Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thiên Đạo Ép Ta Cứu Thế Khi Tận Thế > Chương 6

Chương 6

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 6 có bản audio.

Chương 6: Kẻ mắc bệnh “trai thẳng” giai đoạn cuối

 

“Mẹ nó, nhiều vãi! Giết đến mức tay tao sắp phế luôn rồi!”

 

Mộc Khê Bắc tay cầm dao bầu, chém như bổ dưa, một nhát chém đứt đầu con xác sống đang lao tới.

 

Cậu dựa lưng vào Vân Lãng Đình, thở hổn hển.

 

“Đại ca, mau nghĩ cách đi! Nếu cứ giết mãi như thế này, hôm nay hai ta rất có thể phải nằm lại đây làm món cho lũ thối tha này đấy!”

 

“Ngoài việc phá vòng vây xông ra thì không còn cách nào.”

 

Vân Lãng Đình toàn thân toát ra sát khí lạnh lẽo.

 

Sự kiên nhẫn của anh đã bị lũ xác sống này mài sạch. Anh rút khẩu súng bên hông ra, mỗi phát lấy mạng một con.

 

Mộc Khê Bắc giơ ngón cái với anh, khen: “Không hổ là đại ca, bắn chuẩn thật!”

 

“Ít nói nhảm thôi. Số đạn còn lại không đủ giết hết lũ này, tiếng súng còn có thể dẫn thêm xác sống tới. Không muốn chết thì nhanh lên, diệt sạch bọn chúng đi.”

 

Anh dùng khẩu súng đập nát đầu một con xác sống, óc dính bẩn nòng súng.

 

Chán ghét, anh vứt khẩu súng đi, duỗi đôi chân dài đạp ngã một con xác sống.

 

Mộc Khê Bắc tặc lưỡi cảm thán: “Đại ca, đây là lúc nào rồi mà bệnh sạch sẽ của anh còn chưa khỏi à? Còn nhiều xác sống lắm, sao lại vứt súng luôn vậy!”

 

“Hết đạn rồi, giữ lại làm kỷ niệm chắc?”

 

Vân Lãng Đình liếc cậu một cái như nhìn thằng ngốc.

 

Mộc Khê Bắc ngượng ngùng sờ mũi.

 

Đại ca đúng là đại ca, làm gì cũng có nguyên tắc của mình.

 

Cậu liều mạng vung con dao bầu trong tay, chơi tiếp với lũ xác sống!

 

Nhưng xác sống thật sự quá nhiều.

 

Càng kéo dài càng bất lợi cho họ.

 

Vân Lãng Đình trong tay đã không còn vũ khí, chỉ đành dựa vào thân thủ không tồi để chiến đấu.

 

Mộc Khê Bắc không được huấn luyện bài bản như Vân Lãng Đình, chỉ nhờ tập gym hằng ngày mà có sức bền và phản xạ khá tốt, lúc này đã gần chống đỡ không nổi.

 

“Đại ca, chẳng lẽ hôm nay chúng ta thật sự phải chết ở đây?”

 

Cậu mặt mày ỉu xìu, gọi vọng sang Vân Lãng Đình cách đó không xa.

 

Động tác của cậu chậm hẳn lại, không để ý phía sau một con xác sống đã lao tới, sắp cắn trúng động mạch cổ.

 

Vân Lãng Đình bị vài con xác sống vây quanh, liếc thấy cảnh đó, đôi mắt lập tức trợn to như muốn nứt ra.

 

“Khê Bắc, tránh nhanh!”

 

Mộc Khê Bắc nghe rõ lời anh, nhưng đã không kịp né nữa.

 

Đệt!

 

Tiêu đời rồi!

 

Tao sống 24 năm vẫn ế, vậy mà còn chưa kịp có bạn gái đã phải bỏ mạng ở đây!

 

Cậu tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt.

 

Nhưng cơn đau tưởng tượng mãi vẫn không đến.

 

Cậu nhịn không nổi, hé một khe mắt, rồi bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.

 

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám con xác sống quanh cậu nằm ngổn ngang.

 

Trán mỗi con đều cắm một mũi tên.

 

Cảnh tượng này đúng là thần kỳ quá thể!

 

Nhìn Vân Lãng Đình sải bước đến trước mặt mình, cậu không dám tin hỏi: “Đại ca, em không chết?”

 

“Ừ.”

 

Vân Lãng Đình thản nhiên đáp.

 

Ánh mắt anh rơi vào bóng dáng cao ráo, thon thả nơi góc phố.

 

Vừa rồi ngay cả anh cũng nghĩ Mộc Khê Bắc chết chắc rồi, không ngờ trong gang tấc, một mũi tên xé toạc bầu trời, xuyên thủng đầu con xác sống đang tấn công Mộc Khê Bắc.

 

Cô ấy liên tiếp giương cung bắn tên, nhẹ nhàng xử lý đám xác sống đang vây quanh Mộc Khê Bắc.

 

Mộc Khê Bắc rất lâu sau mới phản ứng lại, là có người dùng cung tên cứu mình.

 

Đây là cao nhân từ đâu ra, phát nào trúng phát đó, thần kỳ thật!

 

Cậu kích động sải chân chạy tới.

 

Ngay lúc cậu chuẩn bị sẵn một bụng lời cảm ơn để tâng bốc ân nhân một tràng thì khóe mắt liếc thấy một bóng dáng nhỏ nhắn thò ra từ sau lưng ân nhân.

 

Mộc Khê Bắc ngẩn người, hồi lâu sau mới kích động gào lên: “Ôi đệt! Bé Thư, cuối cùng anh cũng tìm được em!”

 

So với sự kích động thất thố của cậu, Vân Quy Thư trông bình tĩnh hơn nhiều.

 

Cậu bé lễ phép gọi một tiếng: “Anh Khê Bắc.”

 

Nghe vậy, Cảnh Xán nhướng mày hỏi: “Cậu ta là anh trai em à?”

 

Nhìn có vẻ không giống lắm, đẹp trai thì có đẹp trai, nhưng sao lại mang khí chất ngốc nghếch như chó Husky thế nhỉ?

 

Mộc Khê Bắc hoàn hồn, lúc này mới nhìn rõ ân nhân cứu mạng trước mặt.

 

Không ngờ người cứu mình lại là một cô gái trẻ xinh đẹp thoát tục như tiên nữ, trong lòng bỗng trăm mối cảm xúc.

 

Cậu được một cô gái trông yếu ớt mềm mại cứu sao???

 

Vân Quy Thư thấy bộ dạng ngơ ngác của anh ấy, nhịn không được bật cười khẽ, đáp: “Chị ơi, anh ấy là bạn thân của anh trai em — Mộc Khê Bắc.”

 

“Anh Khê Bắc, anh trai em đâu?”

 

“Chẳng phải ở đằng sau...”

 

Mộc Khê Bắc đờ đẫn quay người tìm Vân Lãng Đình, thì thấy anh đang ngồi xổm trước một con xác sống bị tên xuyên đầu, dường như đang nghiên cứu gì đó.

 

Cậu vội gọi với: “Đại ca, mau tới! Tìm thấy bé Thư rồi!”

 

Vừa nghe tìm thấy Vân Quy Thư, Vân Lãng Đình cũng không màng chuyện khác, ba bước gộp thành hai bước đi tới trước mặt Vân Quy Thư.

 

Nhìn đứa em trai trước mắt tuy bẩn thỉu nhưng có vẻ còn tinh thần hơn mọi ngày, trong mắt Vân Lãng Đình thoáng hiện tia nghi hoặc.

 

Xác nhận em trai ngoài một vết sẹo trên mặt, trên người không bị thương tổn nào khác, anh mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Anh nhìn chằm chằm Vân Quy Thư, sắc mặt u ám, giọng nói lộ ra sát khí khiến người ta rợn người: “Ai làm em bị thương?”

 

Vân Quy Thư không ngờ sau khi anh em trùng phùng, điều đầu tiên anh trai hỏi lại là chuyện này.

 

Cậu có chút bối rối nhìn Cảnh Xán.

 

Tuy vết thương trên mặt là do chị ấy gây ra, nhưng chị ấy hoàn toàn vô ý. Huống chi sau đó, chị ấy đã vô số lần cứu cậu khỏi hiểm nguy. So với vết sẹo nhỏ trên mặt, cậu nợ chị ấy đã sớm không thể trả hết.

 

Vân Lãng Đình theo hướng mắt em trai, cuối cùng cũng nhìn thấy Cảnh Xán bên cạnh.

 

Cô ấy đang thong thả khoanh tay trước ngực, ung dung đứng đó, trên vai vắt một cây cung.

 

Thấy cây cung, sát khí tụ lại vì em trai bị thương trong mắt anh cũng tan bớt phần nào.

 

Vừa rồi hẳn là cô ấy cứu Mộc Khê Bắc.

 

Khóe môi cô gái khẽ nhếch lên, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo, ngũ quan xinh đẹp đến kinh người.

 

Người xưa nói người đẹp ở xương chứ không ở da, còn cô ấy lại từ trong ra ngoài tỏa ra một sức hút chí mạng giao thoa giữa thiếu nữ và người phụ nữ trưởng thành, vừa trong trắng vừa thanh lịch.

 

Đôi mắt cô tựa dải ngân hà lấp lánh, khiến người ta chỉ liếc một cái là suýt chìm đắm.

 

Đây là một người phụ nữ nguy hiểm.

 

Kẻ mắc bệnh “trai thẳng” giai đoạn cuối — Vân Lãng Đình đưa ra kết luận như vậy.

 

Trong khi anh quan sát cô, Cảnh Xán cũng đang đánh giá anh.

 

Người đàn ông tuấn tú này lúc này đang hơi nheo đôi mắt hoa đào dài hẹp, đáy mắt ánh sao chợt hiện, ngũ quan vừa vặn nằm trọn trong gu thẩm mỹ của cô. Khí chất cả người như một thanh kiếm đã rời vỏ, sắc bén rực rỡ cũng đủ đoạt mạng người. Chậc chậc, riêng khuôn mặt này e là đã hại không biết bao nhiêu cô gái ngây thơ.

 

Không thể không nói, Cảnh Xán đã nhìn thấu sự thật.

 

Nể anh ta đẹp trai, lại là anh trai của bé Thư, cô lười biếng lên tiếng: “Vết thương trên mặt bé Thư là do tôi không cẩn thận làm.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi