Chương 524: Lại uống rồi.
Hôm sau, khi Bạch Vị Hi bước ra khỏi khách điếm, mặt trời đã lên cao quá nửa.
Buổi sáng ở Ma Thành náo nhiệt hơn trong núi nhiều. Trên đường người qua kẻ lại tấp nập, kẻ quảy gánh, người đẩy xe, kẻ dắt con, người xách giỏ, chen chúc đầy đường.
Các tiệm ven đường đều đã mở cửa, tiệm vải, tiệm gạo, tiệm tạp hóa, bọn tiểu nhị đứng trước cửa rao hàng, tiếng người nào to hơn người nấy.
Báo Tử theo sát bên nàng, chầm chậm bước.
Bạch Vị Hi đi không vội.
Nàng ngắm nhìn những sạp hàng ven đường, nhìn những món ăn còn bốc hơi nghi ngút, nhìn những tấm vải sặc sỡ, nhìn những người đang ngồi xổm mặc cả.
Thỉnh thoảng, nàng dừng lại, mua chút đồ ăn, rồi lại tiếp tục bước.
Khi đi đến đầu phố, nàng chợt nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập.
Âm thanh ấy vọng từ đầu phố bên kia, càng lúc càng gần, càng lúc càng gấp, xen lẫn tiếng người hét lớn:
— Đứng lại!
— Thiếu gia! Đừng chạy nữa!
— Chặn hắn lại!
Người trên phố vội vàng tản ra hai bên, tiếng chửi rủa vang lên khắp nơi. Một lão hán bán rau tránh không kịp, bị vó ngựa hất tung sọt, củ cải lăn lóc đầy đất, tức đến nỗi giậm chân thùm thụp.
Bạch Vị Hi không tránh.
Nàng chỉ dịch sang bên một bước, vừa vặn nhường đường cho con ngựa đang lao tới.
Trên lưng ngựa là một nam tử trẻ tuổi, chừng hai mươi, mặc một chiếc trường bào màu xanh đá, vạt áo lấm lem bùn đất, tóc tai cũng rối bời, vài lọn xõa bên má. Hắn nằm rạp trên lưng ngựa, không ngoảnh đầu lại, chỉ biết ghì cương phóng như bay.
Phía sau, chục tên gia đinh đang đuổi theo, kẻ cưỡi ngựa, người chạy bộ, thở hồng hộc gọi với:
— Thiếu gia! Đừng chạy nữa!
— Lão gia bảo ngài về!
— Thiếu gia —
Nam tử kia làm như không nghe thấy, ngược lại còn thúc ngựa chạy nhanh hơn.
Báo Tử bị con ngựa lao tới làm giật mình, trong cổ họng phát ra một tiếng gầm nhẹ, đầy cảnh cáo. Khi con ngựa phóng vụt qua bên cạnh, bị khí tức của Báo Tử dọa cho hí vang, suýt nữa loạn nhịp bước chân.
Nam tử trên lưng ngựa ngoảnh đầu lại nhìn.
Hắn ném sang một cái hầu bao.
Rồi hắn quay đầu, tiếp tục chạy.
Đám gia đinh đuổi theo, chạy ngang qua Bạch Vị Hi, cuốn theo một màn bụi mù.
Bạch Vị Hi đứng yên tại chỗ, nhặt lên cái hầu bao, bên trong có mấy góc vụn bạc. Nàng đưa cái hầu bao cho lão hán bị hất tung sạp hàng.
Báo Tử rũ bộ lông, phủi sạch chút bụi bám.
Bạch Vị Hi lại tiếp tục bước.
Nàng đi qua hai con phố, ngồi xuống một sạp bán bánh canh, gọi một tô.
Chủ sạp là một người phụ nữ trung niên mập mạp, tay chân nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã bưng lên một tô bánh canh nóng hổi, bên trên điểm xuyết hành lá và vài lát thịt mỏng tang.
Bạch Vị Hi cúi đầu ăn.
Trong quán trà bên kia đường, mấy gã nhàn hán đang ngồi uống trà tán gẫu, giọng nói to đến nỗi cách cả con phố còn nghe thấy:
“… Đó không phải Lã công tử sao? Lại chạy nữa rồi à?”
“Chứ sao, đây là lần thứ mấy rồi nhỉ.”
“Lần này lại vì chuyện gì thế?”
“Còn gì nữa, chẳng phải chuyện đó sao.” Một gã mặt mỏ nhọn hạ thấp giọng, nhưng âm lượng vẫn chẳng nhỏ, “Nghe nói Lã lão gia đã đính hôn cho cậu ấy, cậu ấy không chịu, nên bỏ trốn.”
“Thế chạy thoát chưa?”
“Thoát gì, chẳng phải vừa bị lôi về rồi sao. Tôi tận mắt chứng kiến, ở đầu phố Đông, một đám gia đinh xúm lại, cứ thế tống cổ cậu ta xuống ngựa.”
“Chậc chậc, cậu chủ này cũng cứng đầu thật.”
“Cứng đầu thì có ích gì? Tính Lã lão gia anh cũng biết mà, nói một không hai.”
“Thế cô gái ấy là nhà ai?”
“Cô gái nào?”
“Đám hỏi ấy mà.”
“Ồ, nghe nói là nhà họ Trần ở phía Nam thành, nhan sắc cũng được, gia thế cũng giàu. Không biết Lã công tử chê cái gì.”
Một lão hán ngồi bên cạnh nãy giờ chẳng nói câu nào bỗng lên tiếng: “Cậu ấy có người trong lòng rồi.”
Mấy người đều quay sang nhìn ông ta.
Lão hán chậm rãi nói: “Lã công tử… đã có người trong lòng từ lâu rồi.”
“Ai?”
“Lã Nhược.”
Trong quán trà lặng đi một thoáng.
“Lã Nhược?” Gã mặt mỏ nhọn hạ thấp giọng hơn nữa, “Đó chẳng phải là… em gái hắn ta?”
“Con nuôi.” Lão hán nói, “Từ nhỏ đã nuôi trong nhà họ Lã, kiểu ăn nhờ ở đậu ấy mà. Lã công tử lớn lên cùng cô bé, từ lâu đã…”
Ông ta không nói hết, nhưng ý tứ thì ai cũng hiểu.
“Ai da, chuyện này…”
“Thế Lã lão gia có đồng ý không?”
“Đồng ý gì, hôm qua đã đưa cô bé Lã Nhược về nhà cũ rồi, nghe nói nhốt lại rồi.”
“Thảo nào Lã công tử lại bỏ trốn.”
“Trốn có ích gì? Trốn được thầy chùa chẳng trốn được chùa.”
Tiếng bàn tán trong quán trà vẫn còn tiếp diễn, Bạch Vị Hi đặt bát xuống, móc mấy đồng tiền đồng để trên bàn.
Nàng đứng dậy, tiếp tục bước.
Báo Tử theo sát bên nàng, cái đuôi ve vẩy.
Khi đi đến đầu phố, nàng lại thấy con ngựa ấy.
Chính là con ngựa lúc nãy, giờ đã bị buộc vào gốc liễu rủ cổ quái, đang cúi đầu gặm mấy ngọn cỏ thưa thớt trên mặt đất.
Người trên lưng ngựa đã biến mất, chỉ còn mấy tên gia đinh đứng bên cạnh, lau mồ hôi.
“Cuối cùng cũng chặn được rồi.”
“Đây là lần thứ mấy rồi không biết, chân tôi sắp chạy gãy rồi đây.”
“Thôi thôi, thiếu gia đã bị lão gia dẫn về, chúng ta giao xong việc là được.”
“Các anh nói xem, lần này lão gia sẽ xử lý thế nào?”
“Ai mà biết được. Dù sao thì cô nương Lã Nhược…”
“Suỵt! Đừng nói nữa, cẩn thận kẻo người ta nghe thấy.”
Mấy tên gia đinh hạ thấp giọng, vừa nói vừa đi về phía cuối phố.
Bạch Vị Hi đứng đó, nhìn con ngựa.
Con ngựa ngẩng đầu, nhìn nàng một cái, hí lên một tiếng, rồi lại cúi xuống gặm cỏ.
Báo Tử lại gần, cũng nhìn con ngựa ấy. Con ngựa bị nó đến gần, sợ hãi lùi lại hai bước, dây thừng căng cứng.
Báo Tử quay mặt đi.
Bạch Vị Hi vỗ nhẹ lên đầu nó.
“Đi thôi.” Nàng nói.
Nàng quay người, bước về một con phố khác.
Phía sau, con ngựa vẫn ở dưới gốc cây, cúi đầu, gặm những ngọn cỏ thưa thớt. Gió thổi qua, cành liễu đung đưa.
Sự ồn ào trên phố vẫn còn tiếp diễn.
Người phụ nữ bán bánh canh lại cất tiếng rao, mấy gã nhàn hán trong quán trà đã đổi chủ đề.
Bóng dáng Bạch Vị Hi từ từ khuất xa, biến mất trong dòng người ở góc phố.
