Chương 17: Một xe đồ
Lục Tuyết tháo con gà rừng buộc bên hông đưa cho Lý Xảo Lan: “Trong làng mình có xe bò không? Hay xe đẩy cũng được.” Cô không định trì hoãn nữa, đám tiền đang vẫy gọi cô kia mà.
“Có, xe của thôn Dương Lâm bên cạnh, mỗi ngày hai chuyến, hai văn một người, nhưng con lợn rừng này của cô không biết Hồ lão hán sẽ tính thế nào.”
Bao nhiêu tiền thì Lục Tuyết cũng thấy không quan trọng, về nhà đun nước, lau người qua loa, thay bộ quần áo sạch. Lục Tuyết lại sờ mái tóc dính máu của mình, thở dài, lại đun thêm một nồi nước... Đợi cô thu xếp xong, chuyến xe bò thứ hai cũng sắp đến.
Buổi sáng cô đã để con lợn rừng dưới gốc cây lớn ở đầu làng, cặp song sinh đang trông chừng. Lục Tuyết ra đầu làng đợi thêm một lát, một ông lão đánh xe bò dừng lại, trên xe chẳng có ai.
“Này cô bé, cháu đi xe không?” Vừa cúi xuống đã thấy một thứ to đùng dưới chân Lục Tuyết, “Đem lên trấn bán à?”
“Vâng, hôm nay cháu bao cả xe của chú, ba mươi văn, thế nào.”
Nghe vậy ông lão vui mừng khôn xiết, đúng lúc đang vụ cày xuân, cả ngày chở được mấy người. Ông chỉ có một đứa con trai, lại là kẻ lêu lổng, đi cờ bạc bị đánh gãy chân, mấy mẫu ruộng trong nhà cũng bán đi trả nợ. May mà còn con bò vàng già, kéo xe được, không đến nỗi đói chết.
“Được, lên đi.”
Dưới ánh mắt dõi theo của cặp song sinh, xe bò dần đi xa.
Đường từ thôn Bình An lên trấn không tốt, nên xe bò chạy không nhanh được, ít nhất là không nhanh bằng Lục Tuyết đi bộ. Lắc lư hơn nửa canh giờ mới vào được trấn.
Lục Tuyết dẫn xe bò đi thẳng tới Du Nhiên Cư, chưa tới nơi đã thấy một gã béo từ xa đang đi tới đi lui trước cửa.
“Ôi dào, cuối cùng cô cũng đến rồi!” Xe còn chưa dừng hẳn, Vương chưởng quỹ đã nhận ra Lục Tuyết, vội vã bổ nhào tới, “Ơ, con lợn rừng này không nhỏ đâu.”
Vương chưởng quỹ sai người dắt xe bò ra cửa sau, khiêng lợn vào, vừa đi vừa nói: “Cô nương à, cô mà không đến thì tôi sốt ruột chết mất.”
Lục Tuyết ngạc nhiên hỏi: “Chẳng phải còn chưa đến cuối tháng sao?”
“Chưa đến cuối tháng, nhưng ông chủ nhà tôi muốn mời khách trước, lần trước cô cũng không nói ở thôn nào, chúng tôi tìm người không ra.”
Ông chủ Du Nhiên Cư trước đây từng đến Như Ý Lâu ăn cơm, không biết vì sao nổi hứng, nhất quyết phải mở một tửu lầu ở trấn Hưng Vượng này. Du Nhiên Cư cứ thế mở ra, mặt tiền dựng xong, đầu bếp cũng đã vào vị trí, mới phát hiện khách tới đều không phải khách hàng lớn. Nhà giàu có quyền thế cái gì chưa từng ăn, đầu bếp nhà họ cũng chẳng kém, chỉ có món ngày thường không ăn được mới dụ được họ bước vào. Nhưng biết thì đã muộn, Như Ý Lâu từ lâu đã lôi kéo hết thợ săn trong vùng, bọn họ còn không biết đi tìm người ở đâu.
Ghê hơn là, ông chủ trong một bữa tiệc uống quá chén, tuyên bố muốn mở tiệc lợn rừng mời mọi người thưởng thức. Đây đâu còn là chuyện kiếm bạc hay không, mà đã thành chuyện thể diện của ông chủ rồi.
“Cô không biết đâu, dạo này tôi sốt ruột đến mức cơm chẳng nuốt nổi, gầy đi bao nhiêu!”
Lục Tuyết nhìn cái bụng phệ của Vương chưởng quỹ rồi im lặng, nếu vậy mà gầy thì lúc chưa gầy phải béo cỡ nào.
Người phụ việc thấy hai người ngừng trò chuyện, bước lên: “Chưởng quỹ, tổng cộng ba trăm bốn mươi hai cân, tính bốn mươi lăm văn một cân, tổng cộng là mười lăm lượng ba trăm chín mươi văn.”
“Lấy chẵn, mười sáu lượng.” Vương chưởng quỹ phất tay một cái.
Nghe thấy giá đó, Lục Tuyết hài lòng vô cùng. Cô theo Vương chưởng quỹ tới quầy nhận tiền, dưới sự nài nỉ mặt dày của ông ta, Lục Tuyết nói cho Vương chưởng quỹ biết cô ở phía tây cuối thôn Bình An, nhà chồng họ Tạ. Thật ra là sự hào phóng của Vương chưởng quỹ đã đả động cô, ai lại đi so đo với tiền bạc chứ.
Lục Tuyết cầm tiền quyết định đi mua chút lương thực trước, vừa lúc Hồ lão hán vẫn đang đợi cô bên xe bò.
Đến cửa hàng ngũ cốc, cô mua thẳng ba thạch gạo trắng, hai thạch gạo lứt, bốn đấu bột mì trắng, một cân đường trắng, hai cân nước tương, hai cân muối, chất đầy cả xe bò. Cả quá trình, nhân viên cửa hàng ngũ cốc cười tươi không ngậm được mồm.
Lúc trả tiền, Lục Tuyết hơi đau lòng, gần sáu lượng bạc, đúng bằng hai mẫu ruộng. Vốn còn định mua chút hương liệu, nhưng nghĩ loại cửa hàng ngũ cốc này chắc không có, nhiều thứ phải tới tiệm thuốc mới có, nên thôi.
Đi ngang chỗ lão đồ tế mặt lạnh, Lục Tuyết mua năm cân thịt và món sườn non mà cô mong nhớ bấy lâu. Tiện tay lại mua năm mươi quả trứng gà của bác gái bán hàng ở Nam thị, về chuyện ăn uống, cô chưa bao giờ để mình chịu thiệt.
Vốn còn muốn mua thêm chút vải, vì quần áo của người nhà thật sự đã rách quá rồi. Nhưng xe bò không còn chỗ, hơn nữa cô cũng không biết nên mua bao nhiêu, để lần sau tới rồi nói.
Trong tay còn khoảng mười lượng bạc. Nhưng con lợn rừng này cô bán với giá gấp đôi, bình thường cùng lắm cũng chỉ bảy tám lượng. Thêm nữa cô lại mua nhiều thứ như vậy, người ngoài không thể biết cô kiếm được bao nhiêu.
Số bạc này cô định dành dụm trước, chuyện trả nợ kéo dài một chút. Cày xuân là việc mệt nhọc, người nhà họ Tạ lại chẳng ai khỏe mạnh, nhất là Tạ lão đầu, chân hơi tập tễnh, lỡ có ngã bệnh còn có tiền cứu gấp. Khám thầy lang là chuyện tốn kém. Dù vậy cũng phải cho người ta một lời bàn giao, vậy hẹn sau vụ cày xuân rồi trả. Cô lại tới hàng rong mua ít bánh gạo thường, hai văn một phần, định đem tặng cho mấy nhà đó.
Vừa ra khỏi trấn, Lục Tuyết liền đưa tiền thuê xe cho Hồ lão hán. Trên xe đồ đạc nhiều, trong lòng cô lại còn ôm trứng, xe bò đi còn chậm hơn buổi sáng.
Về tới thôn Bình An, trời đã sẩm tối, nhà nhà đều tỏa khói bếp. Trong làng hiếm khi có xe bò vào, dân làng đứng trong sân vươn cổ nhìn. Xe bò thong thả dừng trước cửa nhà họ Tạ, cặp song sinh và Tạ Bảo Châu ngồi trên tảng đá trước cửa, không biết đã đợi bao lâu.
“Cha, mẹ, anh cả, chị dâu về rồi, kéo cả một xe đồ về!” Tạ Thanh Sơn gân cổ hướng vào trong sân hét.
Mọi người ùa ra thấy một xe đầy đồ, nhất là hơn chục túi gạo, ai nấy kinh ngạc không thôi. Tạ lão đầu bước lên mở túi gạo ra: “Sao mua nhiều thế! Sao toàn gạo trắng thế này, có tiền cũng không thể tiêu phung phí như vậy.” Nói xong ông có chút ngượng ngùng, dù sao số tiền này cũng không phải do ông kiếm ra, sợ Lục Tuyết giận, bèn lén liếc trộm vẻ mặt cô.
Lục Tuyết chẳng có gì phải giận, Tạ lão đầu khổ nghèo cả đời, tiết kiệm cả đời, cô đều hiểu. Thấy cô không phản đối, ông vác một túi gạo lên vai, lẩm bẩm: “Có tiền nên dành dụm lại, nhà chúng ta như thế này, được ăn no là tốt lắm rồi.”
Lục Tuyết không thèm để ý tới ông lão nhỏ thó này, dù sao cô đã mua rồi, còn đòi trả lại chắc? Trước đây cô đối phó với người nhà mình cũng hay dùng chiêu này. Cô quay sang gọi Tạ Trọng Sơn: “Anh cả, mau chuyển vào nhà đi, trời cũng tối rồi, chú Hồ còn phải về nữa.”
Đồ trên xe lần lượt được chuyển xuống, vò gạo đầy ắp. Vương thị cẩn thận gấp chiếc bao gạo rỗng lại cất cẩn thận. Để ý thấy ánh mắt Lục Tuyết, bà khẽ nói: “Đây đều là thứ tốt, không thể vứt được. Lúc nào đó khâu lại, may cho cha và anh con mấy cái áo ngoài, còn làm được mấy đôi già nữa.”
Bao gạo ngoài tiệm ngũ cốc không phải vải tốt, sờ vào hơi ráp tay, một văn một chiếc.
“Mùa thu gom lúa không dùng sao?” Lục Tuyết tò mò hỏi.
Vương thị sững người, mặt bắt đầu đỏ lên, ngượng ngùng ôm bao gạo đi nhanh vào nhà.
“Ha ha ha, mẹ quên à, trước nay chuyện này đều do đại phòng nói tính.” Lý thị cười nói.
Lục Tuyết xoa sống mũi, khóe miệng cũng nở nụ cười, bà mẹ chồng này cũng thú vị thật.
“Chị dâu tối nay hầm sườn nhé.” Cô mặc kệ Lý Xảo Lan có đồng ý hay không, cầm dao lên “xáng xáng xáng” chặt năm cân sườn thành miếng.
Lý Xảo Lan hơi bất lực, ban đầu cô còn tưởng tối nay Lục Tuyết muốn ăn gà, từ chiều đã làm gà sạch sẽ, may là trời còn chưa nóng lắm.
Trong lúc Lý Xảo Lan rửa sườn, Lục Tuyết nhanh tay đập thêm tám quả trứng.
“Chị dâu, xào thêm đĩa trứng nữa nhé.”
Lý Xảo Lan đang bưng sườn vào: “...”
“Ối, con gà đã làm xong rồi, vậy thì đem hầm luôn thế.”
Nhìn thấy Lục Tuyết cứ lục lọi khắp bếp, Lý thị vội lên tiếng ngăn lại: “Em dâu, mau ra ngoài đi!”
