Chương 86: Tạm Biệt!
Tô Tiểu Tiểu vừa cảm thán vừa hăng hái lục lọi.
Trong phòng chứa đồ của một công ty, cô phát hiện một cái chậu than đã qua sử dụng, loại có viền, thường chỉ thấy ở nông thôn.
Có thể đặt chân lên để sưởi.
Đường kính khoảng 45cm, cô nhấc thử thấy khá nặng, mang đi luôn.
Đã có chậu than, chẳng lẽ lại không có than?
Kết quả cô lại tìm thấy một bộ bàn nướng.
Cô tìm đi tìm lại, cuối cùng cũng thấy hai thùng để dưới cùng.
Quét mấy tầng liền không thu hoạch được gì, cô định quét thêm một tầng nữa, nếu vẫn không có gì thì rời đi.
Lúc này, một công ty hạt giống tên là 'bej' xuất hiện trước mắt.
Tên công ty cô không biết, nhưng bốn chữ 'công ty hạt giống' thì cô quá hiểu.
Tô Tiểu Tiểu cuối cùng cũng phấn khích, chỉ cầu mong hạt giống vẫn còn nguyên, đừng bị phá hoại.
Vào trong, xem phần giới thiệu công ty thì biết đây là công ty của 'Đất nước cối xay gió', chuyên về các loại nông sản như bắp cải, súp lơ, bông cải xanh, hành tây, cà rốt, rau bina...
Tô Tiểu Tiểu thấy những túi hạt giống trong tủ trưng bày bị vương vãi trên sàn, vội chạy tới nhặt hết lên. Có một túi in hình bông cải xanh bị rách, một nửa hạt rơi ra đất.
Cô xót xa vô cùng!
Trồng được thì trong tương lai đều là vật tư khan hiếm!
Cô nhặt hết những hạt có thể nhặt được vào túi, rồi cất vào không gian.
Lục soát cả văn phòng, mỗi loại cũng chỉ tìm được hơn 20 túi.
Tô Tiểu Tiểu cau mày, rồi bắt đầu lục lọi bàn làm việc, chắc chắn họ có kho chứa.
Cuối cùng, cô tìm thấy một phiếu giao hàng trên bàn của một cô gái, trên đó có địa chỉ, là một nhà xưởng trong khu công nghiệp Tô Thành.
Tô Tiểu Tiểu tính toán thời gian, xé tờ phiếu giao hàng xuống, lập tức đi ra ngoài.
Cô đã hình thành thói quen, chỉ cần không xuống nước, lúc nào cũng đeo một chiếc ba lô trên lưng.
Một ngày mới bắt đầu, bên ngoài có ánh sáng yếu ớt, đèn pin của Tô Tiểu Tiểu đã tắt từ lâu, trong ánh mơ hồ vẫn có thể nhìn thấy mọi vật.
Bên tai không có âm thanh nào, khi cô rẽ qua một góc, đột nhiên đối diện với một người.
Tô Tiểu Tiểu đầu óc tê dại, theo bản năng tung ra một cú đấm với tám phần lực vào ngực đối phương, chạm vào thấy rắn chắc, chỉ nghe đối phương khẽ rên một tiếng.
Nhưng không thể đẩy lùi đối phương dù chỉ nửa bước.
Người đó dường như cũng không ngờ ở đây lại có người, quan trọng là hắn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào từ cô.
Hắn nhanh chóng ra tay chộp lấy tay đang tấn công, tay còn lại nắm đấm lao vào cô.
Tô Tiểu Tiểu ra đòn thành công, trước khi bị hắn nắm được cổ tay, cô nhanh chóng rụt tay về.
Nửa thân trên ngả ra sau né đòn tấn công của đối phương, đồng thời hai chân kết hợp với eo xoay người, đối diện với nắm đấm của hắn.
Tay phải đưa ra sau lưng, con dao găm bằng gỗ gà từ dưới lên nhanh chóng cứa về phía cổ tay đối phương.
Đối phương thấy vậy nhanh chóng thu tay, tránh con dao găm trong tay cô, nhấc gối giơ chân đá về phía Tô Tiểu Tiểu.
Tô Tiểu Tiểu chỉ từ thế tấn công của đối phương có thể phán đoán trong tích tắc, đây chắc chắn là người có võ nghệ cao cường, không giống những tên lưu manh côn đồ cô thường gặp chỉ biết chút võ võ.
Đối phương tung ra cú đá mang theo gió, cô biết mình không thể đỡ nổi, vội lùi lại, nghiêng người áp sát vào tường.
Tay vẫn không ngừng động đậy, lưỡi dao cứa về phía chân đối phương.
Chỉ nghe một tiếng 'xoạt' rất khẽ.
Tô Tiểu Tiểu cảm nhận được trong tay, biết là đã rách áo đối phương, chưa chạm vào da thịt.
Đối phương nhanh chóng thực hiện cú đá liên hoàn.
Tô Tiểu Tiểu chỉ cảm thấy cổ tay như bị một vật đang chuyển động với tốc độ cao đâm mạnh, con dao trong tay bị đá văng thẳng, rồi đập vào tấm kính không xa, mới rơi xuống đất.
Con dao găm bằng thép rơi xuống đất 'bộp' một tiếng, nảy lên mấy cái phát ra âm thanh chói tai.
'Xì!'
Tô Tiểu Tiểu trong lòng chửi thề, nếu không phải hôm nay cô hút quá nhiều dầu khiến cánh tay mỏi nhừ, thì sao có thể trúng cú đá đó của hắn.
Mẹ kiếp, đúng là xui xẻo, hôm qua thuyền vừa bị thủng một lỗ, hôm nay cây gỗ gà theo cô nam chinh bắc chiến lại bị đá.
Tô Tiểu Tiểu với đôi tay run rẩy, dồn lực đè xuống chân đối phương.
Thấy tay phải đối phương lại tấn công, cô vội nghiêng đầu né tránh, nắm đấm to như cái bánh bao của đối phương giơ được một nửa thì đột nhiên rụt lại.
Một giọng nói không rõ cảm xúc vang lên trong hành lang trống trải: 'Lại là cô!'
Tô Tiểu Tiểu nhân cơ hội lùi một bước, nhìn chăm chú người đàn ông trước mặt, dáng người cao lớn, chân dài, toàn thân tỏa ra khí chất vua chúa 'người sống chớ lại gần'.
Tô Tiểu Tiểu nheo mắt, cũng nói: 'Là anh!'
Cô nhận ra hắn, mấy ngày trước cô muốn giết một tên đồng bọn của hắn, bị hắn dùng phi đao cứu, cuối cùng còn đưa cho cô mấy gói bánh quy nén.
Chỉ là cô không ngờ hôm nay bọn họ lại gặp nhau, cảm giác của người đàn ông trước mắt lúc đó quả không sai, về cận chiến, hiện tại cô không phải là đối thủ của hắn.
Hai người cảnh giác lẫn nhau, Tô Tiểu Tiểu cảm nhận được sát khí trên người đối phương đã thu lại, cô vừa nhìn chằm chằm hắn, vừa cẩn thận tiến lại gần chỗ con dao, nhặt lên thấy đối phương không ngăn cản, cô lùi vài mét rồi quay người chạy đi.
Nguyên Mộc đứng nguyên tại chỗ cho đến khi bóng dáng đó biến mất.
'Nguyên đại ca, đang nhìn gì vậy? Aaaa! Đau! Đau! Buông ra!'
Hầu Tử từ phía khác đi ra, vốn định vỗ vai đại ca, ai ngờ hắn trực tiếp nắm ngược tay, tay hắn bị vặn ngược, đau đến mức hắn đứng tại chỗ kêu gào thảm thiết.
Nguyên Mộc thấy là hắn, lạnh lùng liếc hắn một cái rồi mới buông tay.
Hầu Tử dùng tay kia xoa xoa cổ tay bị Nguyên Mộc nắm, miệng hỏi: 'Vừa rồi có người à? Tôi nghe như có tiếng đánh nhau.'
'Đi rồi.' Nguyên Mộc không muốn để ý đến hắn, tự mình đi về hướng khác.
Hầu Tử phía sau đeo một chiếc ba lô siêu to, lập tức đi theo bên cạnh hắn, chưa đi được mấy bước thì đột nhiên lên tiếng gọi: 'Đại ca, ống quần anh rách kìa!'
Hầu Tử nhìn thấy trên bắp chân hắn có một lỗ rách dài hơn mười cm, lớn tiếng hét lên.
'...'
Tô Tiểu Tiểu vung vẩy hai cánh tay tê dại rời khỏi nơi đó, cảm thấy xui xẻo.
Cô quay lại siêu thị nơi kéo xe, đưa tay xuống nước, thả hết những chiếc xe đã hút dầu xuống.
Tiếc là hai chiếc xe lớn cô vứt bỏ khi tìm kệ hàng trước đó, sao lại không nghĩ đến chuyện hút dầu nhỉ.
Cô có thói quen, luôn ra ngoài vào ban đêm, ban ngày về nhà ngủ.
Tô Tiểu Tiểu đeo ba lô trở về khi trời đã sáng, vừa bước vào tòa nhà cô ở, liền thấy cửa sổ được dùng làm cửa ra vào đã tụ tập khoảng mười mấy người cả nam lẫn nữ.
Ai nấy đều mặt mày vàng vọt.
Có người thấy Tô Tiểu Tiểu trở về, đặc biệt là thấy chiếc xuồng máy cô dùng, ánh mắt lóe lên vẻ ngưỡng mộ.
Bất quá có người nhận ra cô là ai, lập tức nhiệt tình tiến lại gần.
'Này, cô gái nhỏ, chúng tôi đều ở cùng một tòa nhà, mọi người đang bàn nhau cùng nhau đi tìm đồ ăn, cô có muốn đi cùng không? Đông người thì sức mạnh lớn, không sợ gặp phải kẻ xấu bắt nạt.' Người đó khách khí nói.
Tô Tiểu Tiểu quan sát đám người này từ trên xuống dưới, trong đó có vài người cô từng gặp trong thang máy, nhưng người đàn ông đang nói chuyện với cô thì cô không quen.
'Thôi, mọi người đi đi.' Tô Tiểu Tiểu lắc đầu.
Người đàn ông có vẻ không muốn bỏ cuộc, hắn đã từng thấy cô giết người ở tầng một.
Nếu có một người hung hãn như vậy đi cùng, bọn họ chắc chắn sẽ an toàn hơn.
'Cô gái nhỏ, một mình cô ra ngoài không tiện, hay là đi cùng chúng tôi đi! Yên tâm, chúng tôi đã thống nhất với nhau rồi, không ai có ý xấu tranh giành đồ của người khác. Có đồ ăn thì mọi người chia đều.'
'Không cần đâu.' Tô Tiểu Tiểu nói xong thấy đối phương không nhường đường, 'Để tôi đi qua.'
Người đàn ông bất đắc dĩ, chỉ đành để cô đi qua!
