Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cả Tinh Tế Tranh Nhau Nạp Tiền Nuôi Tôi Ở Hoang Tinh - Vu Dao > Chương 73

Chương 73

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 73 có bản audio.

Chương 73: Muốn Cho Cả Thế Giới Biết

 

Suốt đường bế Dao Dao về nhà, Tiêu Dực vui không sao tả, khóe miệng chưa hề cụp xuống.

 

“Bảo bối Dao Dao, anh đã chuẩn bị cho em rất nhiều váy đẹp, em thích kiểu nào cũng có.”

 

Vu Dao từ trên hoang tinh đã biết sở thích này của anh rồi, nên cũng chẳng ngạc nhiên khi anh chuẩn bị cho mình cả đống váy xinh.

 

Dù sao thì cũng như trò “Kỳ tích Dao Dao online thay đồ”, quen là được.

 

Nhưng cô không ngờ rằng cái “rất nhiều” đó thật sự nhiều đến mức cô mặc không hết…

 

Nhìn cả một phòng thay đồ mà anh Tiêu Dực chuẩn bị cho mình, Vu Dao có chút đau đầu.

 

“Anh Tiêu Dực, em còn đang lớn mà, anh chuẩn bị nhiều thế này em mặc không hết đâu, lãng phí lắm.”

 

Tiêu Dực nhìn cô, mắt sáng rực: “Không nhiều đâu, anh tính hết rồi, mỗi ngày một bộ, vừa đúng đến lúc em nghỉ học kỳ sau.”

 

“Cố Tử Hiên và Bạch Thư, hai cái đồ thẳng nam đó, căn bản không biết chăm sóc em. Bảo bối Dao Dao đáng yêu như vậy mà cũng chẳng biết làm đẹp, ngày nào cũng khiến em lem luốc hết.”

 

“Nghỉ học kỳ sau…” Khóe miệng Vu Dao giật giật, chẳng trách căn phòng lại rộng thế này, chắc phải mấy trăm bộ rồi.

 

Mà cô đâu có lem luốc gì, điểm này cô không đồng tình chút nào.

 

Về đến nhà, điểm đến đầu tiên của hai người chính là phòng thay đồ. Tiêu Dực nhìn Vu Dao đến mức mắt như phát sáng, vừa bước vào đã bắt đầu chọn đồ.

 

“Bộ này thế nào? Váy bồng bềnh màu xanh nhạt, siêu dễ thương!”

 

“Phụ kiện nhiều quá, bất tiện lắm…”

 

“Vậy bộ này nhé? Áo choàng đỏ tươi, trên còn in hình đại diện Q bản thương hiệu Dao Bảo do anh đặc biệt đặt làm, đẹp không!”

 

“Ở đây không phải Nghệ Diễn Tinh, cũng chưa lạnh đến mức đó…”

 

…

 

“Vậy còn bộ này! Đầm trắng tay phồng, thêm áo len mỏng màu be nhạt, dịu dàng đáng yêu như một chiếc bánh ngọt nhỏ!”

 

“Ơ… vậy bộ này đi.” Vu Dao cảm thấy mình rất cần một bộ sticker kiểu vạch đen trên trán, cực kỳ hợp với tâm trạng lúc này.

 

So với mấy bộ đồ với cả đống phụ kiện linh tinh kia, ít nhất bộ này coi như đơn giản, cô có thể mặc ra ngoài.

 

Lúc này Vu Dao vẫn chưa biết, giới hạn của con người luôn lùi từng bước một. Mấy bộ đồ mà bây giờ cô cho là không mặc ra ngoài được, chẳng bao lâu nữa cô sẽ vô tư mặc đi dạo phố…

 

“Dao Dao, đi ra ngoài chơi thôi!”

 

“Em sắp nhập học rồi, học hành vất vả lắm, nhân hai ngày này thư giãn một chút.” Tiêu Dực vừa xót xa vừa xoa khuôn mặt mềm mại của Vu Dao.

 

Nếu không sợ tay mình quá mạnh làm xước khuôn mặt non mịn của bảo bối Dao Dao, anh có thể xoa nguyên một ngày!

 

…

 

Vu Dao đồng ý ra ngoài chơi với Tiêu Dực mà không hề suy nghĩ kỹ, bây giờ đang đi giữa khu vui chơi, chỉ hận không thể xuyên về quá khứ tát cho bản thân một cái để tỉnh ra.

 

Sao cô lại đi chơi với một ảnh đế chứ!

 

Nhìn xung quanh, người thì chụp ảnh, người thì xin chữ ký, ánh mắt Vu Dao đã chết lặng.

 

“Ối! Tiêu Dực, đây là em gái anh à!”

 

Tiêu Dực kiêu hãnh bế Vu Dao lên: “Đúng vậy! Đây là em gái tôi, đáng yêu không!”

 

“A!!! Dễ thương quá! Tôi có thể ôm một cái không!?” Một fan nữ nhìn dáng vẻ mềm mại đáng yêu của Vu Dao, mắt sắp trái tim bay ra ngoài, tình mẫu tử trào dâng không kìm được.

 

Kết quả là Tiêu Dực lúc nãy còn đắc ý liền trở mặt không nhận fan: “Không được, bảo bối Dao Dao chỉ có tôi được ôm.”

 

Đã có thêm ba ông anh khác là đủ phiền rồi, còn bất kỳ ai dám tranh giành Dao Dao với anh đều là kẻ thù giai cấp!

 

Vu Dao bị ôm trong lòng Tiêu Dực mà có chút chán đời, đây đâu phải ra ngoài chơi, đây chắc là ra ngoài để bị người ta chơi thì có…

 

Lúc ra cửa, Vu Dao còn thấy kỳ lạ, trước giờ anh Tiêu Dực luôn che chắn kín mít, sợ bị nhận ra khi đi tìm cô, muốn có “thế giới hai người”.

 

Ấy vậy mà hôm nay lại ăn mặc như con công khoe sắc, chỉ sợ người khác không nhận ra.

 

Lúc đó anh chỉ nhìn cô cười đểu mấy tiếng rồi không trả lời.

 

Bây giờ Vu Dao coi như đã hiểu, anh Tiêu Dực đang chờ đúng khoảnh khắc này.

 

“Anh Tiêu Dực, thế này thì chơi làm sao được, hay là mình về đi?” Vu Dao thử đề nghị.

 

“Không được! Khó khăn lắm mới lừa được em… khụ khụ! Khổ lắm mới đưa em ra ngoài chơi một lần, đã làm anh thì nhất định phải nói được làm được, nhất định khiến em chơi vui vẻ!”

 

Cuối cùng thì Dao Dao cũng không ở trường, không cần lo quấy rầy việc học của cô. Tiêu Dực muốn nói cho cả thế giới biết cô là em gái anh, không muốn chờ thêm dù chỉ một giây.

 

Nhìn người xung quanh đều bảo hai anh em tình cảm tốt, còn khen Dao Dao đáng yêu, Tiêu Dực cảm thấy cả người nhẹ bẫng như sắp bay lên.

 

Thấy vẻ mặt hạnh phúc của anh, Vu Dao cảm thấy mình chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa, bèn vùi mặt vào lòng Tiêu Dực.

 

Chỉ cần cô không nhìn thấy, thì có thể coi như những người đó không tồn tại.

 

Nhìn thấy Vu Dao ôm Tiêu Dực vùi đầu, đám fan kích động hét lên, tiếng hét khiến Vu Dao giật mình run lên.

 

Tiêu Dực thấy cô có vẻ không vui, chợt cảm thấy mình có phải hơi đáng trách không, còn chưa hỏi bảo bối Dao Dao xem cô có đồng ý thế này hay không.

 

“Được rồi được rồi, đừng chụp nữa, bảo bối Dao Dao nhà tôi buồn ngủ rồi, tôi phải đưa cô ấy đi nghỉ một chút.”

 

Đưa Vu Dao thoát khỏi vòng vây, Tiêu Dực tìm một cửa hàng trà sữa rồi đặt cô xuống ghế.

 

“Dao Dao, em giận à?” Tiêu Dực dè dặt nhìn cô.

 

Anh biết tính mình quá hiếu động, có khi không tinh ý nhìn sắc mặt người khác, sợ cách làm của mình khiến Dao Dao nổi giận.

 

Vu Dao chỉ là không biết nói gì cho phải, nhưng với Tiêu Dực thì cô giống như đang tức giận, không thèm để ý đến anh.

 

“Dao Dao đừng giận, anh chỉ là nghĩ đến việc được sống cùng em, được tận tay chăm sóc em nên hơi kích động thôi.”

 

“Anh thề từ sau có ý tưởng gì, anh đều nói trước với em, được không? Nếu em không muốn, anh tuyệt đối sẽ không làm.”

 

Thấy Dao Dao không muốn nói chuyện với mình, Tiêu Dực ấm ức đến mức mày rũ xuống.

 

Trong mắt Vu Dao, lúc này Tiêu Dực chẳng khác gì một chú cún con, đôi mắt to tròn long lanh như đang mong chủ nhân nhìn mình, xoa đầu mình một cái.

 

Trong lòng Vu Dao vung tay đánh bay con quỷ nhỏ đang ngứa ngáy muốn xoa đầu kia, kìm lại bàn tay phải của mình.

 

Anh Tiêu Dực là con người, sao có thể giống cún con được, nhất định là ảo giác của mình!

 

“Anh Tiêu Dực, em không giận.”

 

“Chúng ta chẳng phải đến chơi sao? Đã ra ngoài rồi, vậy thì chơi cho đã đi!” Vu Dao mỉm cười nắm lấy tay anh.

 

Dao Dao chịu cười với mình, còn chủ động nắm tay mình, khiến Tiêu Dực lại có chút bay bổng.

 

Nhưng lần này anh không quên mua một chiếc khẩu trang và một cái kính râm, rồi tự ngụy trang lại.

 

Thấy anh Tiêu Dực đưa mình ra ngoài chơi mà còn phải lo nghĩ chuyện này, Vu Dao cũng tự kiểm điểm lại bản thân, có phải mình đối xử với anh Tiêu Dực hơi tệ không.

 

“Anh Tiêu Dực, đã muốn chơi cho đã thì nghĩ nhiều làm gì. Họ nhìn thì cứ nhìn, chúng ta đâu có làm chuyện xấu gì.”

 

Cô cũng nghĩ thông rồi, lên hot search thì cứ lên, cô sắp ở luôn trên đó rồi, cũng chẳng quan tâm thêm một hai lần nữa. Miễn là anh Tiêu Dực vui vẻ là được.

 

“Ừm! Bảo bối Dao Dao là tốt nhất! Chụt!” Tiêu Dực vui vẻ bế Dao Dao lên xoay hai vòng tại chỗ, rồi hôn “chụt” một cái lên má cô.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi