Chương 85: Một người có chồng như tôi cũng bắt đầu nói hươu nói vượn
Vân Lãng Đình đè nén cơn giận đang bốc lên từng đợt trong lòng. Anh lạnh giọng hỏi: “Giết đến đỏ mắt rồi, còn muốn giết luôn cả người trong viện nghiên cứu sinh học sao?”
“Đúng đấy, nhiệm vụ thì tính là gì? Đợi tao lên cấp 4, ở căn cứ Phá Thiên không ai là đối thủ của tao. Cho dù tao muốn làm tổng thống, thì ai dám nói không?” Vương Xuyên đang vênh váo, lại bị khống chế tinh thần lực, nên những suy nghĩ sâu thẳm nhất trong lòng đều tuôn ra hết.
“Hừ.”
Người đàn ông thu hồi tinh thần lực khống chế Vương Xuyên.
Vương Xuyên hoàn hồn, sợ hãi đến mức cả người run rẩy, lắp bắp hỏi: “Anh… anh đã làm gì tôi? Sao tôi lại không khống chế được bản thân?”
“Cứ loại cặn bã như mày mà cũng mơ làm tổng thống?”
Vân Lãng Đình cười khẩy một tiếng, nói với Đội Bạch Hổ: “Mọi người mỗi người cho hắn một chiêu, để hắn mở mang tầm mắt. Vênh váo dữ vậy, cũng không sợ ngã chết.”
La Á bước ra, định dùng một chiêu giải quyết cái đồ cặn bã này. Vân Lãng Đình kịp nói trước khi hắn ra tay: “Chừa mạng cho hắn.”
La Á: “…” Hơi khó đấy.
“Anh La, hay để em làm trước đi. Em sẽ đối xử dịu dàng với họ.”
Mục tiêu của Vân Quy Thư nào chỉ mỗi Vương Xuyên. Cả đám người này đều là kẻ đồ tể, phải được đối xử công bằng. Vô số dây leo uốn éo vươn tới, trói chặt cả bọn Vương Xuyên lại. Những chiếc gai trong dây leo đâm sâu vào da thịt, khiến bọn chúng gào lên thảm thiết.
Tống Từ và Nhan Sắt đồng thời ra tay. Mưa băng lạnh buốt hung hăng quất xuống người bọn chúng. Từng chiếc lá khổng lồ xanh mướt hình bàn tay dán sát vào mặt, ép thành từng chiếc mặt nạ, làm bọn chúng suýt chết ngạt.
Cảnh Xán không nhịn được reo lên khen: “Nhan Sắt, đẹp trai quá đi!”
Vân Lãng Đình: “…” Chẳng lẽ anh ta không đẹp trai? Hay là chiêu thức của anh ta không ngầu?
Nhan Sắt lùi về, mỉm cười ôn hòa đáp: “Là nhờ cô chỉ dạy.”
“Khà khà, không dám, không dám. Tôi cũng chỉ mượn trí tuệ của người xưa thôi, ý tưởng là từ hình phạt giấy.”
Sau màn “tâng bốc lẫn nhau”, hai người lại dời mắt về phía “pháp trường”.
Vân Ảnh đã gọi sấm sét xuống, đánh cho bọn chúng choáng váng đầu óc. Bồ Nhất Thụ khẽ thở dài: “Bị sét đánh một lần thì thôi, đánh thêm lần nữa là mất tính sáng tạo.”
Nói xong, hắn nhẹ nhàng dùng lực lôi điện khắc lên mặt Vương Xuyên và đồng bọn một chữ “tiện”. Chữ vừa khéo chiếm trọn nửa khuôn mặt, dòng điện khiến cơ bắp bọn chúng co giật liên hồi.
Lâm Lãng nhiệt tình vỗ tay khen: “Chồng em giỏi quá đi!”
Vương Xuyên và đồng bọn lần này thực sự sợ rồi. Muốn mở miệng cầu xin, nhưng vừa hé miệng đã bị nhét đầy đất. La Á nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Đây là cách ôn hòa nhất mà tôi có thể nghĩ ra được.”
Vương Xuyên nuốt cả miệng đất, nước mắt giàn giụa. “Ưm…” Hắn điên cuồng lắc đầu, quỳ xuống đất dập đầu cầu xin. Những kẻ bị vạ lây cũng quỳ sụp xuống theo.
Mới có mấy người ra tay thôi, đã khiến bọn chúng sống không được, chết không xong. Phía sau còn bao nhiêu người chưa động thủ.
Đường Thi ngưng tụ cây cung lửa, lẩm bẩm: “Em sợ em ngắm chuẩn quá, lỡ tay giết chết bọn họ mất.” Vị hôn phu thân yêu của cô đề nghị: “Vậy thì nhắm vào chân bọn họ đi.”
“Được thôi!”
Vù vù vù——
Từng mũi tên rực lửa xé không trung, chuẩn xác cắm vào chân đám Vương Xuyên.
Dư Tĩnh Tĩnh chán ghét bịt mũi che miệng, dùng dị năng hệ mộc chữa lành những lỗ thủng do lửa trên chân bọn chúng.
Sở Tinh Hà bước dài tới, giọng đầy khí lực nói: “Cảm ơn chị Tĩnh đã nghĩ cho tụi em phía sau.”
Dư Tĩnh Tĩnh 23 tuổi: “…” Bị một người 24 tuổi gọi là chị, mà người đó còn là bạn thân của anh họ mình, thật không vui nổi chút nào.
Gã béo đặt tay lên vai Vương Xuyên, thân thiết nói: “Yên tâm đi, tôi là người rất ôn hòa, không biết mấy chiêu thức máu me hoa mỹ đâu.”
Vương Xuyên còn chưa kịp cảm kích, đã cảm thấy nước trong cơ thể đang bị rút đi nhanh chóng. Tay chân teo tóp trông thấy. Hắn kinh hãi trừng mắt nhìn gã béo tự xưng là ôn hòa, đáy mắt ngập tràn sợ hãi.
Gã béo cười tít mắt: “Anh xem, thân thể vẫn khỏe re, tôi chỉ giúp anh giảm béo cục bộ thôi mà.”
Nói xong, hắn phủi đít đứng dậy đi thẳng. Tiếp theo là một gã mặt trẻ con bước tới, mặt đầy vẻ lưu manh cười khẩy, vác trường đao trên vai, bước đi ngông nghênh chẳng coi ai ra gì. Hắn ung dung tiến lại gần, vung vẩy trường đao. Thân ảnh chợt lóe lên rồi vụt qua, nhanh như một cơn lốc. Chỉ trong một cái chớp mắt, trên cùng một vị trí của tất cả bọn chúng đều xuất hiện một vết máu, máu tuôn xối xả.
Cảnh Xán che mặt, tặc lưỡi: “Máu me! Máu me vãi!”
Mộc Khê Bắc ngượng ngùng gãi đầu, cố cứu vãn hình tượng: “Tiên nữ nhỏ, tôi cũng đâu có cách nào, tôi không có chiêu thức hoa lệ gì, chỉ biết chém như chém dưa thôi.”
“Cút!”
Vân Lãng Đình đá hắn một phát cho văng đi. Anh giơ tay xoa đầu cô gái, dịu giọng: “Ngoan, đừng sợ, có anh đây.”
Cảnh Xán: “…” Không, em đâu có sợ. Cô không nhịn được, khẽ dịch người sang bên cạnh.
Sắc mặt Vân Lãng Đình tối sầm lại. Anh quay đầu, dồn hết phẫn nộ về phía Vương Xuyên và đồng bọn, giọng như tẩm hàn băng: “Sợ rồi à?”
“Sợ rồi, xin tha cho chúng tôi.” Vương Xuyên và đồng bọn vừa cầu xin vừa dập đầu.
Sát khí trong mắt Vân Lãng Đình hiện rõ. Anh lạnh lùng chất vấn: “Khi mày tàn sát người Lạc Thành, sao không thấy sợ?”
Vương Xuyên: “…” Vậy ra cả bọn bị hành hạ thế này là vì đã giết sạch người Lạc Thành sao? Hắn không phục! Hắn muốn kháng án!
“Lúc tôi giết họ, đều cho họ chết ngay trong một chiêu!”
Vân Lãng Đình nheo mắt, nhàn nhạt hỏi: “Vậy chẳng lẽ họ còn phải cảm ơn mày?”
“…” Vậy thì không cần đâu.
Để cầu một đường sống cho mình, Vương Xuyên chủ động khai báo: “Anh không muốn biết vì sao tôi phải tìm người của viện nghiên cứu à? Còn làm sao tôi biết họ trốn trên ngọn núi này? Nếu anh thả tôi ra, tôi sẽ nói cho anh biết, còn dạy anh cách lên xuống núi an toàn nữa.”
“Hừ, mày muốn mặc cả với tao?”
Vương Xuyên bị sát khí trong lời nói của hắn dọa cho run cầm cập. Hắn run run nói: “Tôi không cần anh thả tất cả chúng tôi, chỉ cần thả mình tôi, tôi sẽ nói.”
Các thành viên đội Diga còn lại và những dị năng giả ở khu tị nạn đều bị sự vô sỉ của hắn chọc giận. Họ gào lên chửi hắn, chửi đến tận mười tám đời tổ tông nhà hắn.
Vương Xuyên mặc kệ. Chỉ cần có thể sống sót, hy sinh vài kẻ không quan trọng thì đã sao.
Cảnh Xán thán phục hết mức, suýt muốn trao cho Vương Xuyên giải “Kẻ phản diện vô sỉ nhất năm”.
Vân Lãng Đình lạnh lùng nói một câu, cắt đứt con đường sống mà Vương Xuyên tự cho là có: “Người Khuyết Thành ai mà chẳng biết chút bí mật của Khuyết Hề Sơn. Mày chẳng qua bị tên thần kinh Trì Mộ sai khiến, cầm tài liệu nghiên cứu đi đổi lấy lợi ích. Trong tay bọn mày có bản đồ địa hình, trên đó đánh dấu vị trí cạm bẫy, đúng không?”
Vương Xuyên nghe vậy, ngã ngồi xuống đất. Nhưng vẫn cố cứu mình lần cuối: “Tôi có bản đồ, anh thả tôi ra, tôi sẽ đưa anh.”
Vân Lãng Đình vốn chỉ đoán thử. Nếu có người dẫn đường cho hắn, thì người đó chắc chắn nằm trong đám người này. Nhưng vừa rồi Vương Xuyên đẩy bọn họ ra chịu chết mà cũng không ai đứng lên, rõ ràng bọn họ không có tư cách để mặc cả. Hắn thuận miệng lừa một câu, Vương Xuyên liền tự khai.
Hắn khinh khỉnh cười một tiếng, lạnh lùng nói: “Người làm dao thớt, ta làm cá thịt, nghe nói chưa?”
Vương Xuyên: “…” Dù sao cũng chết, hắn liều mạng, có chết cũng không để đám người kia được yên.
Hắn nhanh chóng điều động dị năng trong cơ thể, thân thể lập tức phình to như quả bóng. Thằng này rõ ràng muốn tự nổ.
Cảnh Xán nheo mắt, bấm quyết. Hàn băng phong kín thân thể Vương Xuyên, đồng thời Tịnh Hỏa Lưu Tinh ào ào rơi xuống, từng chuỗi phù văn vàng kim trói cả bọn chúng lại, rồi sao băng nổ tung. Phù văn biến mất, cả bọn Vương Xuyên cũng theo đó biến mất không còn tăm hơi. Chỉ còn lại một tờ bản đồ ố vàng bay lượn trong không trung. Cơn gió cuốn nó về phía Vân Lãng Đình.
Những thành viên Đội Bạch Hổ chưa từng thấy cô dùng chiêu này đều kích động——
“Tiên nữ nhỏ, chiêu này ngầu quá đi!”
“Chị Xán Xán của tôi có chiêu nào mà chẳng ngầu?”
“Chết mất! Chiêu thức hoa lệ thế này, sao mình lại không biết chứ!”
“Nằm mơ đi!”
Đội Thiên Ưng lại một phen mặt mày đờ đẫn——
“Phó đội, đừng nói với tôi đây là dị năng hệ Hỏa đấy nhé.”
“Đừng hỏi tôi, hỏi thì tôi cũng không biết.”
“Tiếc là tôi là con gái, không thì tôi cũng muốn theo đuổi cô ấy quá…”
Lâm Lãng còn chưa nói dứt câu, đã cảm nhận được ánh mắt tử thần. Cô ta rụt cổ, sợ chết vội đổi lời: “Anh xem, em kích động đến nỗi cả người có chồng như em cũng bắt đầu nói hươu nói vượn. Nhất Thụ, anh phải tin em, em chỉ yêu anh thôi, hôn một cái!”
Cô ta gửi cho Bồ Nhất Thụ một nụ hôn gió. Bồ Nhất Thụ nghiêng người né sang một bên.
Cảnh Xán kéo tay áo Vân Lãng Đình, thò cái đầu nhỏ về phía trước nhìn. Vân Lãng Đình bèn đưa bản đồ cho cô.
Cô liếc nhìn một cái. Hừm. Một đống ký hiệu lộn xộn, thêm mấy chục chấm đỏ, chấm xanh, chấm lục.
“Không hiểu à?” Anh hỏi.
Cô bĩu môi, kiêu ngạo hừ một tiếng: “Mấy chấm đó chẳng phải là cạm bẫy cơ quan sao, có gì mà không hiểu. Vị trí cạm bẫy cần xem bản đồ à? Anh ngốc quá, thử tìm hiểu công dụng của tinh thần lực xem?”
Cô đắc ý nhếch khóe môi. Không biết trước đây là ai chê cô không biết dùng tinh thần lực. Giờ thì bẽ mặt chưa?
“Ừ, nên tấm bản đồ này là để cho họ.”
Vân Lãng Đình vừa nói vừa dùng gió đưa bản đồ đến tay Văn Sơ Vũ.
Văn Sơ Vũ ngơ ngác hỏi: “Cái này… cho tụi tôi luôn à?”
“Bọn tôi không cần.”
Nói xong, anh lại chia lại đội ngũ: “Tôi và Xán Xán một đội, những người khác gộp thành một đội. Sau khi trời sáng, theo những gì bản đồ đánh dấu, tránh cạm bẫy, lên núi tìm người.”
“Khoan đã, có thể cho tôi biết vì sao hai người không cần bản đồ không?”
“Tôi và Xán Xán có tinh thần lực.”
Văn Sơ Vũ: “…” Thứ lỗi cho tôi ngu dốt. Vậy rốt cuộc hai người có bao nhiêu loại dị năng???
Thành viên Đội Bạch Hổ, không phải linh tu thì cũng là Thể Tu, cho nên cũng đều có chút tinh thần lực, chỉ là hiện tại còn quá yếu. Đội trưởng, cũng chính là Vân Lãng Đình, ra mặt chê bai đám bóng đèn này. Bọn họ biết điều vô cùng, không nói một lời chui ngay vào lều đi ngủ.
Chỉ có mấy người Đội Thiên Ưng mất ngủ. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, họ đã bị Đội Bạch Hổ đả kích đến mức liên tục hoài nghi cuộc đời. Người ta ai cũng giết xác sống dư sức, cứ như đang chơi game vậy. Có rượu có thịt, có cá có rau, ngày nào cũng như Tết, lương thực dự trữ ăn mãi không hết. Bọn họ cũng muốn lắm… Đáng tiếc là thực lực không cho phép.
