Chương 94: Không gian không bảo quản tươi
Hoắc Miên ở nông trại cả buổi sáng. Trong lúc đó, Tô Mi Nhân hứng khởi kể cho cô nghe rất nhiều kiến thức trồng trọt.
Đến giờ ăn trưa, Hoắc Miên ngỏ ý muốn về biệt thự. Tô Mi Nhân nhiệt tình nhét cho cô rất nhiều hoa quả và rau củ, còn tặng thêm hai chậu cà chua bi, bảo cô mang về trồng chơi.
Trò chuyện với Tô Mi Nhân, Hoắc Miên vô tình biết được Liễu Oánh thích Nhâm Tông Minh, cũng hiểu vì sao tính cách của Liễu Oánh trước sau lại khác biệt lớn đến vậy. Nhâm Tông Minh thích những cô gái tính tình dịu dàng, nên Liễu Oánh mới giả vờ dịu dàng trước mặt anh ta. Còn việc cô ta tỏ ra không thích Hoắc Miên, đơn giản là vì ghen.
Lý Dư đưa Hoắc Miên về đến biệt thự rồi lái xe rời đi.
Hoắc Miên vừa bước vào, liền thấy Thẩm Hàn Tranh đang ngồi cạnh bàn trà trong phòng khách, nâng chén trà đưa lên miệng. Cảm nhận được động tĩnh nơi cửa, động tác uống trà của anh khựng lại, quay đầu nhìn sang. Tầm mắt hai người gặp nhau, Hoắc Miên khẽ sững người, không ngờ anh lại thảnh thơi uống trà đến vậy.
Ánh mắt Thẩm Hàn Tranh dán chặt lên người Hoắc Miên, đôi mắt phượng thoáng hiện vẻ kinh diễm. Cô gái mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt dài quá đầu gối, thiết kế ôm eo tôn lên vòng eo nhỏ nhắn chỉ một tay là ôm trọn. Cái eo ấy anh từng ôm, mềm mại, dường như hơi dùng sức một chút là gãy. Mái tóc được tết thành một kiểu thanh lịch, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo ửng hồng nhẹ, cả người tỏa ra một sức hút quyến rũ lạ thường.
Ánh mắt Thẩm Hàn Tranh bị Hoắc Miên hút chặt, khung cảnh xung quanh mờ dần, cuối cùng chỉ còn lại bóng dáng cô. Yết hầu anh khẽ nhấp nhô, rồi không biết nghĩ đến điều gì, gương mặt lập tức trầm xuống.
Thấy anh lạnh mặt, Hoắc Miên thắt cả tim, không hiểu vì sao anh giận, cảm thấy thật vô lý. Cô bước tới, chưa kịp mở lời, giọng chất vấn lạnh lùng của Thẩm Hàn Tranh đã vang lên:
– Còn biết đường về à?
Hoắc Miên sững người. Câu này nghe sao lạ thế, cứ như bị người lớn quản thúc, ngay cả giờ về nhà cũng phải tuân theo quy định.
Cô mím môi giải thích:
– Hôm nay em đi chữa bệnh cho người ta.
Ý là cô không phải chỉ đi chơi đơn thuần.
Thẩm Hàn Tranh nở một nụ cười khó hiểu:
– Dưa hấu ở nông trại ngọt không?
Hoắc Miên theo phản xạ gật đầu, đến khi kịp phản ứng mới nhận ra Thẩm Hàn Tranh đã nắm được hành tung của mình. Cô chớp mắt, nghĩ một giây, lập tức lấy ra từ không gian một quả dưa hấu lớn, đặt lên bàn trà như dâng báu vật, trên mặt nở nụ cười lấy lòng.
– Dưa hấu ngọt lắm, em đặc biệt mang về cho anh mấy quả đấy.
Thẩm Hàn Tranh nhìn dáng vẻ này của cô, gương mặt lạnh lùng dần dịu lại.
– Ăn cơm trước đã, bụng đói ăn dưa hấu không tốt.
Hoắc Miên ngoan ngoãn gật đầu, nhanh chân đến bàn ăn ngồi xuống.
Thẩm Hàn Tranh khẽ phất tay, trên bàn trong nháy mắt đã bày đầy món ngon nóng hổi, chỉ ngửi thôi cũng đủ thèm chảy nước miếng.
Hoắc Miên cầm đũa gắp rau xanh bỏ vào bát, như chợt nhớ ra điều gì, lên tiếng:
– Trong không gian của em vẫn còn ít rau củ quả, lát nữa chuyển sang không gian của anh nhé! Vậy mới để được lâu hơn.
Thẩm Hàn Tranh hơi nhíu mày:
– Không cần, cứ để trong không gian của em.
Hoắc Miên không đồng tình:
– Không gian của em không bảo quản tươi.
Thẩm Hàn Tranh liếc cô một cái, chậm rãi lên tiếng:
– Em thử rồi?
Hoắc Miên sững người, chớp chớp đôi mắt đẹp nhìn anh. Chuyện này còn cần thử sao? Không gian của đội trưởng và mọi người đều như nhau cả, căn bản không bảo quản tươi được.
Thấy vẻ mặt Thẩm Hàn Tranh đầy chắc chắn, Hoắc Miên chợt nghĩ ra điều gì, giọng gấp gáp hỏi:
– Không gian anh cho em, có phải có chức năng bảo quản tươi không?
Thẩm Hàn Tranh khẽ gật đầu "ừm" một tiếng.
Nghe vậy, Hoắc Miên nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt hoa đào sáng long lanh nhìn chằm chằm Thẩm Hàn Tranh:
– Cảm ơn anh đã tặng em không gian.
Dưới ánh mắt nóng bỏng của Hoắc Miên, Thẩm Hàn Tranh có cảm giác như mắt mình bị bỏng, theo bản năng nhìn xuống. Đôi mắt phượng vô tình liếc thấy chiếc nhẫn trước ngực cô, được buộc bằng một sợi dây thường, đơn giản đeo trên cổ.
Đôi mắt Thẩm Hàn Tranh trầm xuống, nghĩ ngợi một lát rồi lấy ra từ không gian một sợi dây chuyền bạc tinh xảo.
– Đưa nhẫn đây.
Vừa nói, anh vừa xòe bàn tay rộng với các khớp ngón tay rõ ràng, lòng bàn tay ngửa lên, đưa về phía Hoắc Miên, giọng không cho phép nghi ngờ.
Nhìn thấy sợi dây chuyền trên tay Thẩm Hàn Tranh, Hoắc Miên chợt hiểu ra, tháo chiếc nhẫn xuống đặt vào lòng bàn tay anh. Thẩm Hàn Tranh cử động mấy ngón tay linh hoạt, cố định chiếc nhẫn vào sợi dây chuyền.
Anh ngẩng mắt nhìn Hoắc Miên:
– Lại đây, anh đeo cho em.
Hoắc Miên chớp mắt, ngoan ngoãn đứng dậy, đi đến bên cạnh Thẩm Hàn Tranh. Thấy anh ngồi trên ghế, cô không chút do dự, khom người ngồi xổm xuống, ghé sát đầu về phía anh.
Vì vị trí của anh cao hơn, ánh mắt Thẩm Hàn Tranh vô tình lướt qua cổ áo Hoắc Miên. Bàn tay đang cầm dây chuyền chợt khựng lại, yết hầu không kìm được nhấp nhô, anh gắng gượng dời mắt đi.
Thẩm Hàn Tranh giơ tay chạm vào mái tóc dài của Hoắc Miên, nhẹ nhàng hất tóc sang một bên, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Sau đó, anh cầm sợi dây chuyền từ từ vòng qua cổ cô, ngón tay khẽ cài khóa, cuối cùng đưa mái tóc dài về vị trí cũ.
– Xong rồi.
Giọng anh khàn khàn một chút.
Hoắc Miên nghe vậy, thuận thế đứng thẳng dậy, giơ tay sờ sợi dây chuyền, rồi quay về chỗ ngồi, tập trung ăn trưa. Cô hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt không được tự nhiên của Thẩm Hàn Tranh và vành tai hơi ửng đỏ của anh.
Đêm xuống, thư phòng nhà họ Hoắc.
Tô Mi Nhân ngồi cạnh bàn trà với vẻ mặt không chút biểu cảm, quanh người tỏa ra một bầu không khí u ám. Hoắc Trung Húc cúi đầu, vẻ mặt như đứa trẻ làm sai, lúng túng đứng bên cạnh bà. Hoắc Thiếu Thần đứng một bên, môi mím chặt, lặng lẽ chứng kiến tất cả.
Bầu không khí trong thư phòng nặng nề khác thường.
Tô Mi Nhân lạnh lùng lướt mắt nhìn hai cha con đang im lặng, kìm nén cơn giận trong lòng, lạnh giọng:
– Hai người biết chuyện của Miên từ khi nào?
Hoắc Trung Húc thận trọng liếc nhìn sắc mặt bà, khẽ đáp:
– A Nhân, anh chỉ biết trước em vài ngày thôi, anh cũng bị Thiếu Thần giấu kín như bưng.
Hoắc Thiếu Thần nghe cha đẩy trách nhiệm như vậy, trong lòng thấy hết nói nổi, gương mặt lộ vẻ bất đắc dĩ, lên tiếng giải thích:
– Mẹ, chuyện này là ý của ông nội.
Tô Mi Nhân khựng người, sau đó dời ánh mắt sang Hoắc Trung Húc:
– Anh đã biết từ mấy ngày trước, tại sao không nói cho em? Nếu không phải em gặp được con bé, anh định giấu em cả đời sao?
Hoắc Trung Húc lập tức lộ ra vẻ mặt tủi thân:
– A Nhân, trước đây anh thật sự có nhắc với em. Vừa mới nói đến con gái chúng ta, em đã bảo anh im. Anh biết trong lòng em luôn nghĩ đến con gái chúng ta, mà Tư Du sống trong nhà này mười bảy năm, em vẫn luôn coi nó như cục cưng. Miên và Tư Du lại có mâu thuẫn, nếu thật sự để chúng sống chung dưới một mái nhà, trong lòng ai cũng có khúc mắc. A Nhân, tiếp theo dù em quyết định thế nào, anh đều nghe theo em.
Tô Mi Nhân trầm mặc một lát, vừa định mở miệng, Hoắc Thiếu Thần chợt chen vào:
– Mẹ nuôi của Miên tên là Lâm Anh Phân.
Vừa dứt lời, Tô Mi Nhân sững sờ, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi. Hoắc Trung Húc thần sắc hoảng loạn, cúi đầu đầy chột dạ.
Hồi lâu, Tô Mi Nhân nhìn chằm chằm Hoắc Trung Húc bằng đôi mắt lạnh băng, khiến ông toát mồ hôi lạnh.
