Chương 87: Phân tích
Tô Tiểu Tiểu lên lầu đẩy cửa lớn, cửa không hề nhúc nhích.
Cô cầm bộ đàm gọi chú mập đến mở cửa.
Kết quả người ra mở cửa là Liễu Dương, anh ta có vẻ vừa ngủ dậy, tóc dựng ngược hết cả lên: “Tiểu Tiểu tỷ về rồi.”
“Ừm.” Tô Tiểu Tiểu có vẻ không vui lắm.
Gần đến cửa, cô nói với Liễu Dương: “Ban ngày các cậu có ra ngoài không? Tôi ban ngày không ra ngoài, nếu các cậu ra ngoài thì cứ đi, tôi trông nhà cho.” Tô Tiểu Tiểu nói với Liễu Dương.
“Có chứ. Vừa nãy Nhị ca còn nói, vậy chúng tôi đều ra ngoài, Tiểu Tiểu tỷ một mình trông nhà không sao chứ?” Liễu Dương hỏi với vẻ hơi không chắc chắn.
“Không sao.”
“Vậy được, vất vả cho Tiểu Tiểu tỷ rồi.”
Tô Tiểu Tiểu về phòng, Than Đầu luôn là người đầu tiên cọ mặt vào chân cô để tỏ lòng an ủi.
Hắc Tử thì chỉ biết đứng tại chỗ sốt ruột kêu ư ử.
Khi Tô Tiểu Tiểu nhìn thấy một đống phân trong nhà vệ sinh lần nữa, đầu cô lại đau như búa bổ.
Sau khi dọn dẹp xong, cô ngồi trên bồn cầu, vận dụng hết tế bào não để nghĩ xem ở đâu có hàng rào lưới sắt hay những thứ tương tự.
Cô cũng nghĩ ra được vài nơi, hàng rào của sân bóng rổ trong công viên, là loại lưới, thích hợp nhất.
Dải phân cách trên đường, cọc lan can cũng dùng được.
Hàng rào xung quanh công trường sửa tàu điện ngầm cũng không tệ, bên dưới là tấm sắt, bên trên là hàng rào.
Còn tường rào của trường học, cũng là dạng lan can, nhưng rất khó tháo dỡ.
Dưới nước không thể dùng máy cắt.
Có hướng đi đại khái rồi, cô liền không nghĩ về chuyện này nữa.
Một lúc sau, sau khi tiễn Vương Đạt và Liễu Dương ra ngoài, Tô Tiểu Tiểu cắm then cửa lớn, về phòng thong thả ăn bát cơm thịt kho tàu hôm nay.
Cô vừa ăn vừa quan sát căn nhà.
Căn nhà cô đang ở bây giờ là một phòng ngủ khoảng 70 mét vuông, mỗi phòng đều rất rộng rãi, vào cửa là một khoảng sảnh nhỏ, bên trái là bếp, nhà vệ sinh và phòng ngủ chính, bên phải là bàn ăn, ghế sofa, tivi.
Cái tủ tivi bằng kính hồi đó đã bị cô vứt đi.
Bây giờ cô ăn uống no nê, khóa cửa, kéo rèm cửa sổ, cất hết ghế sofa và bàn ghế ăn đi, phòng khách bỗng trở nên trống trải.
Nhà của con thỏ lần này bị đuổi vào nhà vệ sinh, Tô Tiểu Tiểu lấy từ trong không gian ra cái ống mềm cô đã mua trước đây, lúc đó không biết dùng để làm gì, sau này dùng để trữ nước một lần rồi để đấy. Lúc này, giữa phòng khách trống trải bỗng xuất hiện một chiếc ô tô.
Nó vẫn còn nhỏ nước tí tách.
Hắc Tử bị dọa kêu một tiếng, suýt bị đè, Than Đầu thì nhanh nhẹn tránh đi từ trước.
Còn việc có đè chết Than Đầu và Hắc Tử hay không thì hoàn toàn không nằm trong suy nghĩ của cô.
Nếu ngay cả như vậy mà cũng bị đè chết, thì sau này làm sao sống cùng cô được.
Cô vặn nắp bình xăng, bắt đầu dùng miệng hút xăng, ngoài vài lần đầu không cẩn thận hút phải vào miệng, sau đó thì càng ngày càng thành thạo.
Về sau cô còn thấy một ống quá chậm, liền dùng thẳng ba ống.
Quả thật hiệu quả gấp bội.
Cô vừa hút xăng, vừa dùng tinh thần lực dựng kệ.
Giữa chừng, không biết từ tòa nhà nào lại truyền đến tiếng khóc lóc chửi rủa “cướp, vô lại”, Tô Tiểu Tiểu nghe lọt một tai rồi tiếp tục làm việc.
Nhìn vào các loại kệ hàng cuối cùng cũng đã hoàn thành trong không gian bằng nội thị, Tô Tiểu Tiểu tỏ vẻ rất hài lòng.
Vật tư trong không gian được phân loại rõ ràng thành: đồ ăn chín, dầu gạo, đồ ăn vặt, thực phẩm chức năng, đồ uống, nước, rượu thuốc lá, thuốc men, thịt, quần áo, chăn ga gối đệm, dụng cụ kim khí, đồ lặt vặt.
Tất nhiên, mấy món lụa là được cô chăm sóc đặc biệt, xếp gọn gàng ngăn nắp.
Gã khổng lồ vẫn ở bên phía đất đỏ đen.
Giữa trưa, Vương Đạt và Liễu Dương về một lần, Tô Tiểu Tiểu thấy họ lại tìm được kha khá vật tư, Liễu Dương thậm chí còn lê về một bó củi.
Trong lòng Tô Tiểu Tiểu lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo, hiện tại cô dùng điện, than hoặc bếp ga, tuy rằng trong không gian tích trữ không ít củi, nhưng đều chưa qua đường chính thức.
Bây giờ nhiều gia đình đều dựa vào củi hoặc có những cách khác mà cô không biết.
Ít nhất cô cũng phải mang củi về.
Tô Tiểu Tiểu ghi nhớ chuyện này trong lòng, thì thấy Vương Đạt cầm một cái ròng rọc trong tay, khoe với cô: “Tiểu bản nương, cho mượn cái máy khoan điện một chút.”
Tô Tiểu Tiểu về phòng xách máy khoan điện đưa cho anh ta.
Cô tưởng anh ta định lắp vào phòng mình, thì thấy anh ta đi đến cửa sổ cuối hành lang, qua lại so đo.
“Anh định lắp ở đây à?” Tô Tiểu Tiểu hơi ngạc nhiên hỏi.
Vương Đạt ngậm bút trong miệng, gật đầu ấp úng, đợi khi tay cố định xong rồi bắt đầu dùng bút đánh dấu: “Tiểu bản nương không biết đâu, lên xuống lầu vác đồ thế này, thật sự muốn mất nửa cái mạng. Hôm nay gặp được thứ tốt này, thế nào cũng phải mang về để cứu cái lưng của tôi khỏi cảnh lầm than. Lần sau cô tìm được nhiều đồ quá khó mang, cứ gọi qua bộ đàm, tôi sẽ thả dây xuống cho cô.”
Tô Tiểu Tiểu gật đầu, không thể phủ nhận cách này rất hữu dụng.
“Hôm nay ra ngoài thế nào?” Tô Tiểu Tiểu nhìn bộ quần áo nhăn nhúm của Liễu Dương hỏi.
Vương Đạt lại ngậm bút vào miệng, Liễu Dương đứng bên cạnh vẻ mặt hơi ngượng ngùng, lúng túng nói: “Người đông lắm, lúc về gặp người ta, bọn họ chỉ có ba người muốn cướp đồ của bọn tôi, đều bị Nhị ca đánh cho lui hết.”
Tô Tiểu Tiểu nửa người dựa vào tường, cười nói: “Cái nỏ của Nhị ca cậu đâu? Còn quả bom làm từ chai bia lần trước cậu làm không phải rất tốt sao? Không tặng cho bọn họ một quả à?”
Cái nỏ mà gã tóc xanh dùng là một món đồ tốt, cuối cùng bị bọn họ vớt lên từ dưới nước, ban đầu định nhường cho Lý Tử Tường, dù sao anh ta là người bị thương nặng nhất. Kết quả anh ta nhìn một hồi rồi lắc đầu với vẻ mặt khó tả, thế là rơi vào tay Vương Đạt.
“Bọn họ vừa thấy mặt đã xông lên, không, không cho tôi cơ hội ném.”
Tô Tiểu Tiểu có chút để ý đến món đồ đó, chủ yếu là quá tiện, kỹ năng tấn công diện rộng mà, có phòng bị luôn tốt hơn.
Cô lại ngại không tiện mở lời xin trực tiếp.
Đúng lúc cô đang nghĩ ra cách mở lời, thì Vương Đạt bắt đầu khoan tường.
Tiếng khoan chói tai át hết tất cả những lời cô muốn nói.
Động tĩnh lớn như vậy mà Lý Tử Tường cũng không ra ngoài, cuối cùng Tô Tiểu Tiểu và Vương Đạt nhìn nhau một cái, đều không nói gì.
Về phòng, sau khi Liễu Dương giấu một đống vật tư, có vẻ lo lắng lời mình nói bị người trong cuộc nghe thấy, không nhịn được tiến lại gần Vương Đạt, khó hiểu hỏi nhỏ: “Nhị ca, anh nói xem vợ của Tường ca tại sao cuối cùng nhất định phải giao đứa bé cho Tiểu Tiểu tỷ? Tiểu Tiểu tỷ nhìn thế nào cũng không hợp để trông trẻ mà.”
Vương Đạt ngẩng đầu, tròn mắt kinh ngạc: “Ôi, Tam à, không ngờ được đấy, cậu lại nhìn ra được Tiểu Tiểu tỷ của cậu không hợp để trông trẻ à!”
Rồi Vương Đạt nhìn Liễu Dương với vẻ mặt tươi cười, tỏ vẻ rất tò mò hỏi lại: “Nào, nói xem, Tiểu Tiểu tỷ của cậu sao lại không hợp để trông trẻ?”
Liễu Dương ngồi xổm xuống, gãi đầu vẻ mơ màng, nghĩ một hồi lâu mới nói: “Con thấy Tiểu Tiểu tỷ đánh nhau giỏi quá, trông trẻ là việc cần sự kiên nhẫn và tỉ mỉ, con cứ thấy Tiểu Tiểu tỷ có vẻ không làm được.”
Vương Đạt cười một cách vô hại, hỏi tiếp: “Tam à, anh hỏi cậu này, Tường ca và Tiểu Tiểu tỷ của cậu so tài, cậu nói ai lợi hại hơn?”
Liễu Dương lập tức ưỡn thẳng sống lưng, không cần nghĩ ngợi trả lời: “Tất nhiên là Tiểu Tiểu tỷ rồi, Nhị ca anh thân thủ tốt như vậy, anh còn nói anh đánh không lại Tiểu, Tiểu Tiểu tỷ.” Liễu Dương bị Vương Đạt trừng mắt nhìn một cái liền rụt cổ lại, rồi nói tiếp: “Tường ca cũng chỉ hơn con thôi, anh ấy còn đánh không lại anh.”
