Chương 21: Con quỷ trong lòng.
Đề An thấy con côn trùng trên bệ cửa sổ không động đậy nữa, rồi anh ngửi thấy một mùi khét.
Đề An chợt quay sang nhìn Chu Ất.
Chu Ất dùng kính lúp, không phải để quan sát!
Hắn lợi dụng tác dụng hội tụ ánh sáng của kính lúp, dồn nhiệt lượng mặt trời vào một điểm, thiêu cháy con côn trùng.
Hắn thích mùi khét sau khi thiêu.
Đề An chợt hiểu ra, thứ Chu Ất thích không phải là những ngọn lửa nhảy múa, hay mùi lửa cháy.
Hắn thích là sự giãy giụa của động vật khi bị đốt cháy, và mùi thịt cháy khét.
Bệnh viện tâm thần không có điều kiện để phóng hỏa, thế nên hắn cầm kính lúp, tìm kiếm những sinh vật nhỏ bé hơn trong góc.
Điên cuồng hít hà mùi khét sau khi chúng bị thiêu.
Chẳng ai phát hiện ra hắn đang làm gì, kể cả bác sĩ.
Côn trùng quá nhỏ bé, chẳng ai thèm để ý.
Khi mới vào viện, Chu Ất từng đào xác mèo ở sân sau.
Hắn thực sự không phải ăn thịt mèo, mà là ngửi mùi mèo bị đốt cháy!
Đề An từ bệnh viện tâm thần trở về văn phòng, lật hồ sơ của Chu Ất ra.
Quả nhiên! Mỗi vụ phóng hỏa của Chu Ất đều liên quan đến động vật hoang dã.
Hướng điều tra trước đây của đồng nghiệp đã sai. Chu Ất không phải là kẻ phóng hỏa, hắn là một kẻ thích hành hạ, với bản tính thú vật lấn át nhân tính.
Động vật mãi mãi là động vật, nhưng con người có lúc chẳng ra gì.
Chu Ất ra tay với những động vật và kẻ yếu không thể lên tiếng, không có sức phản kháng.
Hắn không một chút tôn kính nào với những sinh mạng nhỏ bé yếu ớt.
Trong lòng hắn có quỷ dữ.
Hắn tận hưởng cảm giác đứng trên cao, nắm quyền sinh sát, xả những cảm xúc biến thái. Hắn coi mùi khét kinh tởm ấy như một chất kích thích.
Nhưng hắn lại là một kẻ hèn nhát trong cuộc sống.
Đề An lật hồ sơ của Chu Ất. Hắn từ nhỏ đã thấp bé, vàng vọt, gầy gò, mặt có tàn nhang, học hành không tốt, tính cách tự ti, nhạy cảm.
Thời tiểu học, hắn từng bị bạo lực học đường một thời gian.
Đề An chợt nhớ Triệu Diệu từng nói, hồi Chu Ất học lớp 6, trong lễ chào cờ, hắn như bị ma nhập, trước mặt toàn trường đã xin lỗi Trình Tịnh.
Hai ngày sau, ở sân sau bệnh viện tâm thần, Đề An lại thấy Chu Ất cầm kính lúp, ngồi xổm dưới đất.
Lần này, thứ bị thiêu dưới kính lúp của hắn là một con ếch.
Con ếch chỉ bằng móng tay cái, bị Chu Ất đặt trong một cái hộp không thể thoát ra.
Chu Ất tham lam hít hà mùi khét.
“Muốn thiêu cháy một con ếch, tốn công nhỉ?” Đề An hỏi Chu Ất.
Chu Ất cười hề hề, không quay đầu, “Ừ, cái thứ nhỏ này không nghe lời, làm gần chết mới đốt được.”
Đề An ngồi xuống ghế dưới gốc cây, hỏi Chu Ất, “Anh biết Tô Tiểu Kỹ không?”
Chu Ất nghe thấy tên Tô Tiểu Kỹ, chợt ngẩng đầu. Hắn kinh hoàng nhìn Đề An, ngồi phịch xuống đất, co chân đạp đất lùi về phía sau.
Kính lúp rơi ra xa.
Chu Ất không thèm nhặt.
“Anh từng bắt nạt Tô Tiểu Kỹ, đúng không?
Anh sợ mình lại trở thành nạn nhân, nên đã gia nhập phe bạo hành, đúng không?” Đề An nhìn thẳng vào Chu Ất.
Chu Ất đột nhiên môi trắng bệch, toàn thân co giật, miệng phát ra những tiếng meo meo thê thảm.
Là tiếng mèo. Là tiếng mèo kêu gào thảm thiết!
Đề An nghĩ đến con mèo kêu thảm thiết trong đám lửa.
Tiếng mèo kêu thảm thiết khiến những bệnh nhân đang đi lại náo loạn, rồi làm kinh động đến bác sĩ.
Hôm nay bác sĩ Đậu không có mặt, bác sĩ Lưu trực ban hớt hải chạy đến, vừa trách móc Đề An vừa nói: “Chu Ất là bệnh nhân ngoan nhất ở chỗ tôi đấy, anh đã nói gì với cậu ta vậy?”
Bác sĩ Lưu dỗ dành đỡ Chu Ất về phòng bệnh, tiêm cho hắn một mũi an thần. Chu Ất ngủ thiếp đi.
Đề An gọi điện cho Triệu Diệu. Triệu Diệu trầm ngâm một lát, bố mẹ của Chu Ất chắc chắn biết nhiều hơn.
Nếu không thì họ đã không nỡ để đứa con trai đã đủ tiêu chuẩn xuất viện ở lại bệnh viện tâm thần bao nhiêu năm như vậy.
Đề An bảo Lương Lạc điều tra những vụ án trước đây của Chu Ất, những phần chưa được khai thác.
Kết quả Lương Lạc phản hồi, Chu Ất từng cố thiêu chết đứa con mới tròn một tuổi của dì hắn.
Cánh tay đứa bé bị bỏng. Không có gì nguy hiểm.
Dù đau đớn lắm, nhưng dù sao đó cũng là tội của con chị gái mình, cuối cùng dì của Chu Ất đã không báo án.
Chỉ là cắt đứt liên lạc với nhà Chu Ất.
Đề An suy luận, bố mẹ Chu Ất biết tâm lý phạm tội của con mình, nghĩ rằng nhốt nó trong bệnh viện tâm thần còn hơn để nó ra ngoài gây chuyện rồi bị xử bắn.
Chu Ất có ham muốn phóng hỏa mãnh liệt, một khi ra khỏi bệnh viện tâm thần, hắn sẽ là một quả bom hẹn giờ.
Bệnh viện tâm thần đồng ý cho Đề An gặp lại Chu Ất, nhưng phải có bác sĩ của bệnh viện ở đó.
Chu Ất đã được tiêm thuốc an thần, tính theo giờ thì bây giờ hắn đang trong trạng thái ý thức lơ mơ, tức là nửa tỉnh nửa mê.
Đề An vội vàng gọi Triệu Diệu đến. Triệu Diệu lợi dụng thời gian này, tiến hành hỏi cung thôi miên Chu Ất.
“Chu Ất, hôm nay trời đẹp lắm, mau đi học đi, nhớ đeo khăn quàng đỏ nhé.”
“Ưm ưm...” Chu Ất phát ra những tiếng trả lời lè nhè không rõ.
“Chu Ất, có thích đi học không?”
“Không thích.”
“Sao lại không thích?”
“Đau.”
Triệu Diệu liếc nhìn Đề An, tiếp tục nhẹ nhàng hỏi: “Đau ở đâu?”
Chu Ất nhắm mắt, cau mày, “Đau hết chỗ.”
“Sao lại đau?”
“Bọn họ nhốt tôi trong nhà vệ sinh, đánh tôi, tè... tè vào tôi.”
Đề An nghe lời tự thuật của Chu Ất khi bị thôi miên.
Hồi tiểu học, hắn cũng là nạn nhân của bạo lực học đường, chỉ có điều người nạn nhân này khi lên cấp hai lại biến thành kẻ gây án.
“Bây giờ cậu không còn là học sinh tiểu học nữa, cậu đã là học sinh lớp 6 rồi, có phải cậu không còn đau nữa không?”
“Không đau nữa, người khác đau.”
“Ai đau?”
“Một cô bé. Cô ấy trốn trong góc, bị tôi nắm tóc kéo ra.
Khóc... khóc...
Đột nhiên, cô ấy đứng dậy, vài cước đá tôi văng vào tường.
Sau đó...”
“Sau đó thế nào?”
“Đại ca biết chuyện thì cười nhạo: ‘Thế này không được.’
Hắn nói muốn rèn luyện gan dạ cho tôi.”
“Rèn luyện thế nào?”
“Bắt một con mèo, thiêu sống trước mặt hắn.”
“Cậu sợ à?”
“Tôi sợ... Con mèo bị xích sắt trói lại, tôi châm lửa đốt nó.
Con mèo kêu thét lên, nhe nanh, biến thành một quả cầu lửa nhảy múa, tôi nôn mửa... con mèo dần dần không động đậy nữa.
Đại ca nói tôi vô dụng, đúng là đồ hèn chỉ đáng bị người ta bắt nạt.
Hắn túm đầu tôi, ấn vào người con mèo... bắt tôi ngửi... a...
Cô gái biến thành mèo yêu, lao về phía tôi... cứu tôi... cứu tôi.”
Triệu Diệu ra hiệu cho Đề An, không thể hỏi thêm nữa, tâm lý của Chu Ất đã đến giới hạn.
Triệu Diệu tiến hành trị liệu tâm lý cho Chu Ất trong giấc mơ.
Chuyện xảy ra với Chu Ất đã rõ mười mươi.
Khi thiêu mèo, tinh thần hắn bị kích thích, sinh ra rối loạn.
Trong tiềm thức, hắn đã liên kết con mèo với Trình Tịnh.
Hắn muốn chứng minh sự tồn tại của mình, chứng minh mình là kẻ “mạnh”, chỉ có thể dùng việc ngược đãi giết chóc những sinh mạng nhỏ bé yếu ớt để thỏa mãn ước muốn méo mó của mình.
Bạo lực học đường đã biến một nạn nhân thành kẻ gây án.
Lại biến một kẻ gây án thành một tên sát thủ biến thái.
Nhưng mà, tại sao Trình Tịnh đột nhiên thay đổi tính tình?
Đề An bây giờ không có thời gian đi tìm Trình Tịnh, vụ án phóng hỏa còn chưa phá.
Đề An ôm tâm sự trở về đồn cảnh sát, tỉ mỉ xem lại video giám sát của các vụ phóng hỏa gần đây trong thành phố.
Tổng cộng có ba vụ phóng hỏa.
Hai vụ có video giám sát.
Vụ còn lại vì ở nông thôn nên không tìm được camera.
Nồng độ carboxyhemoglobin trong máu của thi thể ở một mức rất khó xử, không thể xác định nạn nhân chết vì ngộ độc khí CO, hôn mê sâu rồi bị thiêu chết.
Hay là bị thiêu chết trực tiếp.
Nhưng có thể khẳng định, là bị thiêu khi còn sống, chứ không phải hỏa thiêu sau khi chết.
Hung thủ đã lên kế hoạch tỉ mỉ để thực hiện vụ phóng hỏa, ở hiện trường hầu như không tìm thấy manh mối nào chỉ về hung thủ.
Quá trình phóng hỏa, không có một nhân chứng nào.
Không đầu mối. Không biết bắt đầu từ đâu.
Đề An đành phải xem đi xem lại video giám sát, cố gắng tìm ra manh mối nhỏ nhất.
Đột nhiên anh thấy một trong những video.
Trong đám đông vây xem, có một người đội mũ lưỡi trai.
Dường như đang cười.
