Chương 93: Nông trường căn cứ
Hoắc Miên đi sát bên cạnh Liễu Oánh, cùng nhau bước vào nông trường của căn cứ.
Toàn bộ tường bao của nông trường được xây bằng gạch đá, phía trên đỉnh tường lắp kính chống đạn dày, vừa có thể phòng hộ hiệu quả, lại vừa đảm bảo cho cây cối nhận đủ ánh sáng mặt trời.
Bên trong nông trường, từng dãy giá thủy canh xếp thẳng tắp, san sát nhau. Trên giá, những cây trồng non tươi xanh mướt, tràn đầy sức sống.
Nhân viên đi qua lại bên những dãy giá, bận rộn mà có trật tự.
Ở một phía khác, có một khoảng đất trồng theo luống nhỏ được sắp xếp gọn gàng, bên trên trồng đủ loại cây.
Liễu Oánh vừa đi vừa giới thiệu với Hoắc Miên: “Đất ở đây do dị năng giả hệ thổ tụ lại mà thành, sản lượng có hạn, nên hiện tại vẫn chủ yếu trồng theo phương pháp thủy canh.”
Hoắc Miên gật gật đầu, vừa định đi tới trước dãy giá thủy canh để xem cho rõ, thì Liễu Oánh đột nhiên kéo cánh tay cô, giọng nói mang theo chút kích động: “Tớ dẫn cậu đi gặp một người.”
Vừa dứt lời, Liễu Oánh đã kéo Hoắc Miên đi về phía những luống đất.
Hoắc Miên bị kéo đi, ánh mắt quan sát xung quanh, khi tới gần hơn, cô phát hiện trên đất trồng một vạt dưa hấu.
Thời tiết tháng Năm bắt đầu nóng bức, nhìn thấy những quả dưa hấu to, cô hơi thèm thuồng.
Liễu Oánh kéo Hoắc Miên, nhanh bước đi tới sau lưng một người phụ nữ mặc váy liền màu be.
Cô lên tiếng: “Chị Minh Âm, em lại tới rồi đây. Hôm nay có quả nào chín chưa? Em dẫn bạn mới tới nếm thử.”
Tô Mi Nhân nghe tiếng gọi phía sau, động tác cầm bình tưới đang tưới nước khựng lại, sau đó xoay người.
Trên khuôn mặt dịu dàng hiện lên một nụ cười nhẹ, vừa định lên tiếng đáp lời, thì ánh mắt lơ đãng liếc thấy Hoắc Miên đứng bên cạnh Liễu Oánh.
Trong khoảnh khắc, đồng tử của Tô Mi Nhân đột nhiên co rút mạnh, chiếc bình tưới trên tay “bịch” một tiếng rơi xuống đất, nước bắn ra làm ướt vạt váy của bà.
Nhưng Tô Mi Nhân dường như không hề hay biết, cả người thất thần nhìn chằm chằm Hoắc Miên.
Liễu Oánh thấy Tô Mi Nhân sững sờ, đứng im không nhúc nhích, tưởng rằng mình đột nhiên lên tiếng làm bà giật mình.
Cô vội vàng tiến lên nắm lấy cánh tay Tô Mi Nhân, khẽ lay nhẹ mấy cái, giọng đầy áy náy:
“Chị Minh Âm, xin lỗi chị, đều tại em hấp tấp quá, làm chị giật mình. Chị không sao chứ?”
Tô Mi Nhân bị Liễu Oánh lay như vậy mới hoàn hồn.
Bà chớp chớp đôi mắt cay xè, tay vẫn còn run nhẹ, cố gắng trấn tĩnh nói: “Chị không sao. Cô bé này… là bạn em à?”
Ánh mắt Tô Mi Nhân không rời khỏi Hoắc Miên, muốn tiến lại gần, lại sợ làm người ta thấy đường đột.
Liễu Oánh vội gật đầu giới thiệu: “Cô ấy tên là Hoắc Miên, giống em, là dị năng giả trị liệu.”
Nói xong, Liễu Oánh quay sang nhìn Hoắc Miên, giọng nói nhẹ nhõm: “Tiểu Miên, đây là chị Minh Âm. Chị ấy là dị năng giả hệ mộc, rất nhiều cây trồng trong nông trường này nhờ có chị ấy chăm sóc mới tốt được như vậy.”
Hoắc Miên thấy Tô Mi Nhân cứ nhìn mình chằm chằm, tưởng bà tò mò về mình.
Vì vậy, cô nở một nụ cười lịch sự, giọng nói trong trẻo: “Chị Minh Âm, chào chị.”
Tô Mi Nhân nghe thấy lời chào này, vẻ mặt trong nháy mắt cứng đờ, trong đầu suy nghĩ miên man, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, nở một nụ cười dịu dàng hiền từ.
“Tiểu Miên chào cô.”
Liễu Oánh đột nhiên lên tiếng: “Chị Minh Âm, em dẫn Tiểu Miên tới tham quan mấy loại cây ăn quả chị trồng. Hôm nay có dưa hấu chín chưa vậy?”
Ánh mắt Tô Mi Nhân vẫn dừng trên người Hoắc Miên, thuận miệng đáp: “Em tự xuống ruộng tìm xem đi, chị tiếp Tiểu Miên cho.”
Liễu Oánh hơi ngạc nhiên, gật đầu: “Vâng ạ.”
Cô vốn định kéo Hoắc Miên đi cùng, nhưng Tô Mi Nhân đã nói vậy, cô cũng không tiện phản đối, đành một mình đi về phía ruộng dưa.
Lúc này, Lý Dư đứng sau lưng Hoắc Miên đột nhiên lên tiếng: “Cháu chào cô Tô ạ.”
Tô Mi Nhân nghe thấy giọng nói này, ngẩng đầu nhìn Lý Dư, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Lý Dư, sao cháu lại ở đây?”
Lý Dư lịch sự đáp: “Cháu bây giờ là nhân viên bảo vệ được trạm trưởng căn cứ phân công cho Tiểu Miên, phụ trách bảo vệ an toàn cho cô ấy.”
Tô Mi Nhân nghe vậy, sững người trong giây lát, đầu óc lại bắt đầu miên man suy nghĩ.
Lý Dư như chợt nhớ ra điều gì, nhìn về phía Hoắc Miên, giọng nói nhẹ nhàng giải thích: “Tiểu Miên, đây là mẹ của đội trưởng.”
Hoắc Miên lập tức cứng đờ tại chỗ, trên mặt hiện lên vẻ ngượng ngùng, đỏ ửng.
Cô vậy mà lại gọi mẹ của đội trưởng là chị, chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng về sau, có thể đoán trước được cảnh tượng xấu hổ chết người rồi.
Tô Mi Nhân nghe Lý Dư nói, ánh mắt trở nên sâu thẳm, giọng nói dịu dàng hỏi: “Tiểu Miên cũng quen Thiếu Thần à?”
Chưa kịp để Hoắc Miên trả lời, Lý Dư đã tiếp lời: “Tiểu Miên đi từ thành phố F về căn cứ Trung Bộ cùng đội trưởng, hiện tại cô ấy cũng là một thành viên của Tiểu đội Tấn Ảnh.”
Tô Mi Nhân nghe xong, hít sâu một hơi, không nhịn được mà nắm chặt bàn tay, trong mắt thoáng hiện lên một tia tức giận.
Bà nhìn Lý Dư, cố gắng cho giọng nói nghe có vẻ tùy ý: “Lý Dư, cháu thay cô đi tưới một chút nước đi, không cần tưới nhiều đâu. Cô ở đây trò chuyện với Tiểu Miên.”
Lý Dư không ý kiến gì, cúi người nhặt chiếc bình tưới dưới đất, đi về phía ruộng.
Sau khi Lý Dư đi rồi, Hoắc Miên cảm thấy bầu không khí xung quanh có chút ngượng ngùng và vi diệu.
Chưa để cô kịp nói gì, Tô Mi Nhân đã lên tiếng: “Tiểu Miên, tóc cháu hơi rối rồi, để cô buộc lại giúp cháu nhé.”
Hoắc Miên trong lòng ngượng ngùng, chợt nhớ lại lúc sáng dậy quá vội vàng, cô chỉ tiện tay vơ tóc buộc đại một cái, rồi theo chú Nhâm Tông Minh vội vàng chạy tới bệnh viện.
Bây giờ bị Tô Mi Nhân nhắc tóc rối, cô chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng.
Tô Mi Nhân lấy từ trong không gian ra một chiếc ghế, mỉm cười ra hiệu cho Hoắc Miên ngồi xuống.
Hoắc Miên không thể chối từ sự nhiệt tình của bà, cứng người ngồi xuống.
Tô Mi Nhân đi ra sau lưng Hoắc Miên, bàn tay hơi run rẩy vén những sợi tóc mai bên tai cô ra phía sau.
Nhìn thấy nốt ruồi đỏ quen thuộc trên dái tai phải của Hoắc Miên, mắt Tô Mi Nhân trong nháy mắt đỏ lên, nước mắt tuôn trào.
Hoắc Miên ngồi trên ghế, đợi một hồi lâu mà vẫn không thấy động tác tiếp theo của Tô Mi Nhân.
Cô nhịn không được lên tiếng: “Cô Tô, hay là cháu tự làm được rồi.” Nói xong liền định đứng dậy.
Tô Mi Nhân chợt bừng tỉnh, vội vàng giơ tay đè lên vai Hoắc Miên, giọng khàn khàn nói: “Ngoan, ngồi yên đó, để cô làm cho.”
Bà hít sâu một hơi, nhanh tay đưa lên lau đi nước mắt trên mặt.
Bàn tay nhẹ nhàng đặt lên mái tóc Hoắc Miên, từng nhịp từng nhịp nhẹ nhàng chải.
Tóc Hoắc Miên đen nhánh và dày, phần đuôi tóc hơi xoăn nhẹ, chất tóc vô cùng tốt.
Tô Mi Nhân vừa chải tóc, vừa khẽ hỏi: “Tiểu Miên, trong nhà cháu còn người thân nào không?”
Thân thể Hoắc Miên cứng đờ trong một khoảnh khắc, giọng nói không tự chủ được mang theo chút hiu quạnh: “Không còn nữa, cháu là một đứa trẻ mồ côi.”
Tô Mi Nhân nghe vậy, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, có một câu muốn nói ra, nhưng lại sợ Hoắc Miên bài xích.
Bà cắn môi, nuốt ngược lời muốn nói xuống, ép bản thân trấn tĩnh lại.
Tô Mi Nhân chuyên tâm buộc cho Hoắc Miên một kiểu tóc công chúa, rồi lấy chiếc kẹp tóc xinh xắn đính lên.
Bà lấy từ trong không gian ra một chiếc gương, đặt trước mặt Hoắc Miên: “Xem xem, tay nghề của cô thế nào?”
Hoắc Miên ngẩng đầu lên, trong gương phản chiếu hình ảnh tinh xảo động lòng người của cô.
Phần mái tóc mái quá dài được tết chéo ra sau tai, trên bím tóc điểm xuyết những hạt trân châu nhỏ li ti, phần tóc còn lại tự nhiên buông xuống tận eo.
Cả con người trở nên rực rỡ động lòng người, tỏa ra sức hút mê hoặc.
