Chương 12: Phục hồi chức năng.
Phạm Thành bỗng nhiên nổi cơn thịnh nộ, gân cổ lên, gân xanh trên trán nổi đầy: “Không liên quan! Tao giết người chẳng liên quan đến ai hết!
Đừng có lôi người khác vào!
Chúng mày giết tao đi!
Mau giết tao đi!
Giết tao!
Giết tao!”
Sau một đêm thẩm vấn, chứng cứ đã rành rành, chỉ cần tổng hợp tài liệu là có thể nhanh chóng chuyển sang Viện Kiểm sát để khởi tố.
Cả đội hình sự đều thở phào nhẹ nhõm.
Hôm ấy, Tiêu Minh nhất quyết tổ chức cho mọi người đi ăn thịt nướng ăn mừng. Mấy ngày liền tăng ca không uổng phí, nạn nhân được minh oan, kẻ giết người đáng tội chết.
Trong bữa ăn, Đề An cứ như có tâm sự.
Anh không muốn phá hỏng bầu không khí của mọi người.
Bèn khẽ hỏi Diệp Hành Chi: “Cô điều tra tình hình có kết quả gì không?”
Diệp Hành Chi lấy khăn giấy lau khóe miệng: “Cách đây hơn ba mươi năm, thành phố Hàn Hưng không có cơ sở phục hồi chức năng chuyên biệt nào.
Bệnh viện Nhi thành phố Hàn Hưng có một cơ sở phục hồi chức năng nhỏ.
Nhưng tôi đã tra danh sách giấy tờ thời đó và cũng đã phỏng vấn người phụ trách lúc bấy giờ.
Không có hồ sơ phục hồi chức năng nào của Phạm Thành.”
Đề An ngạc nhiên: “Vậy có nghĩa là, mẹ của Phạm Thành chưa bao giờ đưa nó đến bất kỳ cơ sở phục hồi chức năng nào?”
“Vâng. Điều tra hiện tại là như vậy.”
“Thế thì, cảnh sát khu vực và hàng xóm thấy mẹ thằng Phạm Thành hằng tuần đạp xe ba bánh chở nó đi đâu?” Mối nghi ngờ trong lòng Đề An ngày càng lớn.
Đề An gọi điện cho Triệu Diệu, muốn nhờ anh ta phân tích tâm lý tội phạm của Phạm Thành.
Triệu Diệu đã biết về vụ của Phạm Thành qua các bản tin truyền thông rầm rộ. Đời không như là mơ, đâu có chuyện trùng hợp đến thế, Trang Ninh chính là luật sư bào chữa cho nghi phạm Phạm Thành.
Trang Ninh là vợ của Triệu Diệu.
Triệu Diệu nói với Đề An: “Từ khi Ninh Ninh nhận vụ của Phạm Thành, nhà tôi không một ngày yên, cứ có người nửa đêm gọi điện đe dọa.
Nghe Ninh Ninh nói, thằng Phạm Thành đó nhất quyết không chịu tìm luật sư, một lòng cầu chết.
Cơ quan chức năng đành phải tìm tổ chức trợ giúp pháp lý cho nó, chỉ định luật sư bào chữa.
Tổ chức trợ giúp pháp lý của Ninh Ninh chẳng có luật sư nào chịu nhận vụ này. Nhà tôi, Ninh Ninh thì máu liều, người ta không nhận thì cô ấy nhận.
Chưa nói đến xác suất thắng gần như bằng không, chỉ riêng việc bào chữa cho một tên sát nhân tội ác tày trời thế này thôi cũng đủ để người ta căm ghét rồi.”
Đề An dặn Triệu Diệu phải chú ý đến an toàn của Trang Ninh và con. Vụ án này đã gây chấn động, nỗi sợ hãi và lòng căm thù của công chúng đã lên men như dung nham nóng hổi sắp phun trào từ miệng núi lửa.
Triệu Diệu thở dài: “Trước đây, khi Ninh Ninh từ chức vụ đối tác cao cấp của công ty luật để sang tổ chức trợ giúp pháp lý, tôi đã khuyên cô ấy.
Lương ít, lại chẳng được lòng ai.
Kể cả lần này, Ninh Ninh nói rằng bào chữa cho kẻ giết người không phải là để giúp hắn thoát tội.
Hắn nhất định phải chịu xét xử và nhất định phải chết.
Nhưng, chỉ có luật sư mới có nhiều khả năng nhất để biết được toàn cảnh vụ án và thế giới nội tâm của kẻ giết người. Chỉ khi biết được khâu nào có vấn đề, mới có thể phòng ngừa tốt hơn những vụ việc tương tự xảy ra lần nữa.
Cô ấy đã nói thế rồi, tôi còn biết nói gì nữa?
Đành phải ủng hộ thôi.”
Kể từ khi vụ án xảy ra, Đề An đã bị cư dân mạng công kích bằng lời nói, nhưng lúc này anh cảm thấy vẫn còn nhiều người, như Trang Ninh, đang làm những việc không được người khác thấu hiểu.
Người khôn tìm nguyên nhân, kẻ dại hỏi kết quả.
Dân chúng không ngu, nhưng dân chúng là “chúng”.
Khi cảm xúc đám đông tràn lan, thay thế cho suy nghĩ lý trí của cá nhân, thì vụ án mất đi mọi ý nghĩa, cuối cùng chỉ dẫn đến một đích đến duy nhất.
Hãy để hắn chết, chết nhanh lên, tốt nhất là chết nghìn lần vạn lần.
Nhưng sau khi chết thì sao?
Chẳng có sau nữa.
Vụ án kết thúc, chẳng ai biết tại sao hắn lại làm thế, nguyên nhân gì đã khiến hắn làm thế?
Hắn bị cơn giận đẩy nhanh xuống vách núi tử thần, nhưng những người đang đứng trên bờ vực, những kẻ đang lảo đảo, sẽ chẳng vơi đi một ai.
Đề An nhận ra suy nghĩ của mình đã bay xa quá. Anh gọi điện là để hỏi Triệu Diệu về tâm lý của Phạm Thành.
Triệu Diệu nghĩ một lát: “Thực ra Phạm Thành cũng không hợp tác với Ninh Ninh.
Nó chỉ mong mình nhanh chóng bị kết án tử hình.”
Đề An lạnh lùng nói: “Nó khó thoát án tử hình, bao nhiêu oan hồn chết không nhắm mắt, nhưng đừng hòng bắt chế độ dân chủ của chúng ta chôn theo nó!”
Triệu Diệu cười trêu: “Công an và luật sư, nói cách khác là anh và Ninh Ninh nhà tôi đứng ở hai phía đối lập của phiên tòa. Nếu tôi giúp anh, vợ tôi mà không tha cho tôi thì sao?”
Đề An nói: “Tuy có một ngày chúng ta là phe đối lập trong phiên tòa, nhưng luật sư, công an, viện kiểm sát thực ra là ba mặt cùng duy trì công lý tố tụng.
Luật sư hình sự, theo một nghĩa nào đó, là người giám sát công việc của công an và viện kiểm sát chúng tôi.
Vì vậy, tôi và Ninh Ninh nhà anh không phải là đối thủ. Mà là mộng và mấu của một vụ án.
Không cần đinh, vẫn khít khao.”
Triệu Diệu bị cái giải thích đứng đắn của Đề An chọc cho bật cười.
“Thôi, đùa tí thôi mà, nhìn anh kìa, nâng lên thành vấn đề to tát, thần kinh căng thẳng thế.
Đúng kiểu đàn ông thẳng! Thép đã tôi thế đấy!
Đến khi con trai tôi tìm được bạn gái, chắc anh vẫn còn ế!”
Đề An cau mày: “Linh tinh gì thế. Đừng có nói mồm, mau phân tích đi!”
Triệu Diệu cười vài tiếng, đáp: “Được được được.
Nói chuyện chính đây.
Về hành vi của Phạm Thành, tôi cũng đã tự mình phỏng đoán.
Tôi nghĩ chỉ dùng ‘nhân cách chống đối xã hội’ để giải thích là chưa đủ chính xác.
Anh có biết kiến quân đoàn không?”
Đề An hỏi: “Tôi biết, kiến quân đoàn chiến đấu rất mạnh, gặp núi mở đường, gặp sông bắc cầu.
Có thể gặm nhấm con mồi chỉ còn trơ xương trong thời gian rất ngắn.
Chẳng phải có câu ‘kiến cắn chết voi’ sao?
Loài kiến đó chính là kiến quân đoàn.
Nhưng, Phạm Thành có liên quan gì đến kiến quân đoàn?”
Triệu Diệu nói: “Trong quá trình di chuyển của kiến quân đoàn, nếu con kiến đầu đàn chết hoặc gặp vấn đề, những con kiến khác do nó lãnh đạo sẽ quay vòng quanh con kiến đầu đàn, vòng này qua vòng khác cho đến khi kiệt sức mà chết.
Hiện tượng này được gọi là ‘vòng xoáy tử thần’.
Kết hợp với điều anh nói, hồi nhỏ Phạm Thành không có hồ sơ phục hồi chức năng, nhưng cảnh sát khu vực và hàng xóm đều phản ánh mẹ nó hằng tuần đưa nó đi ‘chữa trị’. Nó đi đâu để chữa trị? Và nó được chữa trị bằng phương pháp gì?”
Đề An như được khai sáng: “Ý anh là... Hành vi của Phạm Thành giống như những con kiến quân đoàn ở vòng ngoài?
Mẹ nó là kiến đầu đàn?”
Triệu Diệu phủ nhận: “Thậm chí mẹ nó cũng chỉ là kiến quân đoàn ở vòng ngoài.
Nhà lãnh đạo tinh thần của chúng vì một lý do nào đó đã biến mất. Nó và mẹ nó, những kẻ đi theo, những kẻ đi theo đã không còn suy nghĩ của riêng mình, cứ quay vòng quanh xác chết của nhà lãnh đạo tinh thần năm này qua năm khác, như những xác chết biết đi.
Tốt nhất là anh nên xin cho tôi được gặp thằng Phạm Thành này.
Tôi có cách hỏi ra sự thật.”
Đề An cũng mở ra hướng suy nghĩ: “Tôi sẽ đi xem hồ sơ, tìm trong thành phố Hàn Hưng mấy chục năm nay xem có tổ chức phi pháp nào bị giải tán không.”
Triệu Diệu cười: “Thông minh!
Song sát ra tay, ma quỷ không đường chạy! Ha!”
Đề An bị câu “Ha” đầy trẻ con của Triệu Diệu chọc cho dở khóc dở cười: “Được rồi, tôi hùng anh thư. Tôi không tranh với anh đâu.”
Triệu Diệu sau khi nghe ra, liền “chửi” một câu, rồi rộng lượng nói: “Anh em tốt không có đúng sai, chỉ có cười một tiếng cho qua.
À, tiền tư vấn tính thế nào?”
Đề An dứt khoát cúp máy.
