Chương 86: Anh rộng lượng tha thứ cho lời hỏi thăm độc địa của cậu ấy.
Trằn trọc.
Một đêm trôi qua.
Đội Bạch Hổ ai nấy tinh thần phấn chấn, còn đội Thiên Ưng thì ai nấy mắt thâm quầng.
Sở Tinh Hà và Dư Tĩnh Tĩnh đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Trứng rán, trứng luộc, trứng nướng, trứng kho, trứng hấp...
Ừm.
Chỉ riêng trứng thôi đã bày đầy một bàn.
Bên cạnh là từng đĩa toast thơm phức, có loại nguyên cám, lúa mạch đen, hạt diêm mạch, vị sữa...
Đủ loại sốt thịt, đủ loại mứt trái cây, muôn hình muôn vẻ.
Sữa tươi, nước trái cây, sữa đậu nành, tùy ý chọn.
Các đội viên đội Thiên Ưng “chưa từng thấy đời” không kìm được nuốt nước bọt.
Mẹ nó, thịnh soạn quá đi mất.
Văn Sơ Vũ nhìn chiếc lò nướng to đùng đặt bên cạnh, rụt rè hỏi: “Toast làm ngay tại chỗ à?”
Dư Tĩnh Tĩnh vừa phết mứt anh đào lên toast, vừa nói: “Vâng, anh Tinh Hà nướng bánh giỏi y như nấu ăn vậy đó.”
Văn Sơ Vũ lặng lẽ ngồi xuống, bắt đầu ăn.
Sau ngày mạt thế,
thứ ăn nhiều nhất chính là bánh mì và lương khô,
nhưng đây lại là lần đầu anh được ăn bánh mì vừa nướng xong.
Sống mũi cay cay.
Hơi muốn khóc là chuyện gì thế nhỉ?
Bữa này đội Thiên Ưng hoàn toàn ăn quá no.
Món nào cũng muốn thử một lần,
biết đâu lỡ hôm nay rồi, không biết bao giờ mới được ăn lại.
Ăn xong,
Văn Sơ Vũ đề xuất: “Tôi đề nghị tất cả cùng lên núi.”
Vân Lãng Đình vừa nghe đã nhíu mày.
Văn Sơ Vũ gắng chịu áp lực, nói tiếp: “Dù chúng ta có bản đồ, nhưng nó chỉ đánh dấu vị trí các cạm bẫy, cơ quan mà thôi. Đội trưởng Vân và Cảnh Xán có tinh thần lực, sẽ dễ dàng cảm nhận khí tức sinh vật hơn, từ đó tìm ra nơi các nhà nghiên cứu đang ở.”
Nói xong, anh nhìn sang các đội viên khác.
Đội viên đội Thiên Ưng đều nghe theo anh, còn đội Bạch Hổ thì nhìn trái, nhìn phải, nhìn trên, nhìn dưới, chỉ không nhìn anh.
Cảnh Xán thấy lời anh ta nói cũng có lý.
Cô trực tiếp chốt: “Vậy thì cùng lên núi thôi.”
Nói rồi cô xoay người đi luôn.
Vân Quy Thư và Đường Thi nhanh chóng bám theo. Những người khác không dám nhìn người đàn ông đang sầm mặt kia, lén lút đi theo.
Trong đội họ, Vân Lãng Đình là đội trưởng, Cảnh Xán là đội phó.
Cảnh Xán không lên tiếng, Vân Lãng Đình nói một không hai.
Cảnh Xán vừa lên tiếng, thì Vân Lãng Đình có nói gì cũng chẳng ăn thua.
Thế giới hai người lại bị một đám bóng đèn phá nát.
Cả dọc đường, Vân đại thiếu gia giận dỗi,
toàn thân tỏa khí lạnh.
Khí chất lạnh lùng kiểu “tránh xa tao ra” được phát huy hết cỡ.
Vân Quy Thư, gần đây được rèn luyện nên đã bắt đầu biết nhìn sắc mặt, liếc khóe mắt nhìn người anh trai đang tụt lại cuối đội, rồi khẽ kéo vạt áo Cảnh Xán, nhỏ giọng nói: “Chị Xán Xán, chị xem anh trai đi chậm như vậy, nếu bị tụt lại thì có khi lạc mất đấy.”
Cảnh Xán quay đầu nhìn người đàn ông lạnh lùng kia.
Thầm nghĩ: Cái đồ đàn ông chết tiệt này không biết lại giở trò quái gì nữa?
Chẳng lẽ vì cô tự ý quyết định cùng lên núi nên anh thấy mất mặt?
Suy nghĩ một chút,
cô vẫn chạy tới tìm anh.
Cô vừa tới, tâm trạng Vân Lãng Đình đã khá hơn hẳn.
Nhưng vừa nghe cô mở miệng, tâm trạng anh lại tụt xuống đáy.
Cô nói: “Vân Lãng Đình, nếu anh thấy quyết định của em không ổn thì cứ nói ra, một mình giận dỗi là sao?”
“Còn nữa, anh sợ bị lạc mà đi chậm thế, cẩn thận tự lạc mất đấy.”
Vân Lãng Đình tức đến bật cười, hỏi: “Nếu anh lạc, em có phát hiện ra ngay không?”
Cảnh Xán thành thật lắc đầu, đầy lý lẽ: “Chắc chắn là không, em đi đầu, anh đi cuối, sau gáy em đâu có mọc mắt.”
“Em không thể phóng tinh thần lực để ý anh một chút sao?”
“Anh đâu phải trẻ con, để ý anh làm gì?”
Vân Lãng Đình: “...”
Ngứa tay, muốn đấm người một trận.
Cảnh Xán lại vòng chuyện về: “Anh nói xem, cả đội cùng lên núi thì có vấn đề gì?”
“Không có vấn đề gì cả.”
“Vậy anh giận cái gì?”
Vân Lãng Đình: “...” Anh sợ nếu anh nói ra, người giận sẽ là em.
Thế là anh im lặng.
Cảnh Xán thở dài, lấy ra một thanh sô-cô-la, nhét vào tay anh, dỗ dành: “Thôi nín đi, đừng giận nữa, ăn đồ ngọt sẽ vui lên đấy.”
“Ừm.”
Tuy cô dỗ dành không mấy để tâm, nhưng tâm trạng anh cứ thế từ u ám chuyển sang nắng.
Anh bóc giấy gói, nhét một miếng sô-cô-la vào miệng cô.
Ừm, quả nhiên đút cho cô ăn mới là chuyện giải tỏa áp lực nhất.
Cảnh Xán ngậm sô-cô-la,
trong miệng lan tỏa hương cacao nồng đượm, vị đắng nhẹ nhưng không hề chát, cảm giác mượt mà khiến người ta mê mẩn. Cô không nhịn được lại đưa tay về phía anh.
Anh né ra.
Ngay sau đó lại đút cho cô một miếng nữa.
Thấy cô thích ăn, anh cũng bẻ một miếng nhỏ, nếm thử.
Ừm, không ngọt lắm, vị cũng tạm chấp nhận được.
Mười mấy người phía trước không dám quay đầu nhìn thẳng, chỉ thi thoảng liếc trộm qua khóe mắt.
Chẳng bao lâu, bọn họ đã phát hiện ra—
rõ ràng lát trước hai người còn sắp cãi nhau, vậy mà chỉ trong tích tắc đã hòa thuận chia nhau một thanh sô-cô-la?!
Tuy Vân Lãng Đình bận đút cho Cảnh Xán ăn, nhưng tinh thần lực của anh vẫn bao phủ khu vực bán kính một cây số.
Chẳng bao lâu, anh phát hiện ra khí tức con người.
Anh gọi đám bạn phía trước dừng lại.
“Cách đây khoảng một cây số về phía trước bên trái, có ba người, chắc một người bị thương nặng.”
Nói rồi, anh nhìn về phía Mộc Khê Bắc.
Mộc Khê Bắc lập tức hiểu ý, co chân chạy.
Chỉ vài hơi thở, cậu đã quay lại báo cáo với Vân Lãng Đình: “Đúng là có ba người đàn ông khoảng hai mươi mấy tuổi. Một người bị cạm bẫy làm bị thương chân, sau lưng gần tim bị thương nặng. Trong hai người còn lại, có một người mặc đồng phục của viện nghiên cứu sinh học Lạc Thành. Họ chắc chính là nhân viên nghiên cứu chúng ta cần tìm.”
“Cậu dẫn Tiểu Thư hoặc Dư Tĩnh Tĩnh đến trước, giúp trị thương đi.”
“Rõ, lão đại!”
Mộc Khê Bắc cõng ngay Dư Tĩnh Tĩnh, vèo một cái đã chạy mất hút.
Trương Dương và Dung Hựu của đội Thiên Ưng kề tai nhau nói nhỏ:
“Nhìn xem, đến cả người tiến hóa thể chất của đội Bạch Hổ còn nhanh hơn người tiến hóa khác gấp mười lần.”
“Đi so bọn họ với người khác làm gì? Cậu đúng là tự rước khổ vào người.” Dung Hựu trợn mắt.
Trương Dương xoa mũi, nghĩ cũng phải.
Một đoàn bọn họ chẳng bao lâu đã thấy bóng dáng Mộc Khê Bắc và Dư Tĩnh Tĩnh từ đằng xa.
Bên cạnh họ, hai người đứng, một người nằm.
Dư Tĩnh Tĩnh nhẹ nhàng áp tay lên ngực người nằm, ánh sáng xanh lục lấp lánh lan tỏa.
Đợi họ đến gần, người nằm dưới đất đã mở mắt, ngồi nhổm dậy, cảm ơn Dư Tĩnh Tĩnh.
Một trong hai người đang đứng bỗng kích động, lớn tiếng gọi: “Vân thiếu gia!”
Vân Lãng Đình mặt không cảm xúc, lạnh tanh đáp: “Ngụy Hiên Nhiên, cậu vẫn còn sống à.”
Ngụy Hiên Nhiên: “...” Nghe cứ như tôi đáng chết lắm vậy.
Niềm vui lâu ngày gặp lại khiến Ngụy Hiên Nhiên rộng lượng bỏ qua lời hỏi thăm độc địa của Vân Lãng Đình.
Qua cơn kích động,
anh cười trêu chọc: “Cậu đường đường là thiếu gia, lại chạy vào rừng sâu núi thẳm trải nghiệm cuộc sống?”
“Cậu thân là đệ tử đứng đầu viện nghiên cứu khoa học Đế Đô, chẳng đang ở đây sao?”
“Này, tớ đây chẳng phải cũng đang trải nghiệm cuộc sống sao.”
Cảnh Xán nhìn Ngụy Hiên Nhiên hồi lâu.
Bỗng dưng hỏi: “Anh có quan hệ gì với cái đồ ngốc Ngụy Tinh Thần đó?”
Ngụy Hiên Nhiên: “...” Thì, rất không muốn trả lời.
Vân Lãng Đình ân cần thay anh trả lời: “Cậu ta là anh họ của cái đồ ngốc đó.”
Cảnh Xán gật gù hiểu ra, cười: “Thảo nào trông giống nhau vậy.”
“Không, tôi chẳng giống cậu ấy chút nào.” Anh vội xua tay.
“Bọn tôi đã gặp cậu ấy trên đường, lúc này cậu ấy đang quay về Đế Đô giao nhiệm vụ.”
“Mọi người đi nhanh một chút, may ra trên đường còn gặp được bọn họ.”
Ngụy Hiên Nhiên nghiêm túc nói: “Chắc chắn không gặp được đâu.”
“Vì sao?”
“Vì cậu ấy chưa bao giờ đi đường bình thường.”
“...” Quả không hổ là đại ca.
Đội Thiên Ưng vẫn đang vô cùng chấn động.
Cụm từ “thiếu gia” thốt ra từ miệng Ngụy Hiên Nhiên làm họ chấn động đến mức không biết đâu mà lần.
Văn Sơ Vũ cuối cùng cũng hiểu vì sao Vân Lãng Đình không chỉ nắm rõ địa hình, núi sông, truyền thuyết nhân văn của Đế quốc, mà ngay cả gia thế của anh cũng không hề đơn giản. Hóa ra người ta là thiếu gia! Mọi thứ đều có thể giải thích được rồi.
