Chương 79: Kéo Cả Đội Xuống Hố
Thấy Tôn Thiến Thiến còn đứng ngây ra, Tư Điềm Điềm ngước mắt lên, mắt cười cong cong nhìn cô ta: “Tự xé không được à, vậy để tôi giúp cô nhé.”
“Không, không cần, tôi tự làm.”
Tôn Thiến Thiến vội lùi lại một bước, mặt mày khó coi bắt đầu xé váy, dĩ nhiên cô ta chỉ xé tới đầu gối rồi dừng, không làm theo lời Tư Điềm Điềm xé thành váy siêu ngắn.
“Đây, đưa cô đây, không có thêm nữa đâu.”
Ném mảnh váy cho Tư Điềm Điềm xong, cô ta lập tức nhảy đi như một con thỏ.
【Chẹp chẹp, lúc trước mở miệng ra là đạo đức giả răn dạy tôi, nói một tràng ra trò, giờ đến lượt mình, đến một cái váy cũng không nỡ cho, đúng là cái gọi là nghiêm với người dễ với mình nhỉ.】
Tư Điềm Điềm xé mảnh váy thành dải vải, giơ tay định tiếp tục băng bó cho Tư Khiêm.
Tư Khiêm mắt nhìn chằm chằm cô: “Khử trùng, khử trùng.”
Tư Điềm Điềm không ngừng tay: “Không có thuốc thì khử sao được, đàn ông con trai đừng có làm nũng, anh tự chịu đi, vết thương có mưng mủ viêm nhiễm cũng đừng sợ, chỉ cần không chảy máu là không chết, cố qua ba ngày lại là một hảo hán.”
Tư Khiêm, người đã xem qua quy tắc liên quan đến game quái dị trong nhóm, lập tức im miệng.
Chẳng mấy chốc anh ta đã bị băng thành nửa xác ướp, còn Tư Điềm Điềm thì phủi mông định đi.
Nhưng nghĩ thằng công cụ còn có ích, trước khi đi cô tốt bụng nhắc một câu: “Vật tư và đạo cụ trong phó bản này đều đánh quái rơi ra, đầu game nên kiếm càng sớm càng tốt.”
Tư Khiêm mím môi, gật đầu nhận lời nhắc nhở tử tế của cô.
Trong phòng ngoài, bốn nghiên cứu sinh hai nam hai nữ cũng túm lại xé quần áo, băng bó cho nhau. Tuy họ bị thương nhẹ hơn Tư Khiêm, nhưng vết thương hở ra cũng máu me be bét, nhìn mà ghê người.
Tôn Thiến Thiến và Lâm Trạch đứng dựa tường nuốt nước bọt, bỗng thấy mình còn may mắn, mới vào đã gặp Tư Điềm Điềm, không thì giờ chưa chắc đã thảm hơn năm người kia.
Tư Điềm Điềm ra ngoài cũng không chào họ, thẳng bước ra cửa.
Mấy người tưởng cô lát nữa sẽ tự về, nhưng đợi mãi không thấy, mới bắt đầu sốt ruột.
“Có phải cô ấy gặp chuyện ngoài kia không?”
“Có nên ra tìm không?”
“Không được, ngoài kia nhiều quỷ thế, chúng ta ra chẳng phải tự dâng mồi sao? Hay đợi thêm đi, biết đâu cô ấy đang trên đường về với vật tư, chúng ta ra lỡ lệch nhau thì sao.”
Tư Khiêm vịn cửa bước ra đúng lúc nghe câu này, mặt cau có nói: “Khỏi đợi, cô ấy không về đâu.”
Tôn Thiến Thiến lập tức nhảy dựng lên, mặt đầy lo lắng hỏi: “Không về là sao? Sao lại không về? Chẳng phải anh là anh hai cô ấy sao? Chúng tôi cô ấy có thể mặc kệ, nhưng anh, lẽ ra cô ấy phải về đưa vật tư chăm sóc anh chứ.”
Tư Khiêm bực mình, liếc cô ta khó chịu: “Tôi tay chân lành lặn tự kiếm vật tư không được à? Để một cô bé liều mạng kiếm vật tư về cho tôi? Sao có thể, tôi còn biết xấu hổ chứ.”
Tôn Thiến Thiến và mọi người: …
Nhưng đó có phải cô bé bình thường đâu, đó là đại lão một kiếm một con quỷ mà!
Tư Khiêm mặc kệ vẻ mặt phức tạp của họ, tự mình bắt đầu lục tung căn phòng.
“Mấy người nghỉ tạm đủ rồi chứ? Dậy mau tìm vũ khí, lát nữa chúng ta ra đánh quỷ kiếm vật tư. Dựa núi núi đổ, dựa người người chạy, chỉ có bản thân mới đáng tin nhất, đừng có mặt dày đòi một cô bé nuôi nữa.”
Bị nói trúng tim đen, mấy người không khỏi đỏ mặt ngượng.
“Nhanh lên, lúc nãy chúng ta thua vì không có vũ khí, lần này mang vũ khí vào chắc chắn giết được quỷ. Mà đánh quỷ rơi đạo cụ game, đề tài nghiên cứu lần này của chúng ta có nguyên liệu rồi.”
Càng nói Tư Khiêm càng hứng thú, mặt đầy nhiệt huyết, cảm giác như cả người phấn chấn hẳn lên, chuyện mất máu quá nhiều ngất đi lúc nãy như thể ảo giác.
Sáu người kia: Mẹ kiếp, thằng nghiên cứu điên này!
Tư Điềm Điềm ra ngoài liền theo kế hoạch của mình, tránh mặt người chơi, tiếp tục lục soát vài con hẻm nhỏ, cho đến khi không tìm thấy quỷ nữa mới dừng.
Đếm chiến lợi phẩm: hai kiếm gỗ đào nhỏ, ba kiếm gỗ đào, hai chuông trấn hồn, một túi bánh mì nhỏ và ba chai nước, đồ cũng khá nhiều. Cô tìm một cái giỏ nhỏ đeo chéo hông, bỏ nước và đồ ăn vào, còn lại treo lên người, vừa nhai bánh mì vừa đi về hướng trung tâm thành phố.
Mấy con quỷ lúc nãy chạy về hướng đó.
“A a a, chạy mau chạy mau, người phía trước chạy mau, phía sau có quỷ đuổi kịp rồi!”
Tư Hạo mặt đầy hoảng sợ vung tay chạy tới, phía sau còn bốn người bám sát, chân dài sải bước, chạy không kịp chọn đường.
Tư Điềm Điềm quay đầu nhìn: 【Đại ca, Tư Yên Nhi, còn nam chính, sao họ lại lăn vào nhau thế này?】
Tư Hạo đang nhắm mắt chạy bừa bỗng mở to mắt, đồng tử sáng rỡ, nhìn Tư Điềm Điềm như thấy cứu tinh, kích động:
“Em gái——”
Tiếng gọi này chân thành biết bao.
Hôm nay anh chịu khổ quá rồi, gánh áp lực mà tuổi này không đáng phải chịu.
Sở Cảnh Xuyên mặt cười tay dao với Tư Yên Nhi ép anh làm đội trưởng, anh bị gượng ép lên chức, đành chịu;
Bảo anh chia sẻ thông tin, không vấn đề, lần trước trong Thung Lũng Tử Thần Vui Vẻ, anh cũng kể tỉ mỉ cảm nhận tâm lý cho họ nghe, coi họ như thùng rác trút cảm xúc tiêu cực, các người có thông tin, tôi giải tỏa tâm trạng, đôi bên cùng có lợi, hoàn hảo.
Nhưng bảo anh làm tiên phong làm vệ sĩ? Haha, anh có ngu đâu, với cái võ công này của anh lên là đưa cơm cho quỷ, anh sao làm được, thế là anh bỏ cuộc, hễ gặp quỷ, mặc kệ ba bảy hai mốt, cứ chạy là xong.
Chu Dương Thu và Hàn Phi Dương sau lưng cũng là đồ phế vật, đương nhiên cũng nhấc chân chạy theo. Còn Tư Yên Nhi và Sở Cảnh Xuyên thế là bị động, nếu họ không chạy thì phải ở lại chặn quỷ cho ba người kia, hai kẻ tính toán chi li sao chịu làm chuyện thiệt thòi này, dĩ nhiên cũng chạy theo.
Thế là, bằng tài năng của một mình, Tư Hạo kéo cả đội xuống hố.
Trên đường gặp cơ duyên của nam nữ chính, như mấy con quỷ tàn tật, Tư Hạo oa oa chạy như bay, Chu Dương Thu, Hàn Phi Dương ào ào theo sau, kéo theo cả nam nữ chính không dừng lại được, quỷ gì cơ duyên gì, toàn bộ bị họ lướt qua.
“Đại ca.” Tư Điềm Điềm đáp lại.
Tư Hạo đã thở hổn hển chạy tới trước mặt cô, rồi vụt một cái trốn ra sau lưng cô, thò đầu ra, mặt đầy phấn khích kiểu cuối cùng cũng có chỗ dựa, chỉ vào con quỷ đuổi theo phía trước kích động nói: “Em gái, làm nó đi, làm nó đi! Con quỷ ba đầu này đuổi anh ba dặm đường rồi, đến lúc nó biết tay anh rồi!”
Tư Điềm Điềm: ……
