Chương 14: Đặt trước thịt heo, thịt bò, thịt gà
Có lẽ vì trưa ăn khá no nên chiều mọi người làm nhanh và hăng hơn.
Tôi thầm nghĩ, bữa cơm này mua đáng thật.
Sáu giờ hơn, trời bắt đầu tối, xe than đá và than tổ ong thứ hai vẫn còn một nửa.
Không phải họ làm việc kém hiệu quả, mà lượng tôi đặt vốn đã lớn, lại còn phải chất và xếp giúp tôi, chắc chắn rất tốn thời gian.
Ông chủ cũng bắt đầu sốt ruột, chỉ đạo mọi người làm nhanh hơn.
Tôi hỏi ý kiến ông chủ: hay là ăn cơm trước, tối về muộn một chút có vấn đề gì không?
Ông chủ nói về muộn cũng không sao, lái xe chậm một chút là được.
Sau đó tôi lén xuống tầng hầm lấy 7 thùng mì ly và xúc xích.
Bày gà quay, thịt thủ lợn lên bàn ăn, vừa đun nước vừa gọi mọi người lại ăn cơm.
Cả buổi chiều công nhân chỉ nghỉ một lần, bây giờ nhìn có vẻ mệt và đói thật.
Mì đã được trụng, các công nhân cũng ngồi vào bàn ăn.
Vừa húp mì vừa ăn gà quay và thịt thủ lợn.
Sợ mì ly không no bụng, họ lấy cả màn thầu to còn thừa từ trưa ra ăn.
Nửa tiếng sau, họ gần như ăn sạch đồ ăn trên bàn, ăn xong lại tiếp tục làm.
Chẳng mấy chốc, than đá đã vận chuyển xong.
Than tổ ong vẫn còn nhiều, các công nhân chở than cũng sang giúp xếp than tổ ong.
Đến 11 giờ tối, cuối cùng cũng xếp xong toàn bộ than tổ ong.
Mọi người vẻ mặt mệt mỏi, nói chuyện cũng ít hẳn.
“Hôm nay thật sự làm phiền mọi người quá, cảm ơn, cảm ơn rất nhiều.”
Tôi vừa nói vừa nhét vào tay mỗi người một chai Coca.
Ông chủ cũng mệt đến nỗi không buồn đùa giỡn với tôi nữa: “Không sao không sao, bọn tôi cũng chuẩn bị đi đây.”
Tôi rất biết ý, lấy điện thoại ra chuyển khoản cho ông chủ.
Cái ông già nhỏ này thông minh lắm, nói qua nói lại đều ám chỉ tôi phải chuyển khoản, không chuyển thì ổng đi sao được.
Trừ 5000 tệ tiền cọc, tôi trả 67.000 tệ.
“Alipay đã nhận 67.000 tệ.”
Nghe giọng máy nữ phát thông báo, ông chủ vui đến nỗi lông mày cũng nhảy múa.
Tôi cố gắng gượng chút sức cuối cùng tiễn mọi người ra về, vệ sinh qua loa rồi lăn ra ngủ.
Nhìn số dư, làm tròn còn 21,6 vạn tệ.
Quan trọng là vẫn còn thịt, rau xanh, các loại hạt giống.
Tuy tiền càng ngày càng ít, nhưng 20 vạn mua những thứ này chắc chắn không dùng hết, tôi cũng an tâm phần nào.
Ngày 1 tháng 6, sau khi tỉnh dậy, tôi quyết định ra thị trấn một chuyến.
Không thể đợi đến tháng 7 mới dự trữ thịt, tôi muốn đặt ngay bây giờ, không thì lòng cứ thấp thỏm mãi.
Ở Nội Mông, mỗi làng đều có vài hộ nuôi lợn to.
Họ chuyên giết thịt bán kiếm tiền, thịt ngon hơn lợn từ trang trại công nghiệp, giá cũng không chênh lệch mấy.
Cứ đến thẳng tiệm thịt nhỏ ở thị trấn, họ có thể liên hệ với nông hộ nuôi lợn.
Tôi trực tiếp tìm nông hộ mua lợn, tiệm thịt được chia bao nhiêu từ nông hộ không phải việc của tôi.
Vì lợn sống có giá thị trường chung, 10 tệ một cân (trọng lượng hơi), phí giết lợn là 200 tệ, họ sẽ sơ chế sạch sẽ.
Đến nhà nông hộ, tôi chọn ba con lợn to.
Mỗi con khoảng 300 cân, ba con là hơn 9000 tệ, cộng thêm phí giết mổ, 10.000 tệ đủ.
Thêm WeChat của nông hộ, tôi nói với anh ấy tôi đã đặt trước ba con lợn này.
Trả 2000 tệ tiền đặt cọc, khoảng ngày 10 tháng 7 tôi sẽ báo trước để anh giết lợn, sau đó tôi đến lấy thịt và thanh toán.
Yêu cầu thêm là giúp tôi phân loại thịt, thịt và xương cùng bộ phận đóng riêng, tôi có thể trả công sơ chế.
Anh nông hộ rất thật thà, nói có thể miễn phí giúp tôi phân loại.
Anh còn chu đáo hỏi có cần rửa lòng lợn không.
Tôi cảm ơn và nói tiết lợn, lòng lợn đều không cần, tặng luôn cho anh.
Lúc ra về, anh nông hộ hỏi tôi có cần thịt gà không? Tất nhiên là cần, tôi hỏi anh nhà ai bán gà.
“Nhà trước sân là anh ruột của tôi, gà nhà anh ấy ít ăn cám, thịt rất ngon, nếu anh muốn mua thì theo tôi sang nhà trước sân xem.”
Đến nhà trước sân xem, đúng là gà thả vườn chính gốc.
Con nào con nấy mập mạp, gà ta thả vườn hầm nấm, hầm khoai tây thơm chết người.
Tổng cộng 38 con, tôi lấy 20 con, yêu cầu giết mổ và sơ chế sạch. Sao không mua sống? Hỏi là biết, vì tôi không dám giết.
Đáng lẽ phải tính theo cân, nhưng ông chủ nói mấy con gà này to nhỏ xấp xỉ, nếu tôi tin tưởng ông thì 150 tệ một con, giá chắc chắn chỉ thấp hơn chứ không cao.
Tôi thấy hợp lý, bảo mấy ngày nay ông giết và sơ chế xong, tôi đến lấy.
Ông chủ tiệm thịt gọi điện hỏi tôi có cần thịt bò không.
Cách vài ngày nhà họ lại giết một con bò, nếu cần có thể đặt trước.
Tôi lại lái xe về thị trấn, xem chất lượng thịt bò nhà họ.
Thịt bò ngon, hỏi giá, không phân biệt phần nào, đều 25 tệ một cân, đến sớm có thể cắt phần mình muốn.
Đúng là rẻ thật, trước đây ở thành phố tôi làm việc, thịt bò hơn 30 tệ một cân.
Tôi nói với ông ấy muốn đặt trước 300 cân thịt bò.
Yêu cầu duy nhất là giúp cắt thịt bò thành miếng cỡ bàn tay, cho vào từng túi nilon riêng.
Vì hai tủ đông còn trống, mỗi tủ để được 200 cân thịt, thịt bò không cần phải đợi đến muộn mới mang về nhà.
Thỏa thuận với bà chủ, đợi bà chuẩn bị xong toàn bộ thịt bò thì gọi tôi đến lấy, và trả 2000 tệ tiền cọc.
Để tiện mua những thứ khác, tôi trích trước tiền mua thịt, thịt gà, thịt heo, thịt bò tổng cộng 20.500 tệ.
Về nhà, tôi bắt đầu tính toán chuyện mới. Thời gian chuẩn bị tận thế đã quá nửa, chỉ còn một tháng nữa.
Để không sót việc, tôi chuẩn bị lên kế hoạch cho tháng tới.
Tiền của tôi vẫn đủ, ngoài nhu cầu dự trữ cơ bản, còn phải chuẩn bị để phát triển bền vững:
1. Khoan một cái giếng. Nhà vốn có giếng, nhưng sợ thời tiết quá lạnh không hút được nước, nên chuẩn bị khoan thêm một giếng sâu hơn.
2. Củi lửa.
3. Ắc quy, máy phát điện diesel và máy phát điện bằng sức người.
Trong trường hợp khẩn cấp, dùng máy phát điện diesel.
Mua thêm một máy phát điện đạp xe thể dục, nạp điện vào ắc quy, có thể dùng cho đèn, sạc điện thoại thường ngày.
4. Vũ khí tự vệ.
5. Mua vài cuốn sách hướng dẫn: sách trồng trọt chăn nuôi, tự làm xà phòng giặt, bột giặt, v.v. Những sách thực dụng.
Kèm theo mua vài cuốn sổ và bút để ghi chép.
6. Mua đồ điện tử, lưu phim ảnh, tiểu thuyết để giải trí. Nếu còn dư tiền thì mua vài thiết bị điện.
7. Mua các loại hạt giống và gà mái. Mục đích nuôi gà là để lấy trứng, trồng rau, trồng lương thực và các nguyên liệu khác.
8. Mua các loại thuốc diệt chuột, diệt gián, xịt côn trùng. Ông bà có câu: sau thiên tai là dịch hại, tích trữ nhiều một chút để phòng ngừa vẫn tốt.
9. Vài ngày cuối mua rau xanh, thực phẩm đông lạnh.
Tôi ghi lại toàn bộ kế hoạch vào sổ tay, làm xong việc nào thì gạch đi việc đó, để chắc chắn không bỏ sót.
