Chương 74: Vik muốn cướp Vu Dao
Có lần thứ nhất thì có lần thứ hai. Anh Tiêu Dực hận không thể ngày nào cũng dẫn cô bé ra ngoài chơi. Lên hot search mà xem, sẽ có cảm giác cả Liên tinh đều có thể tình cờ gặp được hai người họ.
Sau đó, anh còn cãi nhau một trận với Cố Tử Hiên – người vẫn thường lên mạng đốc thúc Vu Dao rèn luyện thân thể – nhưng không thắng nổi. Dù sao anh Tử Hiên cũng là nguyên soái, chỉ một ánh mắt của anh ấy cũng đủ khiến Tiêu Dực thấy hơi chột dạ.
Trước ngày khai giảng hai hôm, Điền Tiếu Tiếu bỗng dưng tìm đến tận cửa. Vu Dao thấy cô bé còn hơi ngạc nhiên.
"Cậu làm vẻ mặt gì thế? Trông thấy ma à?"
"Ừm... đó là cậu tự nói đấy, tớ đâu có nói." Anh Tiêu Dực bị đoàn phim gọi đi làm công tác tuyên truyền nên hôm nay chỉ có một mình cô ở nhà.
"Sao cậu lại đến nhà tớ thế?" Vu Dao thật sự khó hiểu, theo lý mà nói thì quan hệ giữa hai người cũng đâu tốt lắm.
"À, mẹ tớ nhất quyết bắt tớ đến. Trước đó cậu bị hôn mê ở đoàn phim mà, nên đến xem cậu hồi phục chưa."
"Nè! Đây là quà cho cậu."
"Còn nữa, tớ được nhận nuôi rồi, cũng đã đổi tên. Từ nay gọi tớ là Hứa Tinh Nguyệt!"
Vu Dao chỉ mới hỏi một câu, Điền Tiếu... à không, bây giờ nên gọi là Hứa Tinh Nguyệt mới đúng, Hứa Tinh Nguyệt đã nói một tràng dài cực nhanh.
"Ồ, Hứa Tinh Nguyệt."
"..." Hứa Tinh Nguyệt.
"..." Vu Dao.
Bầu không khí bỗng trở nên gượng gạo, dường như không còn gì để nói, hai người đứng chằm chằm nhìn nhau trước cửa.
Vu Dao đứng trong cửa, Hứa Tinh Nguyệt đứng ngoài cửa.
Đứng nhìn nhau một lúc, Vu Dao mới nhớ ra có khách tới chơi, sao có thể để người ta đứng mãi thế này được. Cô vừa định mời cô bé vào ngồi, còn chưa kịp nói ra thì đã bị chặn họng.
"Nhìn cậu tinh thần tốt lắm, ngày nào cũng thấy trên hot search, chắc là không sao đâu."
"Đã thăm cậu rồi, quà cũng tặng rồi, tớ đi đây, mẹ vẫn đang đợi ngoài kia." Nói xong, cô bé nhét quà vào tay Vu Dao rồi quay người rời đi.
Vu Dao hoàn toàn ngơ ngác suốt cả quá trình.
Cô còn chưa kịp nói gì mà mọi chuyện đã xong xuôi. Thăm người bệnh nhanh như vậy sao? Chưa đến ba phút luôn đấy.
Nhưng nghĩ lại thì cũng bình thường. Hứa Tinh Nguyệt đâu phải người lớn, làm sao biết được mấy quy trình khách sáo dài dòng của người lớn.
Vốn dĩ trước đó quan hệ cũng không tốt đẹp gì, cô bé có thể tới thăm đã là rất tốt rồi. Chỉ có điều tính cách thay đổi hơi nhiều, khiến cô hơi không quen.
Về phòng, mở món quà ra, đó là một chiếc móc khóa thú bông rất tinh xảo, phong cách hơi trẻ con, không giống kiểu người lớn chọn.
Hai ngày trôi qua rất nhanh. Anh Tiêu Dực đưa cô đến cổng trường, ôm chặt cô không muốn buông tay, sự luyến tiếc trong mắt sắp tràn ra.
Nhìn đám người hóng chuyện xung quanh, Vu Dao bỗng dưng thấy một nỗi xấu hổ dâng lên.
"Anh Tiêu Dực, anh ôm em mười phút rồi đấy."
Chung quanh người qua kẻ lại, những bạn học tới cùng đợt với họ đã vào trường từ lâu, chỉ còn hai người vẫn đứng giữ vững vị trí ở cổng.
Đúng là học sinh qua lại như nước chảy, còn Tiêu Dực và Vu Dao vững như đồng.
"Em ở chỗ người khác một lần là một tháng, ở chỗ anh chỉ có một tuần, không công bằng gì cả."
Nói rồi lại bắt đầu lòi đuôi cáo: "Hay là học kỳ sau cứ tiếp tục ở nhà anh, bù lại thời gian cho đủ nhé?"
Vu Dao thầm nghĩ: Chuyện này e là khó giải quyết đây.
"Nhưng em còn chưa gặp anh Vik mà."
Trong bốn anh trai, chỉ còn mỗi anh cả Vik là chưa gặp. Nếu còn không qua đó, Vu Dao thật sự lo anh ấy sẽ trực tiếp tìm tới, đến lúc đó lại thành một trận tranh giành nảy lửa.
Tiêu Dực nghe xong không hề ủ rũ, ngược lại còn thấy thoải mái hơn hẳn: "Ừm! Vậy thì học kỳ sau hẵng gặp anh ấy. Thời gian em đi học, anh vẫn có thể đến tìm em mà!"
Vik Murian, một thái tử đế quốc, ngay cả mặt Dao Dao còn chưa từng gặp, Tiêu Dực âm thầm vui sướng, dù sao mình vẫn còn có thể đến thăm Dao Dao bất cứ khi nào rảnh.
Nhưng cậu không ngờ rằng, ngày hôm trước còn đang vui vì mình ở cạnh Dao Dao lâu thế nào.
Ngày hôm sau liền biết được Vik – tên nham hiểm đó – lại muốn lợi dụng quyền lực trong tay để cướp Dao Dao đi!
Sau khi khai giảng, nhà trường đã thông báo cho học sinh và phụ huynh: Học viện Hoàng gia Đế quốc muốn giao lưu học tập với Trường Tiểu học Trực thuộc Học viện Quân sự, cần sắp xếp vài học sinh trao đổi cho nhau.
Trong đó, phía nhà trường còn đích danh nhắc tới học sinh Vu Dao của Trường Tiểu học Trực thuộc Học viện Quân sự, khen em có phẩm hạnh tốt, tích cực hướng thượng, ham học hỏi. Họ vô cùng hoan nghênh em Vu Dao đến Học viện Hoàng gia học tập, sẵn lòng miễn học phí, miễn thi và có thể hỗ trợ học bổng.
"Xem đi! Xem đi! Vik vì tranh giành Dao Dao mà ngay cả mặt mũi cũng vứt bỏ rồi!"
Cố Tử Hiên không có ở Thủ Đô Tinh, Tiêu Dực tức giận chạy tới nhà Bạch Thư trút giận, chỉ nhận được một ánh mắt của Bạch Thư.
"Cậu không tức à?!" Tiêu Dực thấy vẻ mặt thản nhiên của cậu ta thì trong lòng càng bực bội.
Bạch Thư im lặng một lúc, rồi mới nói: "Chỉ cần con bé chịu quay về là được."
Chỉ cần lúc mệt mỏi, con bé có thể nghĩ đến mình, nguyện quay về bên mình, những thứ khác không còn quan trọng nữa.
Khoảng thời gian này, Bạch Thư đã nghĩ rất nhiều, nghĩ đến nụ cười vui vẻ của con bé, nghĩ đến những cái ôm nũng nịu dựa dẫm, nghĩ đến những giọt nước mắt buồn tủi.
Bạch Thư không muốn nhìn thấy Dao Dao không vui. Chỉ cần con bé vui vẻ hạnh phúc, Bạch Thư cũng thấy mình vui vẻ hạnh phúc.
"Cậu, cậu... A!!!" Tiêu Dực cảm thấy mình căn bản không nên đến đây, đến chỉ để tự chuốc thêm bực vào người!
Nhà trường thông báo cho học sinh, Vu Dao đương nhiên cũng biết chuyện này. Ngoài hơi ngạc nhiên ra, cô không thấy có gì không hay cả.
Vốn dĩ sau khi học kỳ này kết thúc, cô sẽ đến Đế quốc tìm anh Vik, nhiều nhất cũng chỉ là sớm hơn một chút mà thôi.
Chỉ là không hiểu vì sao anh Vik không báo cho cô biết, mà lại thông qua nhà trường để cô biết chuyện này.
Vu Dao tính lên mạng hỏi anh Vik, nhưng không mở được cửa sổ liên lạc, quang não cũng không gọi được, không biết là chuyện gì.
Phản ứng đầu tiên là nghĩ anh Bạch Thư lại hack quang não của mình, nhưng cô lập tức bỏ ý nghĩ đó, vì trước đó anh Bạch Thư đã nói sẽ không làm vậy nữa, Vu Dao tin anh.
Nhà trường hành động rất nhanh, mấy ngày sau đã sắp xếp xong mọi chuyện, đưa vài học sinh trao đổi lên phi thuyền đi Đế quốc.
Anh Bạch Thư vẫn lặng lẽ nhìn cô rời đi, ánh mắt ấy luôn khiến cô thấy hơi buồn.
Nhưng anh Tiêu Dực không cho cô buồn lâu...
Ai ngờ được, anh ra trạm phi thuyền tiễn người lại cầm một chiếc khăn tay nhỏ vẫy qua vẫy lại, vẻ mặt kia có thể đem làm meme.
Vu Dao đành chịu. Là một thần tượng, thật sự có thể không cần giữ hình tượng thần tượng như vậy sao?
Cô thấy lạ, trước kia anh Tiêu Dực qua màn hình là một chàng trai hoạt bát, tươi sáng.
Nhưng từ khi hai người gặp nhau, anh Tiêu Dực càng ngày càng lố và kỳ quặc, đúng là chẳng quan tâm một chút nào đến hình ảnh của mình trong lòng người hâm mộ và người dân Liên bang.
Rốt cuộc là chỗ nào sai rồi đây?
