Chương 11: Hương khói.
Diệp Hành Chi nhanh nhảu chớp thời cơ: “Bên quản lý tòa nhà chúng tôi được biết mẹ anh đã qua đời cách đây sáu tháng. Xin anh hãy nén đau thương. Cảm ơn anh đã hợp tác với cuộc khảo sát ý kiến hôm nay. Nếu có chuyện gì, cứ trực tiếp gọi cho ban quản lý là được.”
Ra khỏi nhà họ Phạm, Diệp Hành Chi vội vàng hỏi Đề An: “Đội trưởng, có phát hiện gì không ạ?”
Đề An nói: “Nhà anh ta sạch sẽ quá, một chút dấu vết cũng không có. Tôi chỉ kịp lấy một ít da chết trên dao cạo râu của anh ta. Tuy nhiên, có một chỗ kỳ lạ là gian thờ. Trên gian thờ lại đặt di ảnh của chính Phạm Thành. Có ai lại đi thắp hương cho chính mình bao giờ?”
Diệp Hành Chi cũng vô cùng nghi hoặc: “Vâng đúng ạ. Người ta vẫn nói người sống không chịu nổi hương khói. Theo quan niệm truyền thống, lập bàn thờ cho người còn sống, người đó sẽ bị nguyền rủa, hao tổn tuổi thọ. Phạm Thành tự thắp hương cho mình, đúng là hơi kỳ lạ thật. Chẳng lẽ trong tâm trí của Phạm Thành, bản thân anh ta đã chết rồi?”
Đề An nói: “Ngoài ra, tôi nghĩ tấm di ảnh kia là của mẹ anh ta.”
Diệp Hành Chi nói: “Trước đây chúng ta cũng đã điều tra về tình hình của mẹ Phạm Thành. Hồi trẻ bà ấy là công nhân nhà máy đồ hộp, về hưu thì làm lao công trong bệnh viện. Sáu tháng trước, trong lúc làm việc, người ta phát hiện bà ngã gục ở hành lang, cấp cứu không kịp, đã qua đời. Bà có tiền sử xơ vữa động mạch, bác sĩ cho rằng bà chết vì nhồi máu cơ tim cấp. Nói về thân thế của Phạm Thành cũng khá đáng thương, vừa mới sinh ra, anh ta và mẹ đã bị cha ruột bỏ rơi. Mẹ Phạm Thành dựa vào đồng lương ít ỏi ở nhà máy đồ hộp và làm thêm đồ thủ công để nuôi Phạm Thành khôn lớn.”
“Tại sao cha Phạm Thành lại bỏ rơi anh ta và mẹ anh ta?” Đề An hỏi.
“Hình như là vì Phạm Thành. Lúc mẹ Phạm Thành mang thai anh ta, tử cung bị thiếu oxy. Thời đó điều kiện y tế kém, bác sĩ nói có thể đứa trẻ sinh ra sẽ bị ngốc. Cha Phạm Thành đòi bỏ, nhưng mẹ Phạm Thành nhất quyết giữ lại. Vì chuyện này, cha Phạm Thành đã bỏ rơi hai mẹ con mà đi.”
Đề An nói: “Có vẻ Phạm Thành không bị ảnh hưởng gì bởi tình trạng thiếu oxy, tôi thấy chỉ số IQ của anh ta khá cao. Trường anh ta tốt nghiệp rất tốt, thành tích học tập cũng xuất sắc.”
Diệp Hành Chi nói: “Vâng ạ, mấy hôm trước em có gặp cảnh sát khu vực phụ trách thời đó. Anh cảnh sát kể rằng mẹ Phạm Thành một mình tần tảo, nhưng việc học hành của con chưa bao giờ bà sao nhãng. Đầu óc Phạm Thành tuy không vấn đề gì, nhưng bắp chân hơi teo lại, mẹ anh ta không biết mua đâu được một cái xe đẩy cũ, đẩy anh ta đi tập phục hồi chức năng, thứ mà thời đó còn rất đắt đỏ. Ngày qua ngày, năm qua năm. Vị cảnh sát già đã chứng kiến nhiều lần. Đội trưởng, có phải cái chết của người mẹ đã giáng một đòn quá lớn lên Phạm Thành, khiến anh ta không chịu nổi, và dùng việc giết người như một cách để xả áp lực?”
Đề An lắc đầu: “Cái chết của người mẹ chắc chắn là ngòi nổ cho việc anh ta giết người, nhưng tại sao anh ta lại dùng cách thức tàn nhẫn đến vậy? Bệnh viện mà họ từng tập phục hồi chức năng là ở đâu? Có ai biết không?”
Diệp Hành Chi không hiểu: “Đội trưởng, chuyện này có ích gì cho vụ án không ạ?”
Đề An nói: “Biết đâu một chi tiết vụn vặt trong quá khứ mà không ai để ý lại chính là chìa khóa phá án.”
Diệp Hành Chi lập tức nói: “Em đi tra ngay ạ.”
Đề An hít một hơi thật sâu: “Chúng ta chia nhau hành động. Nếu Phạm Thành dùng xe của mình để bắt cóc nạn nhân, thì dù có lau chùi sạch sẽ, trong xe nhất định vẫn sẽ để lại một chút dấu vết của nạn nhân. Xe anh ta sửa ở đâu?”
Diệp Hành Chi lấy điện thoại, gửi cho Đề An một vị trí: “Chỗ này ạ. Hai hôm trước, sau khi đập xe, anh ta đã đưa xe đến tiệm sửa này.”
Đề An đến tiệm sửa xe tên là Đường Bằng, đưa giấy chứng nhận cho chủ tiệm xem. Sau đó, chủ tiệm dẫn anh đến trước chiếc xe của Phạm Thành đang chuẩn bị sửa. Trong xe quả nhiên rất sạch, đã được lau chùi kỹ lưỡng. Đề An chui vào xe, bật đèn pin cường độ mạnh, dùng kính lúp soi từng ngóc ngách nhưng không tìm thấy gì. Đúng lúc anh tưởng mình sẽ phải về tay không, thì mắt anh sáng lên.
Đề An hỏi chủ tiệm: “Ở đây có máy hút bụi công suất lớn không?”
Chủ tiệm vội đáp: “Có ạ, có ạ.”
“Có cái mới không?”
“Có có có, bọn em có bán loại này. Đồng chí cảnh sát đợi một chút, em đi lấy cho anh.” Chủ tiệm rất hợp tác.
Đề An dùng máy hút bụi công suất lớn hút một lượt khắp xe Phạm Thành, cả những góc khuất dưới thảm trải sàn cũng không bỏ sót. Quả không phụ lòng người có tâm. Trong hộp chứa bụi có hai sợi tóc và một ít da chết lẫn với bụi đất. Đề An lập tức cho hộp chứa bụi vào túi đựng vật chứng, và dặn chủ tiệm khi Phạm Thành đến lấy xe, đừng nói là cảnh sát đã từng đến.
Kết quả giám định DNA được đưa ra hai ngày sau đó. DNA từ nang tóc của một trong hai sợi tóc trùng khớp với một nữ nạn nhân. Mẫu da chết vì quá nhỏ nên không thể tách chiết DNA. Đúng lúc này, Tiêu Minh phát hiện ra bằng chứng cho thấy quỹ đạo di chuyển của xe Phạm Thành có vùng trùng với địa điểm nạn nhân mất tích.
Đề An lập tức xin lệnh thẩm vấn Phạm Thành.
Phạm Thành ngồi trong phòng thẩm vấn, thần sắc bình tĩnh, thái độ ung dung, một mực chối tội, không thừa nhận mình giết người. Cho đến khi Đề An đưa ra kết quả giám định DNA. Phạm Thành thở dài một tiếng, dang hai tay ra: “Được rồi, chính là tôi, tôi chính là kẻ giết người hàng loạt đó. Các anh xử tôi tử hình đi, tốt nhất là thi hành ngay lập tức.”
Đề An hỏi: “Anh đã dụ nạn nhân lên xe bằng cách nào?”
Phạm Thành hơi chồm cổ về phía trước, nửa cười nửa không: “Chào bạn, có muốn đi nhờ xe không? Miễn phí đấy.”
Tiêu Minh đập bàn: “Đơn giản vậy thôi à?”
Phạm Thành không nhìn Tiêu Minh, anh ta dựa lưng vào ghế: “Anh muốn phức tạp thế nào nữa?”
“Đã khống chế nạn nhân bằng cách nào?”
“Thuốc mê dạng hít. Liều lượng rất nhỏ, các chuyên gia pháp y của các anh không phát hiện ra được đâu.”
Đề An hỏi: “Đã chọn nạn nhân bằng cách nào?”
Phạm Thành nói: “Không chọn. Ai chịu lên xe thì người đó chết thôi.”
Đúng lúc này, Đề An nhận được tin nhắn của Âu Dương, nội dung cho biết hung khí mà họ thu được từ nhà Phạm Thành, cây gậy sắt, đã được gửi đến phòng vật chứng để giám định. Phạm Thành liếc nhìn điện thoại của Đề An: “Người của các anh đã tìm thấy hung khí rồi đúng không? Tốt quá, lời khai cộng với vật chứng, đủ để các anh xử tôi tử hình rồi. Các anh hỏi nhanh lên, qua tối nay là tôi chẳng nói gì nữa đâu. Các anh chọn trọng tâm mà hỏi, tôi chọn cái nào đủ để kết tội mà trả lời, chúng ta phối hợp cho tốt, cố gắng để tôi sớm lên pháp trường.”
Đề An hỏi: “Anh muốn chết đến vậy sao?”
Phạm Thành gật đầu: “Ừ, muốn.”
“Tại sao?”
“Không vì gì cả, sống chán quá.”
Đề An nghiến răng: “Anh muốn chết thì cứ chết một cách thoải mái đi, tại sao lại phải kéo theo nhiều nạn nhân vô tội như vậy?”
Phạm Thành cười một tiếng, có vẻ rất hài lòng với sự tức giận của Đề An. “Bởi vì tôi không thể ra tay với chính mình. Giết người thì bị tử hình, nhiều mạng người như vậy đủ để tôi chết rồi.”
Đề An hỏi: “Anh giết người là để được tuyên án tử hình?”
Phạm Thành trả lời: “Có thể nói như vậy.”
“Đồ súc sinh!” Tiêu Minh mắng một câu.
Phạm Thành không hề nao núng.
Đề An hỏi: “Việc anh dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy để giết người, có liên quan gì đến mẹ anh không?”
Phạm Thành sững sờ, anh ta không trả lời.
Đề An nhấn mạnh từng chữ: “Anh dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy để giết người, rốt cuộc có liên quan gì đến mẹ anh không?!”
Bàn tay đeo còng của Phạm Thành từ từ nắm chặt, các khớp xương kêu lên vài tiếng lạo xạo.
