương 78: Hai đóa hoa đào rữa của anh hai
Thấy hai nữ nghiên cứu sinh cãi nhau đỏ mặt tía tai vì chuyện ai sẽ băng bó cho Tư Khiêm, Tư Điềm Điềm đứng một bên nhìn họ, rồi lại nhìn Tư Khiêm nằm trên giường gỗ, máu vẫn không ngừng rỉ ra, bỗng nhiên thầm thắp cho anh ta một nén nhang.
【Hai đóa hoa đào này của anh hai chắc là hoa đào rữa nhỉ, cãi nhau đến nỗi chẳng thèm để ý đến người trong lòng, ai cũng cản người kia không cho băng bó, cũng không cho người khác xen vào, định để anh ta mất máu mà chết à!】
【Có thù có oán gì đâu, nếu không phải họ cãi nhau trông có vẻ thật lòng thật dạ, tôi còn tưởng họ cố tình hợp sức hại chết anh hai đấy.】
【Vậy tôi có nên nhắc họ im miệng băng bó trước không nhỉ?】
【Tuy anh hai đáng ghét, nhưng mạng ảnh cũng là mạng mà.】
Tiểu Ngốc nhận ra có chuyện hay, lập tức lên sóng.
【Ký chủ ký chủ, hai đóa hoa đào này biết đâu thật sự muốn anh hai chết đấy.】
Tư Điềm Điềm lập tức tỉnh táo hẳn, anh hai bây giờ trông vẫn chưa tắt thở, vậy để tôi ăn dưa trước đã.
Rồi cô xoa tay, sốt sắng giục: 【Nói mau nói mau, rốt cuộc là chuyện gì?】
Tiểu Ngốc: 【Cô gái nghiên cứu sinh trông yêu kiều xinh đẹp, tính hơi đanh đá này tên Ôn Thi Văn. Cô ta có một người yêu thanh mai trúc mã, lớn lên rất giống anh hai của ký chủ. Hai nhà từ nhỏ đã có thỏa thuận ngầm, đợi hai đứa tốt nghiệp đại học sẽ đính hôn kết hôn. Nhưng không ngờ, đến năm lớp 12, người yêu thanh mai trúc mã ấy gặp Bạch Tình mới chuyển trường tới. Thanh mai không thắng được tình mới, vừa thấy Bạch Tình là anh ta tim đập nhanh, yêu từ cái nhìn đầu tiên, cho rằng cô ấy mới là chân ái của mình, thế là lập tức giấu Ôn Thi Văn, theo đuổi Bạch Tình mãnh liệt. Bạch Tình nhanh chóng chìm đắm trong sự dịu dàng đa tình và lời thề non hẹn biển của anh ta, và ở bên anh ta. Nhưng vui chẳng tày gang, chuyện của hai người bị Ôn Thi Văn phát hiện. Anh ta đành phải dỗ dành cả hai bên, lừa gạt cả hai, khiến hai cô gái đều có hiềm khích với nhau, ở trường ba ngày một trận cãi lớn, mỗi ngày một trận cãi nhỏ, cuối cùng ầm ĩ đến mức giáo viên cũng biết, cho họ cảnh cáo. Còn tên tra nam thanh mai trúc mã ấy, trong lúc họ cãi nhau lại đem lòng yêu một cô gái khác. Trên đường theo đuổi cô gái đó, xui xẻo gặp tai nạn xe mà chết. Nhưng chuyện anh ta thích người thứ ba, Bạch Tình và Ôn Thi Văn đều không biết, nên anh ta chết sớm lại trở thành hạt cơm trắng hay vết muỗi đốt trong lòng họ, vừa nhớ nhung không quên, vừa có hận. Rồi sau khi thi lên nghiên cứu sinh, họ gặp anh hai rất giống tên tra nam đó, thế là cả hai đều theo đuổi anh hai.】
Tư Điềm Điềm trợn tròn mắt.
【Ái chà, hóa ra hai đóa hoa đào này không phải do sức hút của anh hai mà tới, mà là họ coi anh hai như người thay thế, hahaha... Không biết trong lòng họ, tình yêu với tra nam nhiều hơn hay hận nhiều hơn nhỉ? Tôi nghĩ có lẽ hận nhiều hơn, cậu nghĩ sao Tiểu Ngốc?】
Tiểu Ngốc: 【Tôi cũng nghĩ hận nhiều hơn, nếu không sao lúc nguy cấp thế này họ không lo băng bó cho anh hai, mà chỉ lo cãi nhau.】
Tư Điềm Điềm: 【Ôi, anh hai làm người thay thế khổ thật đấy, tôi quyết định sau này sẽ khoan dung với anh ấy hơn.】
Tư Khiêm nằm trên giường gỗ, đầu đau như búa bổ, nhưng ý thức đã tỉnh táo: ...
Trong lòng có vạn lời muốn chửi, nhưng chẳng biết chửi từ đâu.
Anh đành tự mình mở mắt, nhìn về phía Tư Điềm Điềm đang đứng một bên vô tư ăn dưa xem náo nhiệt, giọng khàn khàn đầy oán hận cất lên: “Để nó băng bó cho tao.”
Hai người đang cãi nhau đồng loạt dừng lại, hớn hở xúm đến bên anh.
“Học trưởng Tư Khiêm, anh tỉnh rồi, em băng bó cho anh.”
“Để em, vừa nãy học trưởng Tư Khiêm nhìn em, bảo em làm mà.”
Tư Khiêm bị ồn ào đến đầu óc ong ong, như có búa gõ từng nhát vào sọ, khó chịu vô cùng, mặt mày nhăn nhó.
“Câm miệng, cả hai đều câm miệng. Tư Điềm Điềm, mày đến đây.”
Anh gắng gượng mở mí mắt dính đầy máu, trừng mắt nhìn Tư Điềm Điềm một cái.
Tư Điềm Điềm bề ngoài ngoan ngoãn đáp: “Vâng, em đến đây.”
Trong lòng thì không ngừng phàn nàn: 【Cầu người cứu mạng mà còn hung dữ thế, đó có phải thái độ dành cho ân nhân cứu mạng không? Hừ, tôi rút lại lời thương hại lúc nãy. Anh hai hung dữ thế, chẳng đáng thương tí nào, đáng đời bị làm người thay thế. Chắc tại anh ấy miệng độc tính xấu, nên hai chị mới coi anh ấy là tên tra nam vết muỗi đốt, muốn giết chết anh ấy. Đổi người khác tính tốt làm người thay thế, chưa chắc đã kết cục thế này.】
Tư Khiêm tức suýt ngất thêm lần nữa.
【Sao nào, tôi băng bó cho anh mà anh còn trợn mắt trắng với tôi à? Lịch sự chút đi?】
Tư Khiêm: Anh ta trợn mắt trắng vì tức, vì tức!!!!
Tư Điềm Điềm xô Ôn Thi Văn và Bạch Tình còn đang ngây người ra, rồi gọi Tôn Thiến Thiến đang thò đầu thò cổ ngoài cửa: “Cậu vào đây.”
Tôn Thiến Thiến chỉ vào mũi mình: “Tôi á?”
“Ừ, chính cậu, vào nhanh.”
Tôn Thiến Thiến nghi hoặc bước tới, nhưng Ôn Thi Văn và Bạch Tình không vui, một người nhìn chằm chằm Tôn Thiến Thiến, một người nhìn Tư Điềm Điềm.
“Cô cũng họ Tư, là gì của học trưởng Tư Khiêm?”
Tư Điềm Điềm nở nụ cười ngọt ngào: “Mới nhận họ hàng về, là em gái ruột có quan hệ huyết thống nhưng chưa được anh hai thừa nhận.”
Bạch Tình hỏi khựng lại, nhìn Tư Khiêm với ánh mắt thoáng chán ghét. Không thừa nhận em gái ruột mới về, chẳng lẽ còn nhớ nhung cô em gái giả? Hay có tình cảm khác? Quả nhiên là tra nam.
Bị Ôn Thi Văn nhìn chằm chằm, Tôn Thiến Thiến chẳng hề ngượng, ngược lại còn kiêu hãnh, chắc chắn là vì nhan sắc của mình bị cô ta đố kỵ, nên cô ưỡn ngực đụng phải Ôn Thi Văn, bước đến trước mặt Tư Điềm Điềm.
Nhưng giây sau cô ngây người, chỉ nghe một tiếng xé toạc.
Vạt áo sơ mi trắng của cô bị xé ra một đường.
Cô lập tức che lỗ rốn lộ ra, hoảng sợ nhìn Tư Điềm Điềm: “Cô, cô làm gì vậy?”
Tư Điềm Điềm cầm mảnh vải nhúng nước, lau vết thương cho Tư Khiêm, nghe vậy liếc cô một cái: “Xé vải sạch để băng bó. Ở đây chỉ có áo của cậu trông còn sạch. Cậu có mặc thêm áo trong không? Nếu có thì cởi áo sơ mi trắng đưa tôi, coi như thù lao tôi cứu cậu lúc nãy.”
Tôn Thiến Thiến mặt mày khó coi, ôm ngực bi phẫn nói: “Không có, trời nóng thế này sao tôi mặc hai áo được.”
“Chà, tiếc thật. Vậy cậu xé thêm vài mảnh vải đi. Tôi thấy vải váy dài của cậu cũng tốt đấy, thoáng mát, rất thích hợp để băng bó. Cậu xé hết phần gấu váy đi, để lại cho mình cái váy siêu ngắn là được. Anh hai tôi bị thương nặng, vết thương nhiều, cần nhiều vải băng. Tuy anh ấy không nhận tôi là em gái, nhưng tôi vẫn sẽ lo liệu băng bó tử tế cho anh ấy.”
Tư Khiêm: Sao nghe chói tai thế nhỉ?
