Chương 3: Hệ thống trốn nợ
Tầng hai rất thoáng đãng, diện tích mỗi tầng của khách sạn hiện tại khoảng hơn năm trăm mét vuông. Tầng hai gần như là một căn hộ cao cấp hạng sang với tầm nhìn toàn cảnh 270 độ dành riêng cho một mình Ninh Đường.
Thang máy nằm ở phía nam, bước vào cửa có một hành lang dài. Phía bên trái là phòng khách lớn với cửa sổ kính 270 độ nhìn ra quang cảnh, phía bên phải là bàn ăn bằng đá cẩm thạch cùng khu bếp Âu - Á. Từ cạnh phòng ăn đi tiếp vào hành lang bên phải, cuối hành lang là phòng ngủ chính rộng hơn một trăm mét vuông của Ninh Đường, phòng thay đồ treo kín quần áo hàng hiệu và trang phục may đo cao cấp.
Khu nghỉ ngơi trong phòng ngủ có máy chăm sóc da và ghế massage vô cùng hấp dẫn, phòng tắm còn có bồn tắm cực lớn. Ninh Đường kìm nén ý cười nơi khóe miệng, hoàn toàn không còn vẻ mặt chờ xem hệ thống có rặn ra được gì hay ho như trước, cô khen ngợi: "Nên tôi đã nói rồi mà, có mất thì mới có được."
Phía phòng khách còn có phòng ngủ phụ, phòng chiếu phim, phòng sách, khu vận động và cả một bể bơi nhỏ.
Ninh Đường nằm dài trên sofa đón ánh nắng, cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Hệ thống, tôi đúng là đã hiểu lầm cậu, điều kiện ở đây cũng khá đấy chứ."
Hệ thống trong lòng thấy áy náy, nhưng vẫn cố giữ vẻ đường hoàng, tất cả là vì mục đích thăng chức của bản thân, hy vọng mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch.
"Mà này, sao các cậu lại hào phóng thế? Cả tầng hai rộng thế này, bớt ra thêm mấy phòng mới đúng với giá trị của các cậu chứ nhỉ?"
Hệ thống cũng muốn lắm, nhưng thiết kế này là do túc chủ trước bày ra, bây giờ cũng chẳng ai sửa. Dù sao người ta đến đây chỉ để tô điểm thêm cho hồ sơ, làm gì có chuyện thật sự chịu khổ.
"Đã nói tám trăm lần rồi, chịu khó làm việc, ta bảo đảm cho cô ăn ngon mặc đẹp. Đãi ngộ của ông chủ Khách sạn Lê Minh bấy nhiêu năm nay vẫn vậy, chưa từng thay đổi.
Hừm, được rồi túc chủ, đến giờ làm việc thôi.
Sau đây ta sẽ giới thiệu tổng thể về nhiệm vụ lần này. Để tiếp nối nền văn minh nhân loại của thế giới, Văn phòng Hoàng Tuyền đặc biệt cho ra đời Khách sạn Lê Minh. Vật tư trong khách sạn được cung cấp toàn bộ từ Tinh cầu T, có thể bảo đảm mọi nhu cầu sinh hoạt của khách trong khách sạn.
Khách sạn và khu vực ba mét xung quanh được triển khai lớp phòng hộ, cách ly mọi loài sinh vật biến dị. Khách sạn trực thuộc Văn phòng Hoàng Tuyền, không chịu bất kỳ tổn thương nào từ thế giới này. Chủ khách sạn Ninh Đường trực thuộc Văn phòng Hoàng Tuyền, cũng được miễn nhiễm mọi tổn thương đến từ thế giới này.
Khách sạn hiện đang ở cấp hai, có bốn phòng đôi, mỗi phòng tối đa hai khách, giá phòng là hai mươi tinh hạch mỗi ngày.
Quy tắc quy đổi tinh hạch của thế giới này như sau:
Một tinh hạch cấp hai bằng một trăm tinh hạch cấp một,
một tinh hạch cấp ba bằng năm trăm tinh hạch cấp một,
một tinh hạch cấp bốn bằng hai nghìn tinh hạch cấp một,
một tinh hạch cấp năm bằng năm nghìn tinh hạch cấp một,
một tinh hạch cấp sáu bằng mười hai nghìn tinh hạch cấp một,
một tinh hạch cấp bảy bằng hai mươi lăm nghìn tinh hạch cấp một,
một tinh hạch cấp tám bằng năm mươi nghìn tinh hạch cấp một,
một tinh hạch cấp chín bằng một trăm nghìn tinh hạch cấp một,
một tinh hạch cấp mười bằng ba trăm nghìn tinh hạch cấp một."
Ninh Đường nghe mà giật thót, "Số phía sau lớn thế, chẳng phải chỉ cần một tinh hạch cấp sáu là có thể ở trong khách sạn cả năm sao?"
Hệ thống vẫn rất bình thản.
"Đây chính là quy tắc giao dịch tinh hạch của thế giới này, mà cũng không thể tính kiểu đó được. Sinh vật biến dị đạt tới cấp sáu đã có trí tuệ, nên người có thể lấy được tinh hạch từ cấp sáu trở lên cực kỳ hiếm. Hơn nữa tinh hạch trên cấp sáu chứa năng lượng khổng lồ, người dị năng có được thường dùng để tăng cấp, rất ít khi đem đi giao dịch.
Tinh hạch từ cấp sáu trở lên thậm chí có thể khiến người thường trực tiếp kế thừa dị năng của thây ma. Dù có một phần nhỏ không tự dùng, thì cũng chủ yếu để trao đổi vật tư quan trọng.
Huống hồ, tinh hạch từ cấp sáu trở lên sau khi được công nghệ Tinh cầu T tận dụng hoàn toàn, một viên có thể sản xuất đủ điện năng cho một thành phố hai mươi triệu dân dùng trong một năm. Tính như vậy, chỉ cần có tinh hạch từ cấp sáu trở lên, người nắm giữ dù có sống trong khách sạn cả đời cũng chẳng sao."
Ninh Đường hoảng hồn, Tinh cầu T trong truyền thuyết này, đáng sợ đến vậy sao.
"Được rồi túc chủ, mau ra ngoài làm việc đi!!"
Hệ thống chỉ hận không thể hóa thành thực thể cõng Ninh Đường ra ngoài quỳ xuống cầu xin người ta vào ở.
Người phụ trách bên Tinh cầu T đã cho nó nhiều vật tư như vậy, đồng ý để nó nâng khách sạn lên cấp hai trước. Nhưng trên đời làm gì có bữa trưa miễn phí, bây giờ bên kia đang sốt ruột chờ tinh hạch. Nó phải giấu cả đôi bên, thành ra chịu tội cả đôi đường, chỉ vì muốn làm một quan nhỏ, dễ dàng gì đâu.
Ninh Đường thong thả đi ra ngoài. Diện mạo khách sạn đã thay đổi, không đến mức tráng lệ xa hoa nhưng gọn gàng sạch sẽ, tấm biển trước cửa với bốn chữ "Khách sạn Lê Minh" lấp lánh ánh vàng.
Cô có tâm trạng để quan sát kỹ hoàn cảnh xung quanh khách sạn. Trước khách sạn là một quảng trường trống trải, đài phun nước và các thiết bị tập thể dục đều loang lổ gỉ sét, không ít thây ma đang chậm rãi lượn lờ nơi đây. Hai bên khách sạn là mấy tòa nhà hai tầng, bề ngoài giống hệt dáng vẻ khách sạn lúc cô mới đến. Phía sau là những tòa cao ốc đổ nát nhấp nhô. Xem ra nơi này nằm ở trung tâm thành phố, thây ma nhiều nhưng người sống lại chẳng thấy bao nhiêu.
Ninh Đường ngồi thừ ở quầy lễ tân hơn mười phút, Hệ thống nhìn mà sốt ruột.
"Túc chủ, theo như ta quét được, trong bán kính năm cây số không có lấy một người sống. Nếu cứ ngồi trong khách sạn chờ khách lên cửa, e rằng phải đợi đến ngày mai."
Ngày mai có khi nó đã bị đánh đến mức thu hồi vứt bỏ.
Ninh Đường nể những món trang sức, vàng bạc và căn hộ cao cấp năm trăm mét vuông kia, miễn cưỡng đứng dậy.
Cô định khóa cửa, Hệ thống bảo không cần, không có kẻ xấu nào có thể gây chuyện với Khách sạn Lê Minh. Cô lại định che ô, Hệ thống mở thẳng lớp phòng hộ chống nắng cho cô. Thôi được, đi thì đi.
Cô đi bộ được hai cây số, nhìn quanh không thấy một bóng người sống, bên cạnh chỉ có mấy con thây ma như bị mù đang đi qua đi lại.
Khung cảnh như vậy khiến Ninh Đường sởn gai ốc. Sau khi thấy Hệ thống hào phóng như thế, cô vừa mới nhen nhóm lại hy vọng sống vui vẻ, thì giờ nhìn lại cảnh thây ma dạo phố này, sự can đảm lại hao hụt đi không ít.
Ninh Đường đột nhiên đứng sững lại.
"Chân tôi đau, chân đau quá, chân thật sự đau vô cùng vô cùng vô cùng! Tôi muốn đi xe, không có xe thì không đi."
Hệ thống chỉ muốn quỳ xuống gọi cô một tiếng cha!
Nhưng nó không muốn dây dưa với Ninh Đường, nó đã thấm thía độ lì lợm khó chơi của cô.
Hệ thống chịu hết nổi, chỉ đành vác mặt dày chạy đi tìm người phụ trách Tinh cầu T xin thêm một chiếc xe địa hình.
Người phụ trách Tinh cầu T đuổi theo nó mắng là đồ trốn nợ.
Ninh Đường lái xe địa hình, vừa lái vừa hát, cuộc đời ơi~
Cô lái xe quanh khu vực ba bốn tiếng đồng hồ, vẫn không thấy bóng dáng nửa người sống nào, mặt trời đã sắp lặn.
Ninh Đường bắt đầu chỉ trích: "Các cậu chọn địa điểm không ra gì, sao không mở khách sạn ngay trong đám đông người sống, chẳng lẽ không làm khảo sát và báo cáo trước à, thật vô trách nhiệm."
Hệ thống đang bị người phụ trách Tinh cầu T đè xuống đất đánh, nó cuộn tròn ôm chặt bộ xử lý trung tâm chịu trận. Biết thế đã không thổi phồng chuyện hai tiếng thu về tám mươi tinh hạch.
Túc chủ trước của Khách sạn Lê Minh là con một vị lãnh đạo lớn, được nhét vào để làm đẹp hồ sơ. Khách sạn thời đó đã tạo nên trò cười khi kiếm được vỏn vẹn hai mươi tinh hạch trong một tháng. Từ đó, nhiệm vụ của Khách sạn Lê Minh bị hoãn vô thời hạn.
Một nhiệm vụ bị hoãn, không một ai cấp trên thèm để tâm, nhưng Tinh cầu T thì để tâm. Bên đó đang thiếu tinh hạch trầm trọng, nhưng tiểu thế giới thì quá nhiều, nhu cầu của họ thậm chí còn thua một tờ hồ sơ của đứa con của vị lãnh đạo nào đó.
Lần này nhiệm vụ được khởi động lại, người phụ trách bên kia vì nóng vội nên đã đồng ý với yêu cầu không hợp quy của Hệ thống. Dù sao Hệ thống cũng đã khẩn khoản van nài, nói rằng lần này có một phúc tinh được khí vận gia trì, bảo rằng người này từng trúng số mấy trăm triệu ở nhân gian. Nó đã cứu túc chủ khỏi bi kịch bị bắt nhầm hồn ngay ngày trúng thưởng, lại nói lần này túc chủ trong chớp mắt là thu được tám mươi tinh hạch, còn nhiều hơn doanh thu mấy tháng của lần trước.
Nhưng giờ đã mấy tiếng trôi qua, tinh hạch đã hứa thì chẳng thấy đâu, người phụ trách đỏ cả mắt, ông ta đã hứa với phòng thí nghiệm rồi! Ông ta đã tin nhầm cái hệ thống trốn nợ này!
Trong khu rừng không xa, hai kẻ tóc đỏ đang chạy với đôi chân như gió lửa. Nếu không phải vì thấy phía sau bọn họ là đám thây ma đen kịt đang đuổi theo, thì phải khen một tiếng thần kỳ.
Kẻ tóc đỏ bên trái chạy nhanh hơn một chút, kẻ tóc đỏ bên phải lập tức nghiến răng đuổi theo. Đùa à, lúc này ai chậm chân là người đó mất mạng.
