Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tự Thú - Phần 1 > Chương 81

Chương 81

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 81: Khi em ngủ say.

 

Đề An gọi điện cho Lương Lạc.

Lúc này, Lương Lạc đang cùng Âu Dương Đài túc trực ở phòng giám sát của khu chung cư, xem lại băng ghi hình ba tháng gần đây.

Đề An nói: “Cậu tập trung xem đoạn băng từ bốn ngày trước ấy. Chị Lâm nói thời gian tử vong của Văn Nghị là bốn ngày trước.”

Lương Lạc đáp: “Vâng, tụi em sẽ tập trung rà soát.”

Đề An hỏi tiếp: “Có phát hiện gì từ camera không?”

Lương Lạc thất vọng nói: “Không có gì bất thường ạ. Cả khu chung cư rất yên ổn, chẳng có chuyện ma quỷ gì hết. Hay là chuyện ma ám chỉ do Văn Nghị tưởng tượng ra?”

Đề An bắt đầu hỏi thăm cư dân trong khu.

Mọi người đều nói khu này rất bình thường, làm gì có ma với chả quỷ.

Bà cụ nhà đối diện còn ngơ ngác: “Tôi đây chẳng phải vẫn sống nhăn răng đây sao? Thằng nhóc đó sao lại bảo tôi chết, còn tổ chức tang lễ cho tôi nữa?”

Khu chung cư không lớn, tổng cộng chỉ có bốn bảo vệ.

Một bảo vệ nhớ lại: “Có hôm tôi và thằng Văn Nghị trực ca đêm. Khoảng nửa đêm, nó đi tuần tra theo quy định. Chẳng bao lâu sau, nó mặt cắt không còn giọt máu, hốt hoảng chạy về gọi tôi, bảo có người nhảy lầu. Tôi vội vàng cùng nó lao ra khỏi phòng bảo vệ, chạy đến chỗ nó chỉ. Có thấy ai nhảy lầu đâu? Đến cái bóng cũng không. Tôi còn cười nó, trẻ người non dạ, mắt mũi léng phéng.”

Một bảo vệ khác nói: “Có lần nó kể với tôi, nó đi thang máy xuống tận tầng hầm thứ hai. Khu mình chỉ có một tầng hầm thôi. Làm gì có tầng hầm thứ hai? Tôi nghĩ chắc đầu óc nó có vấn đề.” Anh bảo vệ chỉ tay lên đầu mình.

Đội trưởng bảo vệ nhớ lại: “Thằng bé đó hơi đa nghi, nhát gan, hay tự dọa mình. Có hôm không phải ca trực của nó, nó nhất quyết đòi trực cùng tôi. Nó bảo không dám về nhà, vì ban đêm có người bấm chuông cửa. Tôi liền cho nó xem lại camera. Có ai bấm chuông đâu? Toàn do nó tưởng tượng ra cả. Lại còn một lần, tôi ra ngoài tuần tra, nó ở lại phòng trực. Lúc tôi về, thấy nó co rúm trong chăn trên giường xếp, run như cầy sấy. Tôi vén chăn ra hỏi nó bị sao. Tay nó run run chỉ vào điện thoại bàn, nói: ‘Vừa nãy có cuộc gọi đến, số điện thoại là… số của cháu.’ Tôi liền hỏi: ‘Thế điện thoại của cháu đâu?’ Nó bảo: ‘Ở trong tay cháu, chưa rời lúc nào.’ Tiếc là điện thoại bàn ở phòng trực chỉ có chức năng hiển thị cuộc gọi đến, chứ không có chức năng lưu lịch sử cuộc gọi đi. Nhìn bộ dạng nó, đến tôi cũng thấy rợn hết cả người.”

Một người hàng xóm kể: “Có lần gặp nó trong khu, tôi thấy mắt nó thâm quầng, tinh thần hoảng hốt, liền khuyên nó nên đi khám khoa tâm thần. Không biết nó có đi không?”

Một người hàng xóm nuôi chó nói: “Con chó nhà tôi hình như không ưa gì thằng Văn Nghị, hễ thấy nó là sủa ầm lên, cứ như thể… như thể trên người nó có thứ gì đó không sạch sẽ.”

Ông chủ nhà kể lại: “Mấy hôm trước, nó gọi điện bảo tôi không thuê nữa, yêu cầu tôi trả lại tiền cọc và tiền thuê của năm còn lại. Hợp đồng là hai năm, nếu chưa hết hạn thì tiền cọc và tiền thuệ đều không được trả. Nhưng tôi thấy nó là người nơi khác đến, cũng khó khăn, nên thương lượng với nó, trả tiền thuê chứ không trả cọc. Nó cũng đồng ý. Khoản tiền thuê tôi đã trả lại, anh có thể kiểm tra.”

Trong khu còn một căn hộ không có người ở. Theo người dân, chủ căn hộ đó còn nhà khác trong thành phố, ở đây bất tiện nên ít khi về.

Hỏi hết tất cả những người có thể hỏi.

Đầu óc Đề An rối như tơ vò.

Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Chẳng lẽ Văn Nghị bị bệnh tâm thần, thậm chí là hoang tưởng, rồi tự dọa chết mình?

Đề An và Tiêu Minh quay trở lại hiện trường vụ án một lần nữa.

Lần này, anh phát hiện trong ngăn kéo có một tờ đơn thuốc và một bệnh án.

Tên thuốc trên đơn đều là thuốc an thần.

Còn bệnh án ghi rõ Văn Nghị mắc chứng hoang tưởng bị hại nghiêm trọng.

Đề An thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân cái chết.

Ngay lúc chuẩn bị rời khỏi hiện trường, anh chợt quay đầu lại.

Nhìn vào ngăn kéo, anh hít một hơi lạnh.

Bởi vì lần khám nghiệm đầu tiên, anh nhớ rất rõ, trong ngăn kéo chẳng có gì cả.

Bệnh án và đơn thuốc xuất hiện từ lúc nào, và được ai bỏ vào?

Nếu là được bỏ vào sau, rõ ràng, kẻ đó muốn hướng cảnh sát đi theo hướng suy nghĩ này.

Để đi đến kết luận rằng Văn Nghị, vì bệnh tật của bản thân, đã gặp tai nạn.

Đề An lập tức bảo Tiêu Minh mang bệnh án và đơn thuốc đến bệnh viện xác minh.

Ba tiếng sau, Tiêu Minh báo lại, bệnh án và đơn thuốc là giả.

Tất cả các bệnh viện ở thành phố Hàn Hưng, khoa tâm thần đều chưa từng tiếp nhận bệnh nhân tên Văn Nghị, càng chưa từng kê đơn như vậy.

Chữ ký của bác sĩ trên đơn thuốc càng kỳ lạ hơn.

Ở Hàn Hưng căn bản không có bác sĩ tâm thần nào tên như vậy.

Nếu có người làm giả bệnh án, thì là để che giấu sự thật.

Che giấu sự thật gì đây?

Đề An bảo Lương Lạc copy băng ghi hình về, tối nay anh sẽ tăng ca xem lại một lần nữa.

Đề An xem băng, đúng là camera của một khu chung cư bình thường, không có gì bất thường.

Đề An xoa xoa bờ vai mỏi nhừ, cầm lọ thuốc nhỏ mắt trên bàn, nhỏ hai giọt vào đôi mắt khô khốc.

Kim đồng hồ trên tường đã chỉ sang ba giờ sáng.

Đột nhiên, Đề An trợn tròn mắt như thể phát hiện ra điều gì đó.

Anh kéo thanh tiến trình video về trước vài giây, xem vài giây, tạm dừng, lại kéo về sau vài giây.

Anh xem đi xem lại vài lần.

Rồi anh đập bàn, nước trong cốc suýt bắn ra ngoài.

“Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi!” Đề An vội vàng lấy điện thoại ra, quay lại mấy giây video đó.

Anh phát hiện, có một cư dân dắt chó đi dạo, rõ ràng lúc trước là tay trái cầm dây xích, nhưng sau đó lại thành tay phải cầm dây xích.

Video giám sát do khu chung cư cung cấp, đã bị cắt ghép một cách nhân tạo!

Đề An mang theo nghi ngờ trong lòng, xem lại toàn bộ video trong vòng một tháng.

Lần này anh phát hiện ra ba điểm bất thường.

Tất cả đều là bằng chứng của việc cắt ghép nhân tạo.

Cư dân trong khu có vấn đề!

Sáng hôm sau, Đề An liên lạc với chủ căn hộ không có người ở.

Người chủ nhà viện cớ bận việc, cúp máy của Đề An.

Qua thái độ của hắn, Đề An biết khu chung cư này chắc chắn có bí mật.

Anh trực tiếp đến chỗ làm việc của người chủ nhà, yêu cầu được gặp hắn.

Người chủ nhà biết không thể trốn thoát, đã nói ra sự thật.

Nhưng hắn phủ nhận việc mình tham gia vào chuyện này.

Chính vì không muốn dính vào, hắn mới chuyển khỏi khu chung cư.

Dựa vào lời khai của người chủ nhà, đội hình sự nhanh chóng triển khai, khống chế toàn bộ khu An Thụy.

Đề An phát hiện trên người ông chủ nhà có một tấm thẻ từ.

Trong quá trình thẩm vấn, ông chủ nhà khai nhận tấm thẻ này có thể đi xuống tầng hầm thứ hai.

Ở tầng hầm thứ hai, những người thực thi nhiệm vụ đã chứng kiến một cảnh tượng chấn động.

Trong căn phòng dưới tầng hầm, có ba mươi màn hình giám sát.

Căn nhà Văn Nghị thuê, mỗi phòng đều được gắn camera.

Có thể giám sát ba trăm sáu mươi độ, không góc chết, từng cử động của anh ta.

Còn có cả camera ở hành lang, phòng bảo vệ, bồn hoa trong khu, thang máy, thậm chí cả trên cột đèn và họng nước cứu hỏa cũng có camera!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích