Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nàng Dâu Cực Phẩm - Lục Tuyết > Chương 96

Chương 96

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 96 có bản audio.

Chương 96: Náo loạn chia nhà

 

Tạ Tự Tại chăm chăm nhìn ba người phía xa, trầm ngâm.

 

Tạ Thanh Sơn phát hiện ra, liền chắn ngay trước mặt cậu: “Mày tránh xa chị dâu hai của tao ra!”

 

“Ồ.” Tạ Tự Tại đổi chỗ khác, tiếp tục nhìn.

 

Hai đứa nhóc này mấy hôm nay “đại chiến ba trăm hiệp”, chiêu trò ám hại lẫn nhau không ngừng, nào là ném bùn sau lưng, bỏ sâu bọ vào chăn, giấu giày của đối phương...

 

Tạ Thanh Sơn thắng ít thua nhiều, cứ đối đầu với Tạ Tự Tại là lại không kìm được nóng nảy.

 

Tạ Tự Tại hỏi: “Mày nói xem, chị dâu hai của mày với mọi người đang nói gì thế?”

 

“Không biết.” Tạ Thanh Sơn mặt xịu xuống. Từ khi đi học, chuyện trong nhà rất ít khi được kể cho cậu nghe.

 

Hễ cậu hỏi, người nhà lại bảo về đọc sách. Giờ cậu ngay cả chữ cũng chưa nhận hết, thì đọc được gì đây?

 

“Tao cũng không biết.”

 

“Hầy!” Cả hai cùng thở dài.

 

Tạ Tử Thù liếc bọn họ một cái, lắc đầu, vặn vẹo cổ tay, tiếp tục luyện viết chữ.

 

Mãi đến khi nghe Lục Tuyết đảm bảo sẽ không manh động, Tạ lão đầu và Vương thị mới chịu buông tha.

 

Nàng còn chưa kịp chuẩn bị món quà lớn, nhà Tạ Đại Hải đã cãi nhau trước.

 

Tạ Đại Sơn về nhà, tâm trạng khá vui vẻ, thầm nghĩ nhà có thêm ba người làm, ruộng đồng coi như có người trông.

 

Thấy Tạ Tuấn Sơn được dìu xuống, hắn sửng sốt một chút. Thôi rồi, vừa rồi hưng phấn quá nên quên mất chuyện thằng em đã phải chịu hình phạt, giờ nó chẳng làm được gì cả.

 

Tạ Đại Sơn dìu người vào trong nhà. Ra ngoài thấy cha mẹ đang nói chuyện với phu xe, mắt hắn sáng rực lên: cỗ xe ngựa này không biết có thể...

 

Phu xe vung roi một phát, xe ngựa đã đi mất.

 

“Cha, sao mọi người lâu vậy mới về?” Giọng Tạ Đại Sơn có chút oán trách.

 

Tạ Đại Hải ngồi trên ghế, trông già đi nhiều so với trước.

 

“Em trai con bị thương không nhẹ, còn đi lại được nên mới về.”

 

Thật ra Lý tú tài muốn bọn họ ở lại thêm một thời gian, vừa có thể bồi đắp tình cảm với con gái mình, vừa tiện dưỡng thương. Ông còn tự thấy mình một ông bố vợ tương lai chu đáo như thế quả là quá tốt.

 

Nhưng Tạ Tuấn Sơn một ngày cũng không muốn ở lại. Có mấy lần hắn tỉnh dậy đều thấy bóng dáng to béo của Lý Kiều Kiều.

 

Tay ả lúc nào cũng cầm một cái đùi gà, ngốc nghếch cười với hắn: “Tướng công, hề hề, tướng công ăn đi!”

 

Mấy ngày sau, ngay cả trong mơ cũng toàn là ả, hắn cứ nửa đêm giật mình tỉnh giấc.

 

Tạ Tuấn Sơn trước mặt Lý tú tài vẫn giả vờ rất tốt, luôn là hình ảnh một nông gia tử nỗ lực phấn đấu.

 

Bây giờ tình thế này, hắn không thể không tiếp tục giả vờ, không thể không cưới cái con mụ béo ú kia. Đợi đến khi hắn thi đỗ công danh, lúc đó, lúc đó sẽ một tờ hưu thư đá bay con đàn bà đó. Nhẫn nhịn một chút là qua.

 

Tạ Đại Sơn cảm nhận được sự qua loa của cha, khó chịu cau mày.

 

“Cha, ruộng thiếu nước, cả làng đang đổ ra đồng tưới ruộng. Nhà mình ruộng nhiều, thuê mấy người về làm đi!”

 

Thấy cha mẹ đều có vẻ không được khỏe, chắc chẳng làm được gì, dù sao trong nhà cũng có tiền.

 

Triệu thị nghĩ đến số bạc đút cho bọn sai nha, gắt lên: “Thuê người chẳng tốn bạc à? Mẹ lấy đâu ra bạc!”

 

“Lúc mọi người đi đã đem hết số bạc dành dụm trong nhà đi rồi, chẳng còn một đồng nào à?”

 

“Không, một đồng cũng không còn. Nếu không có số bạc đó, em trai con đã bị đánh chết rồi. Con muốn em trai, hay muốn bạc?”

 

Vợ Tạ Đại Sơn vừa bước chân vào cửa đã nghe thấy câu này, trong phút chốc như bị sét đánh ngang tai, cây đòn gánh và cái thùng gỗ trong tay “rầm” một tiếng rơi xuống đất.

 

Lúc nãy nàng chạy theo sau Tạ Đại Sơn, nhớ ra còn bỏ quên đồ, bèn quay về lấy một chuyến, tiện thể dắt luôn thằng con đến.

 

“Ý gì? Bạc trong nhà đều bị thằng đó phá hết rồi à?”

 

Nàng xô mạnh cửa, chỉ vào Tạ Tuấn Sơn gầm lên.

 

Thế là không xong rồi. Triệu thị vốn đã ôm một bụng tức, mẹ chồng nàng dâu cãi nhau tối tăm mặt mũi.

 

May mà dân làng đều đang ngoài đồng, nếu không thì đám xem náo nhiệt đã vây kín nhà họ đến nỗi nước chảy cũng không lọt.

 

Cuối cùng hai người thậm chí còn xông vào đánh nhau. Vợ Tạ Đại Sơn mặt mày đầy thương tích, chạy về nhà mẹ đẻ.

 

Chuyện này lúc đó mọi người còn chưa biết, mãi đến sáng sớm hôm sau.

 

Nhà ngoại vợ Tạ Đại Sơn cách thôn Bình An không xa. Cha mẹ nàng dẫn theo bốn con trai, bốn con dâu, ba đứa cháu trai hùng hổ kéo đến.

 

“Triệu Thúy Hoa! Mày lăn ra đây cho bà!” Châu thị đứng trước cổng nhà Tạ Đại Hải gọi vọng vào.

 

“Đồ đen lòng đen ruột, mày coi như bọn tao chết hết rồi chắc! Con gái tao gả vào nhà mày, làm trâu làm ngựa, còn sinh thêm cho nhà mày hai đứa cháu trai, có công có khổ. Vậy mà mày lại đem hết bạc trong nhà bù vào cho thằng con giết người của mày!”

 

“Số bạc đó phần lớn đều do con gái và con rể tao làm ra. Mày không cho bọn tao một lời giải thích, chuyện này chưa xong đâu!”

 

“Triệu Thúy Hoa! Mày còn không ra, bà đập cửa bây giờ!”

 

“...”

 

Tiếng chửi bới bên ngoài, người trong nhà nghe rõ mồn một. Tạ Đại Sơn ngồi xổm dưới đất, từ đầu đến cuối không nói một câu.

 

Hắn thấy Châu thị nói rất đúng. Bao năm nay việc đồng áng đều một tay bọn họ làm, số bạc này đều là bọn họ kiếm ra!

 

Càng nghĩ càng thấy mình thiệt thòi. Mấy lời này mà để lọt ra ngoài, chắc chắn sẽ bị người ta cười rụng răng.

 

Tạ Đại Sơn đâu phải người chăm chỉ. Trước đây việc đồng áng đều do Tạ lão đầu bọn họ làm, còn hắn và vợ chỉ trốn ở phía sau lười biếng!

 

Chỉ có năm nay là vợ chồng hắn tự lo. Vụ cày xuân thì thuê thẳng bốn người lực lưỡng.

 

Sau vụ cày lại gần như chẳng bén mảng ra ruộng. Cỏ ngoài đồng sắp cao hơn cả lúa.

 

Tạ Tuấn Sơn nằm trên giường nghiến chặt răng, ánh mắt lộ ra vẻ hung ngoan gần như ngưng đọng thành thực chất. Được lắm, cứ chờ đó, tất cả cứ chờ đó cho hắn.

 

Tiếng chửi bới vẫn còn tiếp diễn. Lần này đổi thành con dâu cả nhà họ Châu. Bọn họ không vội đập cửa, chỉ đứng ngoài sân chửi, nhất định phải làm nhà Tạ Đại Hải mất mặt một phen.

 

Dân làng chưa ra đồng, cầm đòn gánh đứng xung quanh xem. Cuộc sống cực nhọc, thỉnh thoảng cũng cần thêm chút gia vị.

 

Lục Tuyết đương nhiên cũng có mặt: “Nhà này người đông thật!”

 

“Chẳng thế sao. Bà Châu thị đó nổi tiếng đẻ toàn con trai, còn hai đứa nhỏ chưa đến cơ. Ông nội mày hồi đó chính vì vậy mới bảo Tạ Đại Sơn cưới Dương thị.”

 

Vợ Tạ Đại Sơn nhà ngoại họ Dương. Mẹ nàng là Châu thị, sinh cho cha nàng sáu con trai, hai con gái. Nàng là đứa con gái đầu. Hồi đó người đến cầu thân đông lắm, đều nhắm vào việc nàng giỏi đẻ.

 

Lục Tuyết xoa xoa lớp chai mỏng trên tay vì hay kéo cung. Xem ra món quà lớn của nàng vẫn nên đợi thêm một chút.

 

Tạ Tuấn Sơn chẳng phải thích tìm đàn ông cho nàng sao? Nàng cũng tìm cho hắn một người.

 

Lần trước lên trấn, Lục Tuyết từng thấy một người đàn ông, điều kiện gia đình có vẻ không tệ. Với kinh nghiệm nhìn người nhiều năm, nàng đánh giá người đó chắc thích đàn ông.

 

Đúng là khéo thật! Tạ Tuấn Sơn đúng kiểu người đó ưa – tướng mạo thư sinh, làn da trắng trẻo, hẳn sẽ lọt vào mắt hắn.

 

Chỉ có điều, mấy vết thương trên người hắn nhìn khó coi, cần phải dưỡng thêm chút nữa.

 

Tạ Đại Hải và Triệu thị trong nhà đứng ngồi không yên, nghiến răng mở cổng sân. Nhìn thấy một đám người nhà họ Dương bên ngoài, cả hai có chút sợ hãi.

 

“Thông gia, bà xem đây là làm gì thế? Chỉ là chút hiểu lầm nhỏ thôi, không đến mức đâu.” Tạ Đại Hải nhăn nhở nói.

 

“Ai thèm hiểu lầm với mày! Mày nói đi, có phải mày đem hết bạc nhà đổ vào thằng con trai út không? Còn con mụ vợ mày có đánh con gái tao không?” Châu thị xông lên chỉ thẳng vào mũi lão quát.

 

“Thông gia, chuyện này đừng nói ra ngoài. Vào trong nhà nói, vào trong nhà nói đã.”

 

“Không vào! Bọn tao chẳng có gì để nói với mày cả. Một câu thôi: mày phải chia nhà cho bọn nó, không thì chuyện này chưa xong đâu!”

 

Mặt Tạ Đại Hải và Triệu thị đen như đáy nồi. Nhưng nào có chuyện nhà mẹ đẻ con dâu nhảy vào quản chuyện nhà chồng!

 

Vả lại, tình cảnh nhà cửa lúc này chính là lúc cần mọi người chung sức một lòng.

 

“Thông gia, nếu bà nói vậy, tôi đây sẽ tự làm chủ viết hưu thư cho Dương thị! Bà hẳn vẫn còn một cô con gái nhỏ chưa gả chồng, cháu gái cũng không còn nhỏ nữa nhỉ?” Tạ Đại Hải cảnh cáo.

 

“Mày dám! Con gái tao sinh cho nhà mày hai đứa con trai, còn chịu tang cho người già nhà mày. Mày nói hưu là hưu được à?”

 

Cha và các anh Dương thị giận dữ xông lên, mắt thấy sắp sửa động thủ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi