Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thiên Đạo Ép Ta Cứu Thế Khi Tận Thế > Chương 10

Chương 10

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 10 có bản audio.

Chương 10: Anh trai kiêu ngạo không cần mặt mũi sao?

 

Hoa Thành - Khu Biệt Thự Cẩm Giang

 

Mộc Khê Bắc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Vân Quy Thư suốt nửa tiếng đồng hồ.

Vân Quy Thư bị ánh mắt chăm chú đó nhìn đến ngượng ngùng, gương mặt trắng trẻo hơi ửng hồng.

“Anh Khê Bắc...”

“Tiểu Thư à, em rốt cuộc bôi thần dược gì thế?”

Mộc Khê Bắc ra vẻ một đứa trẻ tò mò nghĩ mãi không ra.

Anh cười tươi, hàm răng trắng bóng loáng, chống cằm hỏi: “Vết sẹo trên mặt em hôm qua còn rõ lắm, sao ngủ dậy đã biến mất? Mà làn da này...”

Nói thôi chưa đã, anh còn đưa tay sờ thử.

Mịn màng như trứng gà vừa bóc.

Vân Quy Thư bất lực trừng mắt nhìn anh.

Mộc Khê Bắc vốn còn muốn trêu thêm, nhưng cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết người từ phía trước bên phải, anh liền cụp đuôi.

Anh đưa tay phải nắm hờ lên môi, ho khan hai tiếng.

“Em chỉ hơi tò mò thôi.”

“Tò mò hại chết mèo.”

Vân Lãng Đình lạnh nhạt chặn lại một câu.

Vẻ ngoài anh vẫn bình thường, nhưng trong lòng đã cuồn cuộn sóng ngầm.

Anh tin Mộc Khê Bắc chắc cũng đoán được sự thay đổi của Tiểu Thư là nhờ chỗ nước mà cô gái tên Cảnh Xán đưa cho cậu.

Hôm qua sau khi trở về, anh từng định tìm cơ hội vứt đám nước đó đi. Vạn nhất nước có vấn đề, Tiểu Thư uống xảy ra chuyện thì sao?

Nhưng Tiểu Thư lại giữ đám nước đó như báu vật, phòng anh như phòng trộm.

Sau đó một đợt xác sống lớn kéo tới khu biệt thự, anh bận chống lại xác sống nên quên mất chuyện này.

Không ngờ chỉ sau một đêm, sáng nay gặp lại em trai, vết sẹo trên mặt thằng bé đã biến mất.

Không chỉ vậy, cả con người nó từ trong ra ngoài đều tràn đầy sức sống.

Từ nhỏ đến lớn, nhà họ Vân đã mời không biết bao nhiêu bác sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước cho Tiểu Thư, nhưng chưa từng có ai chữa khỏi, chỉ đành miễn cưỡng duy trì mạng sống, làm chậm tốc độ cái chết.

Vân Quy Thư nhìn người anh trai đang chìm vào suy nghĩ, khẽ hỏi: “Anh, giờ anh tin chị Xán Xán không hại em rồi chứ?”

“Kể cả vậy, cũng không thể nói rằng cô ấy tiếp cận em không có mục đích khác.”

“Anh!”

Vân Quy Thư hơi giận, giọng nói cũng lớn hơn.

“Dù anh có tin hay không thì chị Xán Xán cũng đã đi rồi!”

Là fan hâm mộ số một của chị Xán Xán, cậu không thể chấp nhận bất kỳ ai nói xấu chị ấy, kể cả anh trai mình.

Vân Lãng Đình chưa từng thấy em trai mình “lanh lợi” đến vậy.

Anh trầm ngâm một lát, nghiêm túc nói với em trai: “Tiểu Thư, chỗ nước cô ấy đưa cho em, em có thể tiếp tục uống, nhưng chuyện này phải giữ bí mật, đừng để người thứ năm biết.”

Người thứ năm anh nói tất nhiên là bất kỳ ai ngoài Cảnh Xán, Mộc Khê Bắc, anh và Tiểu Thư.

Giữa thời loạn lạc, nếu để kẻ có ý đồ biết được sự thay đổi của Vân Quy Thư, khó tránh khỏi sinh lòng dạ xấu với cậu.

Hiện giờ liên lạc bị cắt đứt, đường sá tắc nghẽn, xác sống hoành hành, bọn họ không thể liên lạc với người nhà ở thủ đô, hơn chục vệ sĩ mang theo đều đã hy sinh. Khu biệt thự càng lúc càng không an toàn, bước tiếp theo phải đi thế nào, anh vẫn chưa nghĩ ra.

Vân Lãng Đình quay sang nói với Mộc Khê Bắc: “Vật tư trong biệt thự sắp cạn kiệt, từ hôm nay, chúng ta phải chia nhau ra ngoài thu thập vật tư.”

Hôm qua khu biệt thự đã bị cắt nước, chắc nhanh thôi cũng sẽ cúp điện.

Nguyên nhân xác sống xuất hiện vẫn chưa rõ, nguồn nước ô nhiễm, vật tư thiếu thốn, thông tin bị bưng bít.

Làm sao sống sót trong mạt thế này là vấn đề tất cả mọi người đều phải suy nghĩ.

Vân Lãng Đình vẻ mặt nghiêm trọng.

“Lát nữa thông báo mọi người họp một chút.”

“Anh cả, anh có thấy ngoài anh ra, sức chiến đấu của bọn em hơi thấp không?”

Mộc Khê Bắc nhớ lại chuyện hôm qua suýt bị xác sống cắn đứt cổ, không khỏi rùng mình, nổi da gà khắp người.

Vân Lãng Đình hiểu rất rõ, đoàn người bọn họ kẻ yếu, người mảnh mai, người có thể đánh nhau ngoài anh ra, miễn cưỡng tính thêm Mộc Khê Bắc và Sở Tinh Hà, ra ngoài cơ bản là làm mồi.

Mộc Khê Bắc thấy anh mãi không nói, liều mạng nhắc lại: “Giá mà lúc đó chúng ta giữ tiên nữ nhỏ lại thì tốt, một mình cô ấy có thể chống lại tất cả bọn mình...”

Vân Lãng Đình lườm một cái, thành công khiến cậu ta im bặt.

Cô gái đó...

Không thể phủ nhận, thực lực của cô ấy rất mạnh.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến đứa em trai ngốc nghếch nhà mình sùng bái cô ấy một cách mù quáng, trong lòng anh lại bốc lên một cục lửa.

Anh trai kiêu ngạo không cần mặt mũi sao?

Nếu Mộc Khê Bắc biết được suy nghĩ trong lòng Vân Lãng Đình, nhất định sẽ cả gan nói lại một câu: “Anh cả, anh tỉnh táo lại đi! Mạng còn sắp không giữ nổi, còn đòi mặt mũi gì nữa?”

...

 

Trong Không Gian Bạch Hổ

 

Cảnh Xán ngồi xếp bằng trên bãi cỏ cạnh dòng suối, quanh người bao phủ một màn sương trắng mờ ảo.

Linh khí không ngừng chui vào cơ thể cô, theo sự dẫn dắt của công pháp gột rửa kinh mạch toàn thân. Sau khi vận hành ba mươi sáu vòng tiểu chu thiên, linh khí quy về đan điền, ngưng tụ thành chất lỏng.

Bạch Hổ hài lòng gật đầu.

Không ngờ nó chỉ nói qua một lần tâm pháp Dẫn Khí Nhập Thể, cô đã hiểu thông suốt.

Tốc độ tu luyện nhanh như ngồi tên lửa.

May mà linh khí không gian dồi dào không dứt, nếu không, với tốc độ hấp thụ linh khí của cô, linh khí xung quanh đã sớm cạn kiệt.

Theo tốc độ tu luyện hiện tại của cô, đại khái có lẽ khoảng hai tháng nữa là có thể Trúc Cơ.

Nó đang vui vẻ nghĩ vậy, đột nhiên trợn tròn đôi mắt hổ, nhìn chằm chằm vào luồng linh khí đang bạo động quanh người Cảnh Xán, kinh hãi đến mức toàn thân lông hổ dựng đứng.

“C-Cái này... sao có thể...”

 

Tuyết bắt đầu rơi lả tả trên bầu trời.

Sáng sớm trời còn mù mịt, âm u, thế mà bầu trời như bị ai xé toạc một đường, tuyết trút xuống thế giới đầy thương tích như thể không mất tiền.

Cửa sổ biệt thự phát ra tiếng vỡ chói tai.

Một con xác sống mắt đỏ như mãnh thú đâm vỡ kính cửa sổ, nhảy vào phòng, khiến mọi người đang họp trong phòng khách sững sờ.

Mộc Khê Bắc giật bắn người, lắp bắp hét: “X-xác sống thành tinh rồi à? Sao động tác lại linh hoạt thế?”

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Tránh mau!”

Vân Lãng Đình là người phản ứng nhanh nhất. Anh vớ lấy mấy món đồ gốm sứ bên ghế sofa ném về phía con xác sống đang lao tới, tiện tay kéo em trai ra sau lưng, một cước đá bay bàn trà. Chiếc bàn trà hất con xác sống ngã xuống, tạm thời chặn bước tiến của nó.

“Á——”

Dư Lạc Lạc run như lá rụng trong gió, ôm chặt lấy Tiêu Lan bên cạnh.

“Anh Tiêu, em sợ.”

“Đ-đừng, đừng sợ.”

Tiêu Lan cũng chẳng khá hơn cô ta là bao, hai chân run lẩy bẩy, nhân lúc không ai chú ý, ôm Dư Lạc Lạc chui xuống gầm bàn ăn.

Ngược lại, Dư Tĩnh Tĩnh bình tĩnh hơn họ nhiều.

Cô vớ lấy cây đèn đứng bên cạnh, chắn trước mặt mình và Sở Tinh Hà, chống lại con xác sống xông tới.

Anh chàng béo lanh lợi Sở Tinh Hà cũng nhanh chóng nhìn rõ tình thế, quay người lao vào bếp. Lúc ra, một tay cầm chảo, một tay cầm muôi thép không gỉ, gia nhập trận chiến.

Mộc Khê Bắc tay cầm gậy bóng chày, gương mặt trẻ con lộ vẻ nghiêm nghị chưa từng thấy.

Gậy bóng chày giáng mạnh xuống đầu con xác sống, không ngờ lại đánh trượt.

“Cái quái gì vậy! Con xác sống này bị làm sao thế? Không giống mấy con bọn mình gặp trước đây chút nào.”

“Chắc là nó tiến hóa rồi.”

Vân Lãng Đình nhìn chằm chằm vào nhãn cầu đỏ rực của con xác sống, đưa ra kết luận.

Con xác sống mắt đỏ đang tấn công không phân biệt mục tiêu.

Miệng nó thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm như dã thú, tốc độ như gió. So với xác sống thường chỉ biết nhe răng trợn mắt, tay chân cứng đờ, uy lực của nó tăng lên theo cấp số nhân.

Vân Lãng Đình vừa chống đỡ vừa quan sát kỹ con xác sống mắt đỏ, nhanh chóng phát hiện ra điểm yếu.

Nhờ Mộc Khê Bắc và Sở Tinh Hà yểm trợ, anh đá ngang một cú nhử nó xoay người, rồi nhanh chóng lách sang phía bên kia, túm lấy gậy bóng chày Mộc Khê Bắc ném tới, đập vỡ sọ nó.

Vừa tránh não xác sống bắn ra, ánh mắt anh dừng lại ở một vật lẫn trong đống não.

Anh dùng gậy bóng chày khuấy vài vòng trong đống não.

Mộc Khê Bắc bị hành động này làm đơ người, hồi lâu mới tìm lại được tiếng: “Anh cả, anh tàn nhẫn quá đấy! Thứ này chết không thể chết hơn được, anh còn muốn quậy não nó?”

“Cậu qua đây xem.” Vân Lãng Đình nhướng mày, lạnh lùng liếc cậu ta.

“Ơ... thôi bỏ đi.”

“Trong đầu xác sống có thứ này.”

Anh dùng gậy bóng chày chỉ vào hạt nhỏ cỡ hạt đậu gà dính đầy não vừa được lôi ra, nói tiếp: “Lần trước ở Đại Lộ Tứ Phương, con xác sống bị bắn xuyên đầu cũng có thứ này trong não, chỉ có điều trông nhỏ hơn nhiều, ở dạng mảnh vụn.”

Chính là con xác sống suýt cắn đứt cổ Mộc Khê Bắc.

Ngay lúc đó anh đã phát hiện ra thứ này. So với hạt hoàn chỉnh hôm nay, mảnh vụn đó có vẻ như là bán thành phẩm?

Con xác sống đó tấn công nhanh và mạnh hơn nhiều so với xác sống thường, nhưng so với con tấn công bọn họ hôm nay thì vẫn không thể đem ra so sánh.

Thực lực của xác sống mắt đỏ đã có bước nhảy vọt về chất so với xác sống thường. Liệu những thay đổi này có liên quan đến thứ trong não xác sống không?

Mộc Khê Bắc thấy Vân Lãng Đình không giống như đang đùa, vội bước tới, ngồi xổm bên đống não xác sống nghiên cứu.

Sở Tinh Hà và Dư Tĩnh Tĩnh cũng đi tới.

Sau khi Vân Lãng Đình chia sẻ phân tích của mình, sắc mặt mọi người đều nặng nề.

Nếu xác sống tiến hóa cả tốc độ lẫn sức mạnh, vậy tương lai của nhân loại...

Không ai dám nghĩ tiếp.

...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi