Chương 4: Xa xỉ
Gã tóc đỏ bên phải có vẻ muốn chửi, nhưng vừa hé miệng, cả miệng đã bị gió thổi phồng như quả bóng, hai mép gió thổi méo xẹo, không khép lại được. Sau khi thức tỉnh năng lực, tố chất thân thể và tốc độ của năng lực giả đều không phải dạng vừa, cộng thêm adrenaline, gã tóc đỏ bên phải nhanh chóng mất cảm giác với đôi môi trên dưới của mình.
Ninh Đường đang lái xe, bỗng cảm thấy mặt đất rung chuyển, cô tưởng động đất, hoảng hốt một chút rồi nhớ ra Hệ thống nói sức mạnh của thế giới này không làm tổn thương được cô.
Vừa yên tâm, cô đã thấy từ trong rừng hai người lao ra vèo vèo, như Na Tra đạp phong hỏa luân, chạy thẳng tới đầu xe.
Đây là tốc độ của năng lực giả sao, thật khiến người ta ao ước.
Nhưng ngay sau đó, Ninh Đường thấy từng đám tang thi từ trong rừng lao ra đuổi theo, ồ, hóa ra đang chạy đua với tử thần.
Đây chẳng phải là những vị khách mà cô khổ công tìm kiếm sao! Ninh Đường dừng xe, mở khóa cửa, đưa tay ra hiệu hai người lên xe.
Hai người mừng rơn, đúng là trời không tuyệt đường người, nơi này lại có một chiếc xe, họ vội mở cửa lên xe.
Ninh Đường bảo Hệ thống có hai người sống tới, nhưng cái Hệ thống chết tiệt bỗng câm như hến, chẳng ai chia sẻ niềm vui khai trương của cô, chậc.
Hệ thống: Tôi đang nằm đây ăn đòn đây, tổ tông ơi!
Hai người vừa lên xe, đã có tang thi chạy nhanh tới đầu xe, nhưng xe của Ninh Đường còn chưa khởi động.
Hai gã tóc đỏ sợ tới mức tim muốn nhảy ra ngoài. Gã tóc đỏ bên trái vô cùng hối hận, hình như họ lại hại thêm một người. Gã tóc đỏ bên phải trong lúc gấp gáp còn đấm hắn một cái.
Gã tóc đỏ bên trái vẻ mặt xả thân vì nghĩa nắm chặt tay nắm cửa, như thể định bụng nếu không chạy thoát thì tự mình nhảy ra ngoài dẫn tang thi đi. Gã tóc đỏ bên phải tuy lại đấm hắn thêm một quyền, nhưng cũng nắm chặt tay nắm cửa, chết là chết, cái thời mạt thế khốn kiếp này hắn cũng sống chán rồi.
Nhưng mấy con tang thi bên ngoài bỗng như mất đi mục tiêu, chậm dần, đám tang thi ở xa hơn cũng vậy, đột nhiên dừng lại, hai hàng phía trước thậm chí còn bị đám phía sau không kịp dừng giẫm lên, cảnh giẫm đạp trông máu me be bét.
Ninh Đường biết, chiếc xe Hệ thống cho cô có thể chặn đứng cảm nhận của tang thi.
Cô thong thả khởi động, húc văng mấy con tang thi trước mặt rồi rời đi.
Hai gã tóc đỏ tưởng đó là năng lực của Ninh Đường. Đã năm năm mạt thế, năng lực tàng hình trước tang thi cũng không phải không thể, thời mạt thế này chẳng có gì là không thể.
Gã tóc đỏ bên phải xoa xoa miệng, nhớ lại hồi trước trong căn cứ có một người, uống say cãi nhau với người khác, cãi tới sắp thua, tức quá hóa liều biến thành chó đi cắn người.
Biến thành chó! Chó!! Lúc đó hắn sợ tới mức trật cả khớp hàm, hắn nghĩ trên đời này không còn gì có thể khiến miệng hắn kinh ngạc há hốc được nữa.
"Chị ơi, cảm ơn chị đã cứu bọn em, nếu không có chị, tụi em chết chắc."
Ninh Đường bị tiếng "chị" này làm nghẹn một chút, nhưng nghĩ lại cũng chẳng nói gì, thời buổi mạt thế, ai mạnh được gọi là chị, cũng đáng.
Cô quay đầu nhìn hai gã tóc đỏ, hai thanh niên ngoài hai mươi trông cứ như sinh viên đại học thanh tú, bỏ qua làn da hơi thô ráp, có vẻ mấy ngày chưa tắm.
Người vừa lên tiếng chính là gã tóc đỏ bên trái, kiểu mặt học sinh giỏi, ánh mắt rất thành khẩn. Gã tóc đỏ bên phải trông phóng khoáng hơn, không hiểu sao cứ xoa miệng, thấy Ninh Đường nhìn sang, theo bản năng muốn cười cười cảm ơn, nhưng vừa mở miệng liền cảm thấy không kiểm soát được lưỡi.
"Lữ hiệp... tạm ơn... nghĩa hiệp ra tai... bọn..."
Hắn thức thời bụm miệng lại, tiện thể trừng mắt nhìn gã tóc đỏ bên trái.
Gã tóc đỏ bên trái thấy chủ xe là một cô gái trẻ xinh xắn, nghĩ tới tiếng "chị" lúc nãy, không khỏi đỏ mặt.
Ninh Đường cười, "Chuyện nhỏ, hai vị có muốn thuê phòng không? Có nước có điện, có nhà hàng, cách ly tang thi, đảm bảo an toàn tuyệt đối, một phòng chỉ hai mươi tinh hạch cấp một, già trẻ như nhau, không lừa ai!"
Cô nói vậy nhưng xe chẳng hề giảm tốc, còn tăng ga phóng thẳng về khách sạn. Đùa chứ, đã lên xe cô thì không có lý gì mà không thuê phòng.
Gã tóc đỏ bên trái tròn mắt, suy nghĩ một hồi, rõ ràng là xiêu lòng. Gã tóc đỏ bên phải cũng động lòng, nhưng nghĩ lại, chắc chắn là tiệm đen rồi, hai mươi tinh hạch cấp một, có nước có điện? Mơ à!
Bây giờ nước đắt kinh khủng, nhận nhiệm vụ một ngày kiếm được tám mươi tinh hạch cấp một là cao lắm, uống nước đã tốn bốn mươi, mà chỉ được một chai.
Toàn bộ nguồn nước hiện có đều bị ô nhiễm, uống nước hoàn toàn nhờ năng lực hệ thủy của căn cứ, muốn tắm rửa còn phải chuẩn bị tâm lý mấy ngày, dùng nước ô nhiễm xối qua là da sưng cả ngày.
Cũng chỉ có hắn với Trần Đại Cảnh có tật sạch sẽ, một tuần tắm một lần, giờ ngồi trên xe người ta cũng không đến nỗi hôi thối.
Tuy trong lòng hắn cho là tiệm đen, nhưng nữ hiệp vừa cứu hắn, hắn cũng không phải kẻ vong ân bội nghĩa, cùng lắm là lát nữa đưa thẳng cho nữ hiệp hai mươi tinh hạch, đều là vì sinh tồn, hắn cũng không cho rằng nữ hiệp đang lừa gạt, dù sao người ta có thực lực cứu ngươi, lại chịu nói chuyện tử tế với ngươi, vậy là đủ lắm rồi.
Nhưng khách sạn này hắn sẽ không ở, mất tinh hạch có thể kiếm lại, mất mạng thì hết tất cả.
Hắn đang tính toán ngon lành, bên kia Trần Đại Cảnh đã lên tiếng đồng ý.
"Thật sự hai mươi tinh hạch cấp một à? Tiền nước điện có tính riêng không? Tính riêng cũng được, tôi muốn ở."
Tiền thuê nhà ở căn cứ khoảng ba trăm tinh hạch cấp một một tháng, hai người họ hôm nay đi xa, chắc chắn không thể nhờ người ta đưa về, ban đêm ở ngoài lại nguy hiểm, thêm nữa để báo đáp ân cứu mạng, Trần Đại Cảnh quyết định ở lại, cậu vẫn nguyện tin tưởng cô gái xinh đẹp đã cứu họ.
Ninh Đường vui vẻ đồng ý, gã tóc đỏ bên phải, mặc định hai người là một nhóm, không ở cũng phải ở.
Ngô Trì lén véo Trần Đại Cảnh một cái, đồ ngốc này, mất mạng còn đếm tiền giùm người ta.
Trần Đại Cảnh bất mãn trừng hắn, tuy là hắn đề nghị đi đường vòng qua rừng, nhưng cậu ta đã đấm hắn hai phát rồi còn gì, chưa xong à?
Ngô Trì cảm thấy miệng cuối cùng đã bình thường trở lại, hắn cười cười mở lời.
"Đa tạ nữ hiệp ra tay nghĩa hiệp, không biết nữ hiệp xưng hô thế nào? À, tôi tên Ngô Trì, cậu ấy là Trần Đại Cảnh, chúng tôi ở căn cứ Ngô Hải. Khách sạn của nữ hiệp ở đâu vậy? Thời buổi này mà mở khách sạn, chắc hẳn nữ hiệp bản lĩnh phi phàm."
"Tôi họ Ninh, khách sạn tới nơi rồi, tôi đúng là rất lợi hại."
Ninh Đường mỉm cười đáp, mặc kệ, hai người này hôm nay nhất định phải ở khách sạn của cô, không thì Hệ thống lại cằn nhằn.
Tia nắng cuối cùng của hoàng hôn bị bóng tối nuốt chửng, Ninh Đường đỗ xe trước cửa khách sạn, ra hiệu hai gã tóc đỏ xuống xe.
Ngô Trì cố trì hoãn tốc độ xuống xe, đến nhanh vậy sao, hắn không dám chắc nữ hiệp có dùng biện pháp mạnh hay không.
Ngô Trì chậm rãi nhấc chân phải ra, chưa kịp nhấc chân trái, đã nghe tiếng Trần Đại Cảnh kêu lên kinh ngạc. Thấy chưa, thấy chưa, hắn đã bảo là có chuyện mà.
Ngô Trì ngẩng đầu, cái miệng vừa mới trấn tĩnh lại theo bản năng há to hết cỡ, ngôi nhà đẹp đến vậy, sạch sẽ đến vậy, chẳng lẽ thật sự tồn tại ư! Có khi thủ trưởng căn cứ cũng chưa chắc được ở.
Ngô Trì nhìn ánh đèn sáng rực xuyên qua tấm kính sạch sẽ trước mắt, nỗi sợ trong lòng lập tức tiêu tan.
Nghĩ mà xem, một đại lão có thể ở nổi loại nhà này, còn sợ cô ta hại bọn họ sao?
Nói thật, mạng của hai người họ gộp lại có khi còn không bằng tấm kính của khách sạn này.
Hai gã tóc đỏ vẻ mặt lúng túng, tay chân cứng nhắc đi theo Ninh Đường, hôm nay bọn họ cũng coi như được trải nghiệm một phen sự xa xỉ của thủ trưởng căn cứ.
