Chương 35: Kẻ chiếm tiện nghi
“Em chỉ nghĩ được cách này thôi, tìm mấy tòa văn phòng gần đây, bên trong có ghế bàn gỗ có thể dùng để nhóm lửa nấu ăn. Còn mấy thứ dễ cháy như sách vở, giấy tờ cũng dùng được.”
Trước đây khi thu thập vật tư, họ chỉ tìm đồ ăn và nhu yếu phẩm, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mang ghế bàn về.
Dù sao thức ăn khan hiếm, mang được nhiều thì tốt, chiếc tàu xung kích nhỏ bé làm sao chứa được mấy thứ ghế bàn vô dụng đó.
“Còn nữa, trên ngọn núi nhỏ sau khu chúng ta có nhiều cây cối, có thể chặt về làm củi đốt. Cũng có thể làm một chiếc bè gỗ lớn hơn để vận chuyển vật tư. Nhưng cây mới chặt muốn dùng để nhóm lửa thì phải phơi khô lâu mới cháy được.”
Tô Hòa chỉ mở đầu, không nói cụ thể quá, nhìn vẻ mặt mọi người rồi không nói tiếp nữa.
Những người trong phòng nhìn Tô Hòa, trong lòng vừa cảm kích vừa thấy hơi ngượng ngùng. Cô gái nhỏ thủ đoạn tàn nhẫn này lúc tốt lúc xấu, làm người ta khó đoán.
Từ khi thấy Tô Hòa giết chết lão già họ Hứa tầng 17 đến gây sự bằng dao, trong tòa nhà dù có người ganh tị hay không thích nhà họ Tô cũng không dám công khai gây khó dễ với họ nữa.
“Cứ làm vậy đi, hôm nay chúng ta lên núi chặt gỗ làm bè mà dùng.” Chu Á Cường vỗ đùi một cái, quyết định. Đợi qua một thời gian nữa, không nấu ăn được thì ai cũng sẽ nghĩ đến chuyện đi tìm ghế bàn về đốt thôi.
“Nếu làm bè gỗ thì tôi già này vẫn giúp được chút ít.” Chú Triệu tầng mười hai chen ra khỏi đám đông.
“Hồi trẻ tôi làm thợ mộc mấy năm, mấy thứ cơ bản vẫn còn biết làm. Giờ tuy già rồi, tay chân chậm hơn nhưng vẫn còn cử động được.” Triệu Kiến Quốc kéo lại chiếc áo khoác bị nhăn vì chen lấn.
Chu Á Cường gật đầu, “Vậy chúng ta đi chuẩn bị ngay.”
Một nhóm người của tòa nhà số 8 vội vã lên núi, bắt đầu công việc chặt gỗ và làm bè. Chu Á Cường và mấy thanh niên phụ trách chặt gỗ, chú Triệu dẫn con trai và vài người bắt đầu làm bè.
Tô Hòa và Tô Cảnh Nguyên đi về nhà, “Chị, mấy ngày nay chị đi đâu vậy? Sao em không gặp chị ở ngoài?” Tô Cảnh Nguyên nhìn Tô Hòa phía trước.
“Ở quanh đây dạo chút, tìm mấy thứ dùng được mang về.” Tô Hòa lờ đờ chuyển chủ đề. Không thể nói với em trai là mình rảnh rỗi không đi tìm vật tư mà lại đi chặt cây được.
“Chị, mình cùng nhau đi tìm vật tư nhé, giờ bên ngoài ngày càng loạn, em không yên tâm để chị đi một mình.” Tô Cảnh Nguyên nói ra suy nghĩ trong lòng.
Tô Hòa dừng bước, quay lại nhìn Tô Cảnh Nguyên, giơ tay xoa đầu cậu, “Lớn rồi biết quan tâm đến chị, yên tâm đi, không sao đâu, mấy hôm nữa chị sẽ cùng em và bố ra ngoài.” Tô Hòa còn muốn chặt thêm ít gỗ, hai ngày nay mỗi lần giơ rìu đều cảm thấy độ chính xác và sức lực đều tăng lên.
“Chị, sao chị không nghe người ta khuyên vậy.” Tô Cảnh Nguyên lẩm bẩm nhỏ phía sau Tô Hòa. Thực ra cậu biết Tô Hòa lợi hại thế nào, dù một mình cũng có thể đi về an toàn. Nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn cảm thấy con gái cần được bảo vệ.
“Đầu mày hơi hôi rồi đấy, bao lâu rồi không gội đầu? Nhìn này, dính cả dầu vào tay chị này.” Tô Hòa giơ tay lên cho Tô Cảnh Nguyên phía sau xem.
Nhìn bàn tay Tô Hòa giơ lên như thể nói thật, “Chị…” Tô Cảnh Nguyên kéo dài giọng, vành tai hơi đỏ, hình như cũng lâu thật rồi chưa gội.
Hơn hai mươi người của tòa nhà số 8 lên núi, dùng rìu cứu hỏa và dao phay tìm được bên ngoài cùng rìu cứu hỏa trong tòa nhà để chặt cây nhanh chóng, còn có hai chiếc cưa máy. Gần nửa ngày, trai gái trẻ khỏe cùng ra tay làm được hai chiếc bè gỗ lớn.
Mấy người đàn ông dưới sự dẫn dắt của Chu Á Cường lái tàu xung kích kéo bè về phía tòa nhà thương mại ở khu đông gần nhất.
Tô Hòa tìm một nơi hẻo lánh, hướng ngược lại với tòa nhà số 8 để tiếp tục chặt cây. Mùa này ở phương Bắc, trên núi ngoài cây ra chẳng có gì khác.
Tô Hòa đã chặt được hơn hai mươi cây, dưới đất có ba cây bách vừa chặt xong chưa kịp thu vào không gian, thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau.
Vương Quyền và vài người của tòa nhà số 9 chèo tấm ván giường và chiếc tàu xung kích duy nhất của cả tòa lên núi. Sáng sớm thấy người tòa nhà số 8 đi qua đường sau, vừa rồi lại thấy họ làm bè xong kéo đi lấy vật tư.
Vội vàng tìm mấy chủ nhà trong tòa, bàn bạc rồi cũng làm theo cách của tòa nhà số 8 để làm một chiếc bè.
“Anh Vương, anh nhìn kìa, ở đây có mấy cây chặt sẵn này.” Gã đàn ông gầy nhìn thấy Tô Hòa một mình chặt cây bên cạnh, mắt lấm lét, nở nụ cười gian xảo.
“Đúng là không ít, tận ba cây đấy.” Vương Quyền liếc nhìn cô gái nhỏ không xa.
“Cô gái nhỏ, một mình chặt cây mệt lắm nhỉ, hay là chúng ta cùng làm đi, chặt xong bọn anh còn giúp cô mang về nữa.” Vương Quyền dẫn theo tám người đứng bên cạnh, tay cầm rìu và một lưỡi cưa.
“Cảm ơn, không cần đâu, tự tôi mang về được.” Tô Hòa phẩy phẩy cây rìu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mấy vị khách không mời mà đến trước mặt.
“Cô gái nhỏ, bàn với cô chút nhé, bọn anh đang cần mấy cây, cô có sẵn đây, cho bọn anh mượn trước, khi nào rảnh bọn anh chặt lại trả cô.” Vương Quyền cười nói.
“Không được, đây là cây tôi chặt, không cho mượn cũng không cho.” Tô Hòa kiên quyết từ chối.
“Cô gái nhỏ, đừng cứng đầu vậy chứ, mấy cây này với cô cũng chẳng có tác dụng gì, cho bọn anh mượn dùng một chút thì đã sao.” Giọng Vương Quyền bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Đừng nói nghe hay thế, muốn cướp thì cứ nói thẳng là cướp, còn mượn với chả trả.” Giọng Tô Hòa cũng trở nên cứng rắn.
“Vậy thì đừng trách bọn anh không khách sáo.” Ánh mắt Vương Quyền lóe lên tia hung ác, giơ cây rìu trong tay lên.
Mấy người bên cạnh cười hề hề, “Anh Vương, một cô gái nhỏ thôi mà, còn lật trời được chắc? Đợi anh em xử lý xong, lột sạch cho anh em chơi vui vẻ một phen!”
“A... ha ha ha ha...” Một đám người như đã thấy cảnh cô gái nhỏ khóc lóc cầu xin, ai nấy cười một cách dâm đãng.
“Bốp!” Gã đàn ông vừa nói bị Vương Quyền tát một cái ngã lăn ra đất.
“Anh Vương, anh Vương, em nói sai chỗ nào?” Gã bị đánh ngơ ngác nhìn Vương Quyền.
“Chúng ta có thể cướp, có thể giết, nhưng không được hại con gái nhà người ta. Mày nhớ kỹ cho tao.” Vương Quyền trừng mắt nhìn tên hàng xóm chó săn trước mặt.
Tô Hòa vốn định dùng tám người này để luyện tập dị năng, giờ ngạc nhiên nhìn chằm chằm người đàn ông dẫn đầu trước mặt.
Đây là cái gì chứ, chút lương tâm cuối cùng sao!
“Cô gái nhỏ, để cây lại rồi đi đi.” Vương Quyền tự cho mình là phóng khoáng, vung tay lên cho Tô Hòa rời đi.
Tô Hòa đột nhiên thấy ông chú này hơi bị ảo tưởng sức mạnh, đặt cây rìu sang một bên, nhìn cây đại thụ mới chặt được một nửa.
Tô Hòa đấm một phát vào thân cây, tiếng “rầm” khiến đám người đối diện trợn tròn mắt. Lại không hiểu, cô nàng này bị làm sao thế.
Chả trách một mình cô gái nhỏ lên núi chặt cây, hóa ra là đầu óc có vấn đề.
Nhưng khi Tô Hòa đấm phát thứ hai, thứ ba xuống, đám người không nghĩ vậy nữa, thân cây phát ra tiếng răng rắc giòn tan vang vào tai họ.
Cành cây lắc lư và vỏ cây bắn tung tóe dưới nắm đấm khiến họ há hốc mồm.
