Chương 80: Khu chung cư có ma.
Văn Nghị một mắt mở, một mắt nhắm, trên mặt là vẻ kinh hoàng tột độ.
Khi khám nghiệm hiện trường, Đề An phát hiện Văn Nghị dường như rất tin vào chuyện ma quỷ, trong nhà treo đầy những thứ trừ tà.
Đồng nghiệp ở đội hình sự đang lấy dấu vân tay.
Đề An nói với đội trưởng bảo vệ: “Ông làm ơn trích xuất camera giúp tôi.”
Bởi vì Đề An phát hiện, khu chung cư này tuy không lớn, nhưng an ninh làm rất tốt, chỗ nào cũng có camera.
Đội trưởng bảo vệ nói: “Vâng, vâng, mời anh theo tôi lên phòng bảo vệ.”
Camera ghi lại, không có ai ra vào nhà Văn Nghị.
Chỉ có người hàng xóm đối diện, ba ngày trước từng đến trước cửa nhà Văn Nghị.
Nhưng chỉ gõ cửa, thấy Văn Nghị không phản ứng, liền bỏ đi.
Người hàng xóm nhớ lại, cô ấy chỉ là làm bánh chẻo, nghĩ Văn Nghị một thân một mình ở đất khách quê người cũng khó, nên mang sang cho cậu ấy ít bánh chẻo thôi.
Là án mạng trong phòng kín sao?
Hung thủ đã qua mặt camera thế nào để vào được nhà Văn Nghị?
Tại sao hiện trường cũng không có dấu vết gì của hung thủ để lại?
Đề An quyết định, trước khi có kết quả đối chiếu dấu vân tay và khám nghiệm tử thi, sẽ bắt đầu từ những manh mối đã biết.
Trong túi quần Văn Nghị có một cái điện thoại, Đề An gọi lại cho người liên lạc cuối cùng của cậu ta.
Cuộc gọi được thực hiện từ năm ngày trước.
Thời lượng cuộc gọi là hai mươi phút.
Tên trong danh bạ là Tiểu Sơn Tử.
Đầu dây bên kia vọng ra giọng bực dọc: “Alo, Văn Nghị. Cậu có phiền quá không đấy?”
“Alo, xin chào. Có phải anh là Tiểu Sơn Tử không?”
Tiểu Sơn Tử nhận ra giọng trong điện thoại không phải của Văn Nghị, bèn hỏi: “Anh là ai?”
Đề An nói: “Tôi là cảnh sát, muốn tìm anh để tìm hiểu chút tình hình.”
Tiểu Sơn Tử rõ ràng bị giật mình trước thân phận của Đề An, anh ta ấp úng hỏi: “Cảnh sát? Sao lại là cảnh sát? Văn Nghị làm sao?”
Đề An do dự một chút: “Cậu ấy chết rồi. Anh là người cậu ấy liên lạc cuối cùng.”
Tiểu Sơn Tử vẫn chưa hoàn hồn: “Chết... chết rồi? Chết thế nào?”
Đề An nói: “Hiện tại chưa rõ nguyên nhân tử vong. Nên có vài tình huống, mong anh thành thật trả lời, phối hợp với cảnh sát phá án.”
Tiểu Sơn Tử rất căng thẳng: “Vâng vâng. Tôi phối hợp, tôi phối hợp.”
Đề An: “Anh và Văn Nghị có quan hệ gì?”
Tiểu Sơn Tử: “Tôi và Văn Nghị là bạn học cấp ba. Hai đứa tốt nghiệp cấp ba xong, đều không thi đỗ đại học. Thế là tôi và cậu ấy bàn nhau, đến thành phố Hàn Hưng liều một phen, kiếm cơ hội việc làm. Nhưng nhà tôi có chút việc, nên Văn Nghị đi trước.”
Đề An: “Cậu ấy có kể với anh về những chuyện sau khi đến Hàn Hưng không?”
Tiểu Sơn Tử: “Lúc đầu cậu ấy đến Hàn Hưng, cả tháng không tìm được việc. Tháng thứ hai hình như cậu ấy tìm được việc ở tiệm tiện lợi hay siêu thị gì đó? Tôi không nhớ rõ. Sau đó cậu ấy hào hứng nói, tìm được việc bảo vệ, lương cao. Cậu ấy còn tìm được một căn nhà giá thuê không đắt ở ngay khu chung cư mình làm việc. Cậu ấy còn rủ tôi đến nữa. Tôi nói xử lý xong việc nhà sẽ đến.”
Đề An: “Cuộc gọi cuối cùng, Văn Nghị đã nói gì với anh?”
Tiểu Sơn Tử nói: “Cậu ấy nói, khu chung cư có ma, cậu ấy muốn chuyển nhà. Trước đó nhiều lần rồi, nửa đêm cậu ấy gọi cho tôi, bảo có ma. Sau đó tôi bị cậu ấy gọi điện làm phiền phát chán, nên không nghe máy nữa.”
Đề An cảnh giác: “Có ma? Cậu ấy nói với anh chuyện có ma từ khi nào?”
Tiểu Sơn Tử nói: “Lẻ tẻ cũng được gần một năm rồi. Tôi cảm thấy, chắc là đầu óc cậu ấy có vấn đề. Cậu ấy nói, cậu ấy cảm thấy trong nhà, lúc nào cũng có người nhìn chằm chằm vào mình. Cậu ấy còn nói nhà hàng xóm đối diện có vấn đề, bà lão trong nhà chết, cậu ấy tận mắt thấy người ta đưa tang bà cụ. Nhưng hôm đó cậu ấy lại nhìn thấy bà cụ. Còn có lần cậu ấy đi tuần tra khu chung cư vào ban đêm, thấy một cô gái nhảy lầu. Đợi cậu ấy gọi người đến thì xác chết biến mất, cũng không có dấu vết ai nhảy lầu cả. À, còn một lần nữa, cậu ấy nói nửa đêm có người bấm chuông cửa nhà cậu ấy. Cậu ấy nhìn qua mắt mèo, thấy bên ngoài cửa, đứng một con ma nữ tóc tai bù xù.”
Đề An hỏi: “Cậu ấy nhìn qua mắt mèo?”
Tiểu Sơn Tử: “Ừm, nửa đêm hành lang cứ có động tĩnh. Có lúc là tiếng móng tay dài cào cửa, có lúc là tiếng trẻ con khóc. Cậu ấy cũng không dám ra ngoài, chỉ dám nhìn qua mắt mèo thôi. Lần đó nhìn thấy ma nữ, sợ đến nỗi sốt cả tuần liền.”
Đề An: “Cậu ấy nói muốn chuyển nhà, là trong cuộc gọi cuối cùng, đúng không? Tức là năm ngày trước?”
Tiểu Sơn Tử: “Ừm, đúng, năm ngày trước. Cậu ấy nói đã điều tra về khu chung cư này, từ rất lâu trước đây nó là một nghĩa địa hoang. Sau đó chủ đầu tư tham rẻ, bèn mua mảnh đất này, dùng để bố trí cho các hộ dân bị giải tỏa. Phần lớn các hộ dân bị giải tỏa đều không biết chuyện này.”
Đề An: “Sau đó hai anh không liên lạc với nhau nữa à?”
Tiểu Sơn Tử: “Không liên lạc nữa.”
Đề An: “Tình trạng tinh thần của Văn Nghị thế nào?”
Tiểu Sơn Tử: “Anh cảnh sát muốn hỏi, có phải cậu ấy bị bệnh tâm thần không đúng không? Trước đây chắc chắn là không, trông cậu ấy vẫn bình thường. Chỉ có điều hơi nhát gan thôi. Tôi và cậu ấy là bạn học, cậu ấy từ nhỏ đã nhát gan rồi. Dễ nghi thần nghi quỷ, hay suy diễn lung tung. Nhưng bây giờ, tôi nghi là cậu ấy bị bệnh tâm thần thật. Nếu không thì anh nói xem, một người bình thường sao lại bảo mình thường xuyên thấy ma được?”
Đề An cúp điện thoại của Tiểu Sơn Tử.
Anh ngẫm nghĩ lại lời của Tiểu Sơn Tử: “Mắt mèo.” “Mắt mèo.” “Mắt mèo.”
Đề An phỏng đoán, theo trạng thái chết của Văn Nghị, có phải cậu ta đã nhắm một mắt, dùng mắt còn lại nhìn qua mắt mèo, rồi ngã xuống đất chết?
Thế là Đề An vội vã đến Trung tâm Giám định Tư pháp.
Chị Lâm và các trợ lý, vẫn đang mổ xẻ tử thi của Văn Nghị.
Một lúc lâu sau, chị Lâm mới bước ra: “Đề An, chị có thể xác định, Văn Nghị bị chết vì sợ. Vì vụ của Lộ Phong lần trước, lần này chị đặc biệt cẩn thận. Chị và trợ lý đã lật đi lật lại tử thi của Văn Nghị hai lần. Văn Nghị không có bệnh nền. Không phải bị đầu độc, không phải ngạt cơ học, tổn thương cơ học không gây chết người, không phải chết do nhiệt độ cao hay thấp, không có dấu hiệu bị điện giật. Vậy thì chỉ còn một khả năng là đột tử do tim. Adrenaline trong người Văn Nghị cao gấp 25 lần chỉ số bình thường. Trong tim có lẫn những mảng máu đỏ tươi, tế bào cơ tim bị hoại tử trên diện rộng. Không còn nguyên nhân chết nào khác, chính là bị sợ chết.”
Đề An hỏi: “Nếu cậu ấy đang áp sát cửa, nhìn qua mắt mèo thì chết ngay lúc đó. Về mặt lý thuyết, có phải cậu ấy sẽ ở trạng thái một mắt mở, một mắt nhắm không?”
Chị Lâm nghĩ ngợi: “Có khả năng. Khi cậu ta ở trong trạng thái cực kỳ sợ hãi, toàn thân các cơ đều rất căng cứng. Mắt người có thể mở và nhắm là nhờ cơ nâng mi trên và cơ vòng mi. Lúc đó đột nhiên chết, các cơ lập tức co rút, cứng lại. Cơ nâng mi trên và cơ vòng mi không còn sự chỉ huy của dây thần kinh não, cũng mất đi tác dụng. Vì vậy tay chân rất có khả năng bị cố định ở tư thế lúc chết.”
Đề An nói: “Vậy vẻ mặt kinh hoàng, cũng là do các cơ trên mặt đột nhiên cứng đờ, mà giữ nguyên trạng thái lúc chết, đúng không chị?”
Chị Lâm nói: “Đúng vậy.”
Đề An nói: “Vậy bây giờ có thể kết luận, Văn Nghị sau khi nhìn ra ngoài qua mắt mèo, đã bị hù chết. Cậu ấy đã nhìn thấy gì qua mắt mèo nhỉ? À đúng rồi, chị Lâm, thời gian tử vong của cậu ấy là?”
Chị Lâm vừa đánh báo cáo trên máy tính vừa nói: “Thời gian tử vong là bốn ngày trước.”
