Chương 7: Địa vị của Vân Lãng Đình lung lay tột độ
"Là cô!"
Vốn là kẻ cuồng em trai, Vân Lãng Đình nghe vậy, sát khí quanh thân cuồn cuộn.
"Anh, chuyện này là hiểu lầm."
Vân Quy Thư vội chạy lên kéo tay anh, sợ anh không nói lời nào đã xông vào liều mạng với Cảnh Xán.
Vân Lãng Đình nhìn chằm chằm gương mặt em trai, như muốn nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cậu.
"Thật sự là hiểu lầm, lúc đó em bị một đám xác sống truy sát, va phải chị, chị chỉ tự vệ, không cẩn thận làm xước mặt em..." Vân Quy Thư vội vàng giải thích: "Từ hôm qua đến giờ, luôn là chị bảo vệ em, an ủi em, động viên em. Nếu không có chị, em đã sớm chết trong miệng xác sống rồi."
Vân Lãng Đình nghe xong lời giải thích của em trai, cơn giận trong lòng cũng lắng xuống đôi chút.
Anh nhìn sâu vào cô gái trước mặt, che giấu sự nghi ngờ đậm đặc trong đáy mắt.
Rốt cuộc cô là người thế nào? Không chỉ có năng lực bảo vệ Tiểu Thư, mà còn có thể trong tình huống nguy cấp vừa rồi, từ khoảng cách xa như vậy bắn một mũi tên xuyên thủng đầu xác sống.
Về tình về lý, anh đều nên cảm ơn cô đã ra tay giúp đỡ.
Anh nhìn thẳng vào sự trêu đùa trong đáy mắt cô, giọng trầm xuống: "Cảm ơn cô đã cứu Tiểu Thư và Khê Bắc."
Cảnh Xán thoải mái ngắm nhìn vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành trước mắt, chẳng chút để tâm lắc đầu: "Không cần khách sáo, tôi cũng không phải cố ý cứu, chỉ là tiện tay thôi."
Mộc Khê Bắc – người được tiện tay cứu – thấy ngại ngùng vô cùng.
Ngược lại, Tiểu Thư vẻ mặt tự nhiên, dù sao cậu đã được chị tiện tay cứu không biết bao nhiêu lần, đã chai lì rồi.
"Vị nữ hiệp này, không biết có thể cho tại hạ biết tên của cô không?" Mộc Khê Bắc láu cá hỏi.
"Tôi tên là Cảnh Xán."
"Chị không phải bị mất trí nhớ sao? Em còn tưởng chị không nhớ cả tên nữa." Vân Quy Thư vẻ mặt kinh ngạc.
Cậu không ngờ chị vẫn còn nhớ tên của mình.
Cảnh Xán cười hì hì đáp: "Ngoài tên ra, cái gì khác chị đều không nhớ."
"Vậy từ nay em gọi chị là chị Xán Xán nhé?"
"Được chứ."
Cô thuận miệng đáp lại.
Vân Quy Thư vui sướng vô cùng, không chỉ có một người chị cực giỏi, mà còn gặp được anh trai.
So với sự đơn thuần thiện lương của Vân Quy Thư, Vân Lãng Đình – người từ nhỏ được bồi dưỡng làm người thừa kế gia tộc – lại càng cảnh giác với Cảnh Xán.
Cô gái tự xưng mất trí nhớ nhưng thân thủ cao cường, ở trong mạt thế nguy hiểm rình rập lại chẳng hề lộ vẻ hoảng loạn hay bối rối, thời điểm xuất hiện quá đáng ngờ.
Cảnh Xán nhìn ra người đàn ông trước mắt không tin tưởng cô, thậm chí chỗ nào cũng đề phòng cô.
Tuy cô là người thích ngoại hình, thích trai đẹp gái đẹp, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức ngắm nhìn mà thôi.
Người ta đã không thích mình, mình cũng chẳng cần tự chuốc lấy phiền phức để người ta ghét.
Cô khẽ cười một tiếng, xoa mái tóc mềm của Vân Quy Thư, nói với cậu: "Đã tìm được anh trai rồi, vậy chúng ta chia tay ở đây nhé."
"Chị Xán Xán..." Vân Quy Thư sững sờ, không ngờ chị đột nhiên muốn đi.
"Đời người không có tiệc nào không tàn, nếu có duyên, chúng ta sẽ còn gặp lại."
Cảnh Xán thật lòng thích cậu bé không chút toan tính này.
Cô hy vọng sự lương thiện thuần chân này của cậu sẽ không bị bóng tối mạt thế nuốt chửng.
Suy nghĩ một chút, cô vẫn lấy từ trong ba lô ra ba chai nước tinh khiết đã pha linh tuyền đưa cho Vân Quy Thư.
"Mỗi ngày uống một chai, đừng uống hết một lần, cũng đừng cho người khác uống." Cô tỉ mỉ dặn dò, sợ cậu không để bụng, lại bổ sung thêm: "Loại nước này rất tốt cho cơ thể em, nhất định phải uống đấy."
"Chị Xán Xán, chị có thể đừng đi không?"
Vân Quy Thư kéo tay áo cô, không chịu nhận chai nước cô đưa.
Cảnh Xán có chút bất lực, nhét ba chai nước vào tay Vân Lãng Đình đang đứng cạnh Vân Quy Thư.
Cô nháy mắt với anh, hy vọng anh khuyên nhủ em trai mình.
Vân Lãng Đình chưa bao giờ nhận những thứ không rõ nguồn gốc.
Tuy hiện tại nguồn nước khan hiếm, nhưng chai nước Cảnh Xán đưa nhìn thế nào cũng thấy đáng ngờ.
Anh tiện tay định ném chai nước đi.
Cảnh Xán vội ngăn lại, tiến lên nắm tay anh, có chút giận dữ nói: "Tôi đã nói loại nước này có lợi cho thân thể em trai anh, sao anh không tin vậy?"
Vân Lãng Đình khóe mày lạnh lùng, hất tay cô ra, bộ dạng xa cách lạnh nhạt.
"Tôi dựa vào đâu mà tin cô?"
"Anh..."
Cảnh Xán bị lời của anh làm nghẹn họng.
Thấy vậy, Vân Quy Thư vội tiến lên giật lại ba chai nước tinh khiết từ tay anh trai.
Cậu nhỏ giọng xin lỗi Cảnh Xán: "Chị Xán Xán, anh trai em không có ác ý đâu, ba chai nước này em nhất định sẽ uống mỗi ngày. Em biết hai ngày nay em không ho, không thở gấp nữa, tay chân cũng có sức hơn trước, đều là nhờ chị cho em uống loại nước này, đúng không?"
"Ừm."
Cảnh Xán không phủ nhận.
Chỉ là cô không ngờ nhóc con này lại nhạy bén như vậy, có thể nhận ra là do nước.
Vân Quy Thư cũng không hỏi lai lịch của nước.
Trong lòng cậu, cậu vô điều kiện tin tưởng chị Xán Xán.
Cô càng yêu quý Vân Quy Thư thông minh đáng yêu, nhìn cậu như nhìn thấy đứa em họ trắng trẻo, mũm mĩm, ai thấy cũng mến, hoa thấy cũng nở của nhà mình.
Theo thói quen xoa đầu cậu, cô mỉm cười nói: "Đợi em uống hết chỗ nước này, bệnh của em chắc sẽ khỏi hoàn toàn, sau này phải chăm chỉ rèn luyện thân thể nhé."
"Chị Xán Xán, chị vẫn phải đi sao?"
Vân Quy Thư cúi gằm đầu, giống như một chú chó to bị chủ bỏ rơi.
Cảnh Xán suýt chút nữa đã hối hận quyết định của mình, nhưng cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, nói một tiếng bảo trọng, xoay người dứt khoát rời đi.
Vân Quy Thư nhìn bóng lưng cô, nước mắt không kìm được lăn dài.
Từ nhỏ đến lớn, ngoài cha mẹ và anh trai, chị Xán Xán là người duy nhất đối tốt với cậu vô điều kiện.
Mạt thế loạn lạc như vậy, ít nhất cậu đã tìm được anh trai. Thế nhưng, chị Xán Xán lại chỉ có một mình.
Khi đêm khuya tĩnh lặng, chắc chị cũng sẽ cảm thấy cô đơn nhỉ.
Mãi đến khi bóng dáng mảnh mai đó khuất hẳn ở góc phố, Vân Lãng Đình mới lên tiếng gọi em trai: "Tiểu Thư, chúng ta đi thôi."
"Anh, chị Xán Xán chỉ có một mình."
Vân Quy Thư không nhịn được nói.
Cậu không trách anh trai lạnh nhạt xa cách với chị Xán Xán, chỉ trách bản thân quá yếu ớt.
Nếu không phải sợ mình sẽ liên lụy chị Xán Xán, cậu thật sự muốn đi theo chị, ít nhất có thể làm bạn trên đường.
Cậu thậm chí không biết chị muốn đi đâu, vì chị đã nói chị cũng không biết nên đi đâu.
"Hừm, Tiểu Thư à, chị Xán Xán của cậu bắn cung lợi hại thật đấy!"
Mộc Khê Bắc bị phớt lờ quá lâu, không nhịn được lên tiếng để khẳng định sự tồn tại của mình.
Lời của anh làm vơi đi vài phần nỗi buồn của Vân Quy Thư.
Cậu ôm chặt ba chai nước tinh khiết trong lòng, nghe anh Khê Bắc khen chị Xán Xán, không khỏi mắt sáng lấp lánh, bật cười, dùng giọng điệu sùng bái khen ngợi: "Chị Xán Xán không chỉ bắn cung giỏi, võ công của chị còn chẳng kém anh trai đâu, mà chị luôn chăm sóc em mọi lúc, an ủi động viên em. Chị nói, dù là trong mạt thế, con người cũng không nên tự bỏ rơi bản thân, mỗi người đều có ý nghĩa tồn tại, rồi có một ngày em sẽ trở nên mạnh mẽ, mạnh đến mức có thể bảo vệ chị Xán Xán!"
Vân Lãng Đình cảm thấy địa vị của mình trong lòng em trai đang lung lay tột độ.
Mới ở chung có một ngày một đêm, người phụ nữ đó đã tẩy não Tiểu Thư rồi.
Uy lực này chẳng kém gì tà giáo.
Tuy lời cô nói chính nghĩa rành rành, nhưng anh chính là thấy khó chịu.
Nghe Vân Quy Thư đủ kiểu khen ngợi Cảnh Xán, Vân Lãng Đình không nhịn được đưa tay ôm trán, trầm giọng ngắt lời cậu: "Tiểu Thư, hay là chúng ta về biệt thự của Khê Bắc trước đi, nơi này quá nguy hiểm, không chừng lúc nào lại có một đám xác sống vây đánh chúng ta."
"Nếu chị Xán Xán ở đây, chị ấy mới không sợ xác sống vây công đâu..."
Vân Quy Thư nhỏ giọng lẩm bẩm.
Thấy mặt anh trai lại đen thui, cậu vội vàng chạy đi, vừa chạy vừa nói: "Anh, chúng ta mau đi thôi!"
"Ha!"
Cái thằng em này còn giữ lại làm gì nữa!?
