Chương 417: Cho cá ăn.
Trong màn đêm, Tây Sẹo Đầu thấy nàng chẳng hề kêu la hay bỏ chạy, chỉ lặng lẽ đứng đó, đôi mắt đen thẫm trong bóng tối tĩnh lặng đến lạ thường. Lòng hắn càng thêm sôi sục tà hỏa, pha lẫn chút tức giận vì bị coi thường.
“Giả thần giả quỷ!” Hắn nhổ một bãi nước bọt, cười dữ tợn tiến lên một bước, “Anh em ơi, xem ra tiểu nương tử này thích chơi trò khác lạ đây…”
Lời còn chưa dứt, trước mắt hắn bỗng hoa lên.
Bóng người mặc áo vải thô ấy vẫn đứng nguyên tại chỗ, dường như chưa từng động đậy. Nhưng một luồng hàn khí lạnh thấu xương, tuyệt không phải thứ nên có ở nhân gian, bất thình lình ập đến bao phủ toàn thân hắn, đông cứng tứ chi bách hải, ngay cả suy nghĩ dường như cũng ngưng đọng.
Hắn muốn há miệng, muốn cảnh báo, muốn giơ cao cây gậy trong tay, nhưng phát hiện mình không thể động đậy dù chỉ một ngón tay, cổ họng chỉ phát ra được một tiếng “a” ngắn ngủi, như bị bóp nghẹt.
Không chỉ mình hắn. Bốn tên đồng bọn bên cạnh cũng đồng loạt cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt dâm ô, hung ác, tham lam vẫn còn đọng lại trên gương mặt, nhưng ánh mắt đã nhanh chóng bị nỗi kinh hoàng không thể nói nên lời lấp đầy.
Bọn chúng có thể nhìn thấy nhau, có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương như vô số mũi kim băng nhỏ đâm vào tủy, có thể nghe thấy tiếng tim mình đập điên cuồng trong lồng ngực rồi dần chậm lại, nhưng hoàn toàn mất đi quyền khống chế thân thể.
Ánh mắt Bạch Vị Hi lướt qua từng gương mặt bọn chúng, như lướt qua vài tảng đá sắp mục nát. Không có cảm xúc thừa thãi, không có khoái cảm sát sinh.
Nàng giơ tay phải lên, năm ngón tay hư ảo nắm lại.
Năm thân thể cứng đờ đồng thời run lên, rồi, như bị những sợi tơ vô hình dẫn dắt, lại như bị một luồng lực nhu hòa nhưng không thể kháng cự thúc đẩy, bọn chúng bắt đầu bước đi.
Cứng nhắc, đồng bộ, tiến về phía mép bến tàu, nơi mặt nước đen ngòm.
Những bước chân ban đầu còn loạng choạng, nhưng nhanh chóng trở nên vững vàng, lại toát ra một vẻ cứng nhắc phi nhân.
Nỗi kinh hoàng trên gương mặt bọn chúng đạt đến cực điểm, tròng mắt suýt bắn ra khỏi hốc mắt, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ đành trơ mắt nhìn mình từng bước tiến về phía cái chết lạnh lẽo.
Ùm. Ùm…
Năm tiếng nước rơi trầm đục liên tiếp vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm, rồi nhanh chóng bị tiếng sóng vỗ ùng ục nuốt chửng.
Mặt nước đen kịt gợn lên vài vòng tròn, rồi nhanh chóng trở lại tĩnh lặng, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Chỉ còn vài cây gậy ngắn vốn nằm trong tay bọn chúng, lẻ loi nằm trên mặt đất lầy lội.
Bạch Vị Hi thu tay về, tia âm hàn cực nhạt còn vương trên đầu ngón tay lặng lẽ tan biến.
Nàng không thèm nhìn mặt biển đã nuốt chửng năm sinh mạng kia, xoay người, đeo chiếc sọt tre sau lưng, thẳng bước rời khỏi mảnh đất ô uế này.
Nàng không trở về chỗ có ánh đèn của bến tàu, cũng không về chỗ neo thuyền, mà hướng thẳng về phía dãy núi trùng điệp phía sau Hàm Đầu Cảng.
Màn đêm đối với nàng, chẳng khác gì ban ngày. Ánh trăng thanh lãnh, sao thưa lờ mờ, núi rừng trong mắt nàng rõ ràng như một bức họa được vẽ dưới ánh sáng ban ngày.
Bước chân nàng nhẹ nhàng, xuyên qua những lối mòn gồ ghề và khu rừng rậm rạp, lá khô và cành mục dưới chân không phát ra tiếng động đủ để làm kinh động chim muông đang ngủ đêm.
Núi ở đây thuộc nhánh phía đông của dãy Đới Vân Sơn, gần biển, khí hậu ấm ẩm, thảm thực vật trong rừng sum suê. Bạch Vị Hi thả nhẹ thần thức, không phải cố tình tìm kiếm, chỉ như đang tản bộ, cảm nhận hơi thở của cỏ cây xung quanh. Thấy hợp nhãn, nàng liền dừng lại.
Dưới một vách đá ẩm thấp râm mát, nàng nhìn thấy mấy cụm cây thân thảo lá dày, mọc hình hoa thị, trên bề mặt có đường gân vàng như mạng nhện – Kim tuyến liên (Lan kim tuyến).
Thứ này thanh nhiệt lương huyết, giải độc tiêu thũng, kiêm chút tác dụng bổ dưỡng. Nàng tiện tay hái vài cây tốt, dùng giấy dầu bọc lại, bỏ vào sọt.
Tiếp tục đi sâu vào, trong lớp đất mùn dưới một lùm thông, vài chiếc lá độc đáo của cây Thất diệp nhất chi hoa thu hút ánh mắt nàng. Rễ củ của nó giải độc tiêu thủng, lương can định kinh, cũng là một vị thuốc tốt. Nàng lấy hai củ.
Bên suối ẩm ướt, dây leo Giảo cổ lam quấn trên bụi cây, lá lấp lánh dưới ánh trăng. Thứ này thanh nhiệt giải độc, cũng có thể chỉ khái hóa đờm. Nàng hái một nhúm ngọn non.
Trên khoảng đất trống ven rừng, rải rác một ít thân lá khô héo của Hoàng tinh dại, dưới đất hẳn có củ. Nàng đào hai củ, to và mập mạp.
Lại ở một sườn đồi hướng dương, nhìn thấy một mảng dây Thổ phục linh, củ rất to. Nàng đào lấy một đoạn.
Việc hái lượm của nàng tùy ý và tản mạn, như một người đang đi dạo trong núi, tiện tay hái vài chiếc lá độc đáo, vài quả dại.
Thấy thứ gì, cảm thấy có lẽ có ích, liền lấy một ít. Có ích hay không, có ích cho ai, không phải là điều nàng cân nhắc lúc này.
Dược liệu đối với nàng, như đá ven đường, vỏ sò ngoài biển, thấy rồi, nếu thấy dáng vẻ tạm được, thì nhặt lấy cất đi.
Trong sọt tre dần dần có thêm vài gói giấy dầu và gói lá cây. Mùi đắng nhẹ, hơi ngọt, hoặc mùi đất pha lẫn của các loại thảo mộc hòa quyện vào nhau, không quá nồng.
Đợi đến khi trăng lên quá đỉnh đầu, nàng cảm thấy cũng tạm đủ, liền không tìm nữa.
Nàng đứng trên một sườn núi, ngoảnh nhìn xuống chân núi. Ánh đèn của Hàm Đầu Cảng đã thưa thớt như những hạt đậu, vịnh biển dưới ánh trăng hiện ra một màu xanh lam trầm tĩnh.
Chẳng bao lâu, ánh ban mai ló dạng, bóng tối trong rừng như thủy triều lặng lẽ rút đi, thay vào đó là một mảng sáng mờ xanh xám, thanh lãnh.
Chim chóc bắt đầu thử thăm dò cất tiếng hót đầu tiên, những giọt sương lăn từ đầu lá, chìm vào lớp đất mùn tơi xốp.
Trong khe đá, Bạch Vị Hi mở mắt. Đôi mắt đen thẫm phản chiếu những đường nét của rừng cây đang dần trở nên rõ ràng, không có vẻ ngái ngủ vừa tỉnh, chỉ có một sự thanh minh ngàn đời.
Núi rừng sau lưng nàng đang thức giấc, âm thanh dần trở nên phong phú. Nhưng nàng, như một cái bóng ngược dòng, lặng lẽ xuyên qua sức sống mới chớm nở ồn ào này, trở về rìa nơi tụ cư của loài người.
Hàm Đầu Cảng trong ánh ban mai hiện ra một cảnh tượng nhộn nhịp hoàn toàn khác với ban đêm.
Tiếng hò dắt thuyền đánh cá ra khơi, tiếng la hét bốc dỡ hàng hóa, tiếng ồn ào của chợ búa dần dậy lên, hòa lẫn với mùi khói bếp và mùi tanh của biển ùa vào mặt.
Bạch Vị Hi xuyên qua khu vực bến tàu đang dần náo nhiệt, đi về phía chỗ neo thuyền của mình.
Nàng cởi dây buộc, chèo thuyền rời bến. Gió sớm đang thổi từ phía đất liền, không lớn, nhưng đủ để đẩy cánh buồm căng lên.
Nàng điều chỉnh dây buồm, chiếc thuyền nhỏ ngoan ngoãn đổi hướng, từ từ rời xa Hàm Đầu Cảng ồn ào.
Đường nét của bến cảng phía sau dần nhỏ lại, thứ màu xanh lam quen thuộc, vô biên vô tận lại bao quanh nàng.
Trời là màu xanh nhạt sạch sẽ, biển là màu xanh đậm trầm lặng, ranh giới giữa chúng mờ ảo và bao la. Ánh nắng rải xuống mặt biển, vỡ thành hàng ngàn hàng vạn mảnh vảy vàng nhảy nhót.
Bạch Vị Hi đứng ở đuôi thuyền, một tay tùy ý đặt trên tay lái.
Nàng không còn dùng thủ đoạn phi thường nào để thúc đẩy thuyền nữa, chỉ thuận theo gió và dòng nước, để chiếc thuyền nhỏ với tốc độ êm đềm hướng về phía đông nam, đến đảo Mi Châu Tự.
Gió biển phả vào mặt, mang theo vị mặn rõ rệt hơn vào ban ngày.
Mọi chuyện đêm qua, đôi tỷ đệ kinh hãi trong túp lều, ác ý nảy sinh trong bóng tối, cỏ cây tiện tay hái lượm trong núi, và cả tương lai vô định có thể gây ra từ mười lượng bạc kia, tất cả đều như vết sóng do đuôi thuyền cày ra, dần dần lan ra, phẳng lặng, và cuối cùng biến mất ở phía sau mênh mông.
Đi được nửa đường, đã không còn nhìn thấy bóng dáng đất liền, bốn bề chỉ có trời và biển một màu.
Thỉnh thoảng có chim biển lướt qua đỉnh buồm, cất tiếng kêu thanh thúy. Xa hơn nữa, có lẽ có chấm đen của thuyền đánh cá, nhưng trong không gian bao la này, tất cả đều trở nên nhỏ bé và cô độc.
Nàng không vội về, cũng không cảm thấy trễ nải. Thời gian đối với nàng, chẳng có nghĩa lý gì.
Buồm căng gió, thuyền vững vàng rẽ sóng tiến về phía trước. Nàng không còn điều khiển nữa, mặc cho thuyền giữ nguyên hướng đi, còn nàng thì xoay người, đối diện với màu xanh thẳm vô tận, lặng lẽ nhìn.
Bóng dáng ấy giữa trời và biển mênh mông, trông thật nhỏ bé, nhưng lại mang một vẻ bình yên và xa cách ngàn đời kỳ lạ, như thể nàng không phải đang lướt trên biển, mà chỉ tình cờ đứng trong bức họa mang tên “Thương hải” này.
