Chương 78: Áo Giữ Nhiệt
Mãi đến gần đỉnh núi, Tiêu Lăng Phong mới dừng bước. “Dùng cái này để luyện tập bắn súng, anh đã lắp giảm thanh rồi.”
“Vâng,” Giản Ninh nhận lấy, so sờ một lúc, cũng không biết dùng thế nào, dù sao thì cô chưa từng đụng đến thứ này bao giờ.
“Khi bắn, phải ngắm đúng điểm ngắm, chủ yếu là nhắm vào mép dưới của mục tiêu nhỏ và tâm của mục tiêu lớn. Quan sát kỹ điểm rơi, nhất định phải chú ý điều chỉnh sai lệch. Gió bên ngoài và luồng không khí đều sẽ ảnh hưởng đến điểm rơi của đạn ở mức độ khác nhau. Tay cầm súng phải vững, kiểm soát hơi thở, làm theo anh.”
Giản Ninh chăm chú lắng nghe Tiêu Lăng Phong giảng giải. Cô tiếp thu rất nhanh, phát súng đầu tiên đã bắn trúng một con chim sẻ trên cây. Độ chính xác thật là tuyệt.
“Khá lắm, em luyện cho thuần thục khẩu súng này trước, rồi học những thứ còn lại sẽ dễ hơn nhiều.” Tiêu Lăng Phong cũng có cảm giác thành tựu, tiếc là bây giờ anh không còn ở trong quân đội nữa, nếu không thì một nhân tài bắn súng tốt như vậy, nói gì cũng phải tiến cử cho đất nước.
Hai người ở trên núi gần như cả một ngày, buổi trưa Tiêu Lăng Phong nướng thỏ rừng. Hai người cùng ăn, hương vị rất tuyệt, dù sao trong không gian của Giản Ninh có đủ loại gia vị, không chỉ có thỏ rừng mà còn có cả canh xương bò nóng hổi. Còn có cả bánh bao trắng thơm phức.
Trước khi xuống núi cũng không rảnh rỗi, Giản Ninh lại chặt kha khá cây cối bỏ vào không gian để dành.
Về đến nhà, cô mang mấy con thỏ và gà rừng săn được sang cho Giản An Bình, rồi về nhà vào không gian bắt đầu tu luyện.
Suốt ba ngày liền không ra ngoài. Trực tiếp đột phá lên Luyện Khí tầng bảy. Lúc này cô cố giao tiếp với tiên phủ, có thể khiến nó rung nhẹ vài cái, nhưng muốn vào bên trong thì vẫn không được. Đúng là phiền lòng.
Nếu không lấy được Trúc Cơ đan, thì dù có tu luyện đến Luyện Khí đại viên mãn cũng vô dụng. Thế giới này muốn tự luyện đan thì quả là chuyện đùa, phải đợi đến năm nào tháng nào mới trồng được những cây linh thảo đó!
Nhưng sốt ruột cũng chẳng có cách nào. Chỉ có thể từ từ, biết đâu ngày nào đó tiên phủ đột nhiên lại hoạt động trở lại. Chắc là lúc xuyên không đến đây, cô đã tiêu hao quá nhiều linh khí, nếu không thì đâu đến mức này.
Từ trong không gian bước ra, cô lấy bộ đàm gọi cho Giản An Bình, nhưng bên kia mãi không có tiếng trả lời, chắc là đều ra ngoài làm việc cả rồi.
Trong nhà lạnh như hầm băng, ba ngày nay cô cũng không nhóm lửa. Nhìn nhiệt kế, lúc này sắp đến trưa. Ngoài trời mặt trời treo cao, nhưng trong nhà lại hiển thị âm 33 độ.
Không cần nói cũng biết, bên ngoài chắc chắn còn lạnh hơn, cách cửa sổ vẫn nghe thấy tiếng gió rít.
Lại vào trong không gian thay bộ áo giữ nhiệt. Đây là công nghệ cao, lúc cô tích trữ hàng, đã đặc biệt đặt làm từ nước ngoài về.
Riêng bộ áo này thôi đã tốn của cô mấy triệu tệ, bên trong có các miếng cảm biến, cực kỳ đàn hồi, lại rất mềm mại, có thể giữ cho làn da ở nhiệt độ dễ chịu nhất.
Xem hướng dẫn viết, chỉ riêng bộ áo này đã sử dụng công nghệ truyền nhiệt, công nghệ nano, công nghệ điện tử co giãn, tóm lại là do rất nhiều nhà khoa học dày công nghiên cứu chế tạo ra, trên toàn thế giới cũng chỉ có chưa đến một trăm bộ, bán giới hạn.
Nhưng người mua cũng không nhiều, dù sao mọi người vẫn chưa cảm nhận được lợi ích của nó, nên để cô chiếm được một món hời lớn.
Bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác, ra ngoài là không còn thấy lạnh chút nào.
Mũ, găng tay đầy đủ trang bị, ngồi thang máy xuống lầu.
Trên đường phố gần như không thấy bóng người đi lại, nhìn sang các tòa nhà đối diện đều thấy khói trắng bốc lên.
Biết ngay là mọi người bắt đầu đốt lửa sưởi ấm trong nhà rồi. Không biết cây trên núi có đủ cho mùa đông này đốt không nữa. Nếu chặt phá sạch thì đợt cực hạn tới sẽ khó mà chịu đựng nổi.
Vì không đi giày trượt băng nên Giản Ninh đi không nhanh lắm. Vừa đến khu gần nhà Đại Tráng thì nghe tiếng “bịch” một cái, một người từ trên cao rơi xuống, quần áo rách toạc, lủng lẳng trên người. Người đó rơi đúng xuống mặt băng cách cô không xa, làm bắn tung cả bụi tuyết về phía cô. Nhưng khi tới gần Giản Ninh, đám bụi tuyết lại nhẹ nhàng rơi xuống, như thể có thứ gì đó ngăn chúng lại.
Nhìn máu đỏ tươi từ từ thấm ra từ đầu người kia, Giản Ninh không dừng bước, đổi hướng đi luôn. Rơi từ cao như vậy thì chắc chắn không cứu được. Chỉ là không hiểu cô gái trẻ như vậy sao lại nghĩ quẩn. Thời buổi này chỉ cần chăm chỉ, chịu khổ thì cũng không đến nỗi chết đói.
“Này, cô này sao không có chút lòng thương cảm gì vậy? Người ta rơi ngay trước mặt cô, cô không hỏi han gì mà đi luôn à?”
Từ trong khu nhà, một đám người chạy ra. Người đàn ông dẫn đầu không thèm nhìn cô gái nằm dưới đất một cái, mà đi thẳng về phía Giản Ninh.
“Sao? Cô ta chết thì liên quan gì đến tôi, một người đi đường?”
Giản Ninh dừng bước, quay đầu nhìn lại. Đám người này đều to béo, dù mặc áo phao dày, đội mũ kín mít, nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ không phải hạng vừa. Chắc là đã từng giết người. Có vẻ cô gái này chạy trốn không còn cách nào nên mới chọn nhảy lầu. Nhìn đôi mắt cô ta đến giờ vẫn chưa nhắm lại, cơn giận trong lòng Giản Ninh bắt đầu lan ra.
“Cô gái này, đừng căng thẳng, bọn tôi không có ý gì đâu. Chỉ là muốn cô ở lại làm chứng. Người này tự nhảy lầu, không liên quan gì đến bọn tôi. Ngoài này lạnh lắm, cô vào trong nhà với bọn tôi cho ấm, lát nữa cảnh sát sẽ đến điều tra. Phiền cô viết giúp một lời khai gì đó.”
Người đàn ông đứng trước nhất, hơi lùn, đảo mắt một vòng rồi nghĩ ra một lý do.
“Được thôi! Vậy tôi vào cho ấm!” Giản Ninh không chút do dự, bước thẳng vào tòa nhà.
“Lão Ngũ, đi xử lý đi.” Người đàn ông lùn nói một câu.
Một người đàn ông lập tức đi ra phía cô gái.
Giản Ninh không quay đầu lại cũng biết anh ta xử lý kiểu gì. Đáng thương, chết rồi cũng không có chỗ chôn, chắc là vứt đại vào một cái hố băng nào đó rồi mặc kệ.
Mấy hôm nay mọi người đều học theo cách của Cao đoàn trưởng, đào băng từ trong nước lũ để lấy đồ. Chỉ cần không phải đường chính thì chỗ nào cũng bị đào như hang chuột. Có chỗ còn đào thẳng xuống tầng một, đủ thấy sức mạnh của nhân dân thật là to lớn.
Đầu óc đang nghĩ vẩn vơ thì Giản Ninh theo mấy người đàn ông vào trong tòa nhà, đi thang máy lên tầng mười ba.
Vào phòng mới thấy, ấm áp gì đâu? Trong phòng chỉ có một chậu than, chẳng thấm vào đâu. Cửa sổ ban công vẫn mở toang, gió ngoài trời thổi vào vù vù. Rõ ràng có thể thấy cô gái vừa rồi đã nhảy ra từ chính cửa sổ này.
