Chương 18: Bôi đen đại phòng của họ à?
“Trong nhà chỉ có một cái nồi, làm tất cả thì bao giờ mới được ăn cơm?”
“Thôi được.” Lục Tuyết bĩu môi, “Vậy lúc rán trứng cho nhiều dầu một chút, với lại hôm nay ăn cơm trắng nhé!”
Lý Xảo Lan đẩy cô ra khỏi bếp: “Biết rồi, biết rồi.”
Vừa đổ dầu xong, sườn còn chưa kịp bỏ vào nồi, ngoài cửa đã ló ra bốn cái đầu.
“Chị dâu, chị phải cho một chút đường!”
Lý Xảo Lan thở dài, cam chịu bỏ đường vào. Lục Tuyết lúc thì bảo bỏ thứ này, lúc thì bảo thứ kia cũng phải bỏ, làm chị rối như tơ vò, có phần luống cuống.
Lần đầu tiên chị biết, nấu cơm thôi mà cũng cần nhiều bước đến vậy.
Chừng nửa giờ sau, sườn được vớt ra, đầy cả một chậu. Không cần nếm, chỉ ngửi thôi đã thấy ngon.
Lục Tuyết hít một hơi thật sâu: “Chị dâu, múc ra một ít mang biếu lý trưởng đi. Sáng nay bác ấy còn đứng ra nói giúp chúng ta đấy.”
“Rồi biếu thêm bác hai một ít nữa. Nhà mình vẫn còn nợ bác hai bạc đấy.” Không biết Tạ lão đầu cùng mọi người đã đứng ở cửa bếp từ lúc nào.
“Được, vậy biếu mỗi nhà một ít. Con còn mua ít bánh gạo, nhà nào cho nhà mình vay tiền thì đều biếu một ít, thuận tiện nói với họ rằng số tiền nợ e rằng phải đợi sau khi cày xuân mới trả được.”
Cả nhà tự động lờ đi cái nhà đại phòng đáng ghét.
Lý Xảo Lan múc đầy ba bát, đưa cho ba anh em Tạ Trọng Sơn.
Lục Tuyết thấy sườn vơi mất một nửa, liền quấn lấy Lý Xảo Lan bắt hầm tiếp con gà.
Lúc Lục Tuyết về làng, không ít dân làng đã trông thấy, nhất là đồ đạc trên xe bò, ai cũng biết con lợn rừng này chắc bán được không ít tiền.
Không ít người đỏ mắt, Tạ Đại Hải lại càng như vậy. Hồi trước lúc bắt lính, để người nhà không bị lôi đi, ông ta đã tốn đúng hai mươi lượng bạc.
Ông ta thường hối hận vì chia nhà quá sớm. Nếu muộn thêm hai tháng, đẩy thẳng Tạ Ngũ Sơn ra đi, chẳng phải tiền này để dành được sao?
Vì vậy, ông ta tính luôn hai mươi lượng bạc này lên đầu nhà họ Tạ.
Nhất là buổi sáng biết Lục Tuyết đánh được lợn rừng, ông ta càng trực tiếp coi con lợn rừng này là vật trong túi của mình.
Ai ngờ được, nhà họ Tạ lại vùng lên được, ngay cả lý trưởng cũng đứng về phía họ.
Hôm nay cái con dạ xoa kia lại mua về hẳn một xe đồ. Ông ta biết thừa Tạ Tam Hải đang nợ tiền lý trưởng và Tạ Nhị Hải.
Hai vợ chồng bàn tính một phen rồi kéo nhau sang nhà lý trưởng.
“Lý trưởng à, tôi thay mặt em ba tôi đến xin lỗi. Đều tại con Lục thị kia không biết lo liệu, tiền đến tay là tiêu sạch. Món nợ sáu lượng bạc của ông, e rằng còn phải đợi thêm.” Tạ Đại Hải vừa nói vừa giả tình giả nghĩa nắm lấy tay lý trưởng họ Vương.
“Cũng tại tôi làm anh mà dạy dỗ không nên, không dạy được thằng em, khiến nó không quản nổi con Lục thị. Ông yên tâm, lát nữa tôi sẽ làm chủ thay nó, tu bỏ con mụ ấy!”
Ông ta nhớ rõ lý trưởng không ưa Lục thị, hồi đó suýt nữa đã đuổi cô ta khỏi thôn Bình An.
Hơn nữa ông ta hiểu người nhà họ Tạ, hôm nay bọn họ dám phản kháng, tuyệt đối là vì con Lục thị này.
Thấy sắc mặt lý trưởng có phần không tốt, Tạ Đại Hải đang định thừa thắng nói thêm, không ngờ lý trưởng đột nhiên cười nhìn ra cửa.
Theo ánh mắt nhìn sang, Tạ Thanh Sơn bưng một cái bát lớn đựng sườn hầm đang bốc khói nghi ngút đi vào.
“Chú lý trưởng, nhà cháu hầm sườn, chị hai cháu bảo cháu mang sang biếu chú.” Nhìn thấy Tạ Đại Hải ngồi đó, cậu bé đảo mắt một cái rồi nói tiếp.
“Chú biết đấy, hồi chia nhà nhà cháu được chia chẳng bao nhiêu, suýt nữa thì không có gạo mà nấu cơm. Cho nên lần này tiền bán lợn rừng nhà cháu mua chút lương thực. Nhưng chú yên tâm, tiền nợ chú nhà cháu nhất định sẽ trả được.”
Câu này vừa dứt, mặt Tạ Đại Hải tối sầm lại. Đây là ý gì? Bôi đen cả nhà đại phòng của họ à?
“Nói bậy! Lúc chia nhà, lương thực chia cho chúng mày đâu có ít!” Tạ Đại Hải quát lên.
Tạ Thanh Sơn lập tức rụt người lại, giọng nghẹn ngào kêu lên đáng thương:
“Vâng vâng, không phải bác cả chia ít, mà là nhà cháu ham ăn quá. Ăn, ợ, ăn hết sạch mất rồi.”
“Chị hai cháu thật sự không đành nhìn nữa, vì muốn cho cả nhà sống tiếp nên mới bất đắc dĩ lên núi săn thú.”
Thấy có dân làng đứng vây xem, Tạ Thanh Sơn càng khóc to hơn.
“Tội nghiệp chị hai cháu, một nữ tử yếu đuối, giờ nhắc lại chuyện trên núi tay vẫn còn run đây này, hu hu hu.”
Lý trưởng họ Vương nhìn Tạ Thanh Sơn đang bày trò mà ánh mắt ánh lên ý cười, chẳng biết thằng bé này học được chiêu đó ở đâu.
Ông khẽ ho một tiếng, nhắc nó đừng làm quá. Làm gì có nữ tử yếu đuối nào lại đi đập sân nhà người khác như chị hai nó chứ.
“Nhưng vẫn phải cảm ơn bác cả vì sáng nay đã muốn phụ giúp xử lý con lợn rừng.”
Nói xong, bát cũng không lấy, cậu bé chạy thẳng về nhà.
...
Khi trời tối hẳn, nhà họ Tạ cuối cùng cũng được ăn bữa tối.
Một chậu cơm trắng lớn, nửa chậu sườn, nửa chậu thịt gà, một đĩa trứng, còn có một đĩa rau dại trộn tóp mỡ.
Lục Tuyết cảm thấy bữa tối này cuối cùng cũng được ăn no, ngay cả rau dại xanh mướt kia cũng đáng yêu hơn hẳn.
Người nhà họ Tạ bưng bát cơm trắng mà có phần không biết gắp thế nào, nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.
Lục Tuyết sốt ruột giục: “Ăn nhanh đi!” rồi gắp cho Tạ lão đầu và Vương thị mỗi người một miếng sườn.
“Sườn này sao mà ngon thế!” Tạ Thanh Sơn gặm đến miệng đầy mỡ, mút xương không muốn buông.
Lý Xảo Lan cười nói: “Mày không xem chị hai mày đã dặn bao nhiêu bước, bảo bỏ bao nhiêu thứ vào à? Nói thật chứ, đúng là khác hẳn.”
Kiếp trước, hồi mạt thế còn chưa ập tới, sở thích lớn nhất của Lục Tuyết là sưu tầm công thức nấu ăn, tất nhiên trọng điểm là sưu tầm thôi.
Nếu để cô ấy làm thì thôi đi, cô sợ mình sẽ làm nổ tung cả căn bếp mất.
Sau bữa ăn, cả nhà ai nấy ôm bụng no căng ngồi đó, chẳng ai muốn nhúc nhích. Bữa này còn hơn cả bữa cơm Tết.
Tạ lão đầu đỏ hoe khóe mắt. Ai ngờ được nhà mình lại có ngày được sống thế này, tất cả đều là nhờ Lục Tuyết mà ra.
Ông càng tin tưởng hơn vào lời cô nói trước đây rằng sẽ trả được hết nợ bên ngoài.
Sáng hôm sau, lại là một ngày đẹp trời.
Trời vừa tờ mờ sáng, người nhà họ Tạ đã xách nông cụ chuẩn bị ra đồng. Không ngờ, dọc đường gặp dân làng, ai nấy đều khác hẳn thường ngày, cười tươi chào hỏi bọn họ.
Phải biết rằng, nhà họ vẫn luôn là trò cười trong thôn.
Đột nhiên nhận được thiện chí của mọi người, người nhà họ Tạ hơi không được tự nhiên, nhưng vẫn lặng lẽ thẳng lưng. Tấm lưng còng của Tạ lão đầu cũng thẳng hẳn lên.
Tạ Thanh Sơn đi sau mọi người, khuôn mặt non nớt đầy vẻ ngơ ngác.
Cậu bé lén lại gần Lục Tuyết hỏi: “Chị hai, sao mọi người đột nhiên khác hết vậy?”
Lục Tuyết nắm tay nó và Tạ Tử Thù: “Vì nhà mình cũng khác rồi.”
“Trước đây, khi nhà mình bị đại phòng bắt nạt, khi bị chị quậy đến gà chó không yên, các em có phản kháng bao giờ chưa?”
Tạ Thanh Sơn chần chừ lắc đầu. Làm sao mà chống lại được chứ!
Nhìn ra suy nghĩ của nó, Lục Tuyết hỏi: “Thật sự không chống lại được sao? Chưa thử làm thì sao biết không được. Như hôm qua, đại phòng chẳng chiếm được chút lợi nào, còn tự mình tức đến phát điên.”
“Nếu em cứ mãi không phản kháng lại sự áp bức của người khác, mọi người sẽ nghĩ em dễ bắt nạt, coi thường em. Dù có người thương hại, cũng chẳng làm gì cho em đâu. Ai lại muốn kết giao với một nhà toàn kẻ nhát gan chứ.”
“Cho nên chỉ khi chính em tự đứng lên, người khác mới tỏ ra thân thiện và tôn trọng em.”
Lục Tuyết cũng không biết nói nhiều như vậy Tạ Thanh Sơn có hiểu hay không. Những đạo lý này đều là kinh nghiệm sinh tồn của cô ở mạt thế.
Một khi bản thân đã đủ mạnh, người xung quanh mình đều là người tốt.
Trên đời này không phải là không có người lương thiện, nhưng người lương thiện tại sao lại nhất định phải giúp một kẻ chẳng ra gì như em chứ?
