Chương 79: Kẻ thù
Căn hộ ba phòng một khách, có một phòng ngủ đóng kín cửa, bên trong rõ ràng có người đang hoạt động.
Tiếng kêu la lớn đến mức cách cửa vẫn nghe rõ mồn một. Mà rõ ràng không chỉ một người, theo tiếng thở mà phán đoán, ít nhất ba nam hai nữ.
“Cô em, ngồi đây đi, lão Tam đi đóng cửa sổ lại, trong nhà sẽ ấm hơn.
Anh đi đun nước nóng cho em, một lát là xong.” Người đàn ông lùn nói xong, quay người đi vào bếp.
Ba người đàn ông đi theo sau hắn, một người đi đóng cửa sổ. Hai người còn lại đứng ở cửa không nhúc nhích.
Chưa đầy hai phút, người đàn ông lùn bưng ra một cốc nước nóng đưa cho Giản Ninh.
“Hơi nóng đấy, cô em cẩn thận.” Giản Ninh nhận lấy nhìn một cái, cốc nước này rất đục, rõ ràng bên trong đã bị bỏ thứ gì đó.
“Cảm ơn, hơi nóng. Tôi để lát nữa uống.” Giản Ninh nói xong, đặt cốc nước lên bàn trà, đứng dậy nhìn quanh một lượt.
Liếc mắt một cái liền thấy trên giường ở phòng Bắc mở cửa, nằm hai ba cô gái ăn mặc xộc xệch, mặt mày tái nhợt, có vẻ bị lạnh đến mức hơi thở đã yếu ớt.
Cô gái nằm sát mép giường còn rất trẻ, chắc chưa đến mười tám tuổi.
Lửa giận trong lòng lúc này căn bản không kìm nén được nữa. Cô vốn là người Phật hệ tùy tính, cũng khá lười biếng.
Nên ở giới tu chân cũng không tính là nhân vật lợi hại gì. Nhưng cô hận nhất là bọn hái hoa tặc.
Gặp một tên diệt một tên, chưa bao giờ nương tay. Mấy người trong nhà này, hôm nay đụng phải tay cô, thì đều đi đền mạng cho cô gái vừa rồi đi.
Cô không nói gì, mà đội mũ áo lông vũ đang mặc lên đầu, từ trong túi lấy ra một chiếc khăn lụa, che kín cả khuôn mặt.
“Cô em, trong nhà lạnh đến vậy sao? Cần gì phải bịt kín như thế?
Hay là cô em ra chơi với mấy anh một chút, sẽ ấm ngay thôi.” Gã đàn ông đứng ở cửa mặt đầy thịt, cười rất dâm đãng.
“Được thôi, tôi cũng nghĩ vậy, bắt đầu luôn đi.” Giản Ninh ngẩng đầu cười lạnh một tiếng.
Không rút kiếm ra, trực tiếp xông lên tay không, một quyền đấm vào ngực gã vừa nói chuyện ở cửa, chỉ nghe hắn kêu thảm một tiếng, cả lồng ngực lõm hẳn xuống.
Trực tiếp bị đấm bay vào tường phía sau. Đây là lực đạo lớn đến mức nào!
Gã đàn ông bên cạnh giật mình, từ thắt lưng rút ra một cây gậy sắt, hướng về phía Giản Ninh vung tới.
Chưa kịp lao đến trước mặt, Giản Ninh đã một cú đá bay. Liền đóng đinh hắn vào bức tường phía bên kia. Vừa vặn trái phải mỗi bên một người, rất đối xứng. Giống như hai vị thần giữ cửa vậy.
“Kêu gì mà kêu? Không muốn sống nữa à!” Còn chưa để gã đàn ông lùn kịp phản ứng,
cánh cửa đang đóng chặt từ bên trong mở ra, một luồng hơi nóng cùng mùi hôi hám trong phòng ùa ra.
Người đàn ông mở cửa, trên người chẳng mặc gì, chỉ quấn quanh hông một chiếc khăn tắm, lộ ra hình xăm, nhìn là biết dân xã hội đen.
“Đại ca, hắn giết lão Tam lão Tứ rồi!” Gã đàn ông lùn lúc này mới phản ứng lại, tay chỉ vào Giản Ninh, giọng nói run rẩy.
Hắn vừa rồi cho Giản Ninh lên, đúng là có ý đồ xấu, chỉ là thấy cô là con gái một mình, dễ ra tay, vừa hay cho anh em giải trí, không ngờ. Tự mình mời tới lại là một sát tinh.
Đây còn là người sao? Là robot mô phỏng từ hành tinh khác làm ra chăng? Nếu không thì làm sao có lực đạo lớn như vậy, lão Tam lão Tứ thân hình to lớn như thế,
một cô gái bình thường có thể một quyền, một cước đá người hơn hai trăm cân vào tường sao?
Đến bây giờ người vẫn còn kẹt trong tường, mắt thấy là tắt thở rồi. Đáng sợ quá đi mất, còn giống xã hội đen hơn cả hắn!
Gã đàn ông bán khỏa thân từ trong phòng bước ra lúc này cũng đã nhìn rõ tình hình bên ngoài.
Mắt híp lại một cái, đột nhiên đóng sầm cửa phòng. Tiếp theo lại mở ra.
Khi xuất hiện lần nữa, ba người đàn ông trong phòng đều đứng ở cửa, đều cởi trần. Trên tay mỗi người cầm một khẩu súng.
Ba họng súng đen ngòm đều chỉ vào đầu Giản Ninh.
“Nói, ai phái mày tới?” Lão đại xăm rồng xanh trên người cảm thấy Giản Ninh chắc chắn có mục đích nhắm vào hắn mà đến, nếu không thì sao lại lợi hại như vậy.
“Muốn lên đường thì nhanh lên đừng lải nhải, phản diện đều chết vì nói nhiều.” Giản Ninh nói xong, mặc kệ ba người này tay đều có súng, trực tiếp xông tới.
Đi đầu chính là lão đại xăm mình, ánh mắt co rút lại, trực tiếp bóp cò. Khoảng cách gần như vậy, hắn không tin không bắn chết được cô.
Nào ngờ Giản Ninh giống như không có xương, hơi vặn người một cái. Cả người đều có tàn ảnh, chưa kịp để hai người kia nổ súng, thanh kiếm trong tay đã lướt qua cổ lão đại xăm mình.
Trên cổ hai người phía sau cũng đồng thời xuất hiện một vệt máu.
Giản Ninh bước chân không hề dừng lại, xoay người một cái, lại lui về vị trí cũ. Lúc này viên đạn bắn ra mới ghim vào bức tường đối diện.
Lúc này, đầu của ba người ở cửa gần như đồng thời rơi xuống, máu tươi từ cổ phun ra khắp nơi, trừ vị trí Giản Ninh đứng, không chỗ nào là không dính.
Gã đàn ông lùn sợ đến ngây người. Sống hơn ba mươi năm, cảnh máu me cũng không phải chưa thấy, nhưng chưa từng thấy đáng sợ như vậy.
Chém đầu thời cổ đại cũng chỉ đến thế thôi sao? Mắt trợn ngược lên, trực tiếp bị dọa đến ngất đi.
Giản Ninh bước tới dùng kiếm chạm nhẹ vào ngực hắn một cái. Người này cũng nối gót theo các lão đại của hắn mà đi.
Mùi máu tanh trong phòng quá nồng, Giản Ninh đành phong bế khứu giác của mình. Một cú nhảy vọt, liền vào trong phòng.
Trên giường có hai thiếu nữ trần truồng nằm ngửa. Mắt mở to, đã không còn hơi thở. Trên người đầy vết bầm tím, còn dính nhiều vết máu.
Có thể thấy, đã bị tra tấn không ít. Giản Ninh thở dài, dùng kiếm khều chăn đắp cho họ, quay đầu đi sang phòng khác.
Ba cô gái trong phòng này, tuy quần áo xộc xệch, nhưng đều còn sống, bị dây thừng trói chặt. Cả người lạnh cóng nằm trên giường.
Thấy Giản Ninh vào, nước mắt không ngừng chảy xuống.
Giản Ninh không nói gì, bộ dạng hiện tại của cô, dù đi trên đường họ cũng không nhận ra. Trực tiếp dùng kiếm cắt đứt dây thừng. Sau đó quay người đi luôn.
Sống hay chết, xem mệnh của họ vậy. Cô không quản được nhiều như vậy.
Xuống lầu, mấy cái nhấp nhô, liền biến mất không thấy bóng dáng.
Lần này thẳng tiến về phía tòa nhà Quốc Mậu, chưa đi đến nơi, từ xa đã thấy có rất nhiều người đang làm việc bên ngoài. Quân đội cũng không ít. Liền không qua đó.
Vừa mới giết người, thế nào cũng dính chút mùi máu tanh. Vẫn nên đừng qua đó xem náo nhiệt thì hơn.
Cởi khăn lụa trên đầu, vừa mới gỡ mũ áo lông vũ xuống,
bên cạnh đã có người vui mừng gọi: “Ninh Ninh! Đúng là cậu!” Tiếp theo một cô gái mặc áo khoác dài màu trắng kem vui mừng chạy tới, ôm chặt lấy cánh tay Giản Ninh.
“Tuyết Oánh. Sao cậu lại ở đây.”
Giản Ninh liếc mắt một cái liền nhận ra cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu này là ai, người bạn tốt nhất kiếp trước của cô, hàng xóm từ nhỏ, cũng là bạn cùng lớp từ tiểu học đến trung học, Lâm Tuyết Oánh.
Chính là cô ta, vào lúc nguyên chủ tuyệt vọng nhất, đã tự tay đâm mũi dao lạnh lẽo vào thân thể nguyên chủ, còn sợ cô ấy chết không thấu, dùng sức khuấy vài cái.
Nguyên nhân rất đơn giản, chỉ là để cho Miêu Hân vui vẻ, có thể cho cô ta thêm chút đồ ăn, hoặc còn có lý do khác mà cô không rõ?
