Chương 43: Chó Dò.
Ngọn lửa rực cháy trong đôi đồng tử màu nâu sẫm của Thị Hải chuyển từ vàng rực thành đỏ như máu.
“Có lần mẹ tôi về nhà, cái bụng to dù có quấn vải chặt đến đâu cũng không qua mắt được người khác.
Anh có biết loài động vật nào thích thú với việc hành hạ con mồi đến chết không?
Ở chỗ chúng tôi có một loại đại bàng biển.
Một con đại bàng biển quăng con dơi ăn quả xuống biển, những con khác đứng nhìn từ xa, thưởng thức cảnh con dơi quẫy đạp trong nước.
Con dơi dùng hết sức bơi vào bờ, ngỡ rằng mình đã thoát khỏi kiếp nạn.
Nhưng những con đại bàng khác lại thay phiên nhau lao tới, mổ nó lên và lại quăng nó xuống biển.
Con dơi cứ thế hy vọng sống sót hết lần này đến lần khác, rồi kiệt sức và bị tra tấn đến chết.
Mẹ tôi chính là con dơi ăn quả đó.
Cả cái làng ấy, tất cả bọn chúng đều là đại bàng biển, lấy việc hành hạ mẹ tôi làm thú vui.
Con người chỉ có thể tàn nhẫn hơn loài vật mà thôi.
Những kẻ thấp hèn nhất, chỉ cần có thể giày xéo người khác dưới chân, thì bọn chúng sẽ không còn là loài kiến cỏ hèn mọn nữa.
Chúng tận hưởng cái cảm giác biến thái của kẻ đứng trên cao.
Có lúc chúng tự ra tay.
Có lúc chỉ cần nở một nụ cười ranh mãnh, đầy ẩn ý, rỉ tai vào tai bố tôi vài câu.
Thế là mẹ tôi lại hứng chịu trận đòn từ bố tôi.
Tôi không thể cứu được mẹ.
Mẹ tôi đã hất đổ thuốc phá thai hết lần này đến lần khác, cho đến khi sinh ra Dương Vũ.
Lúc sinh Dương Vũ, mẹ bảo tôi đốt một nồi nước nóng, rồi đuổi tôi ra khỏi phòng.
Tôi đã từng nghe tiếng đàn bà trong làng đẻ con. Tiếng la hét xé lòng hòa lẫn với mùi tanh nồng của máu.
Tôi cứ nghĩ đứa trẻ là nhờ la hét mà chui ra.
Nhưng thực ra, con nhà nghèo sinh ra, là mẹ chúng đánh cược bằng cả tính mạng.
Dương Vũ chào đời, tôi không biết sự ra đời của nó là đúng hay sai.
Bởi vì nó đã trở thành một con dơi ăn quả khác.
Rồi một ngày, mẹ tôi bảo chúng tôi, mẹ sẽ đưa chúng tôi rời khỏi nơi này.
Đứa lớn hơn một chút là tôi còn chưa hiểu, Dương Vũ lại càng không.
Nhưng chúng tôi biết, mẹ ở đâu, chúng tôi ở đó.
Tôi hỏi mẹ tại sao phải đi.
Mẹ nói, ở bên kia ngọn núi có bố của Dương Vũ.
Ông ấy là người tốt.
Tôi cố chấp hỏi, tại sao ông ấy là người tốt.
Mắt mẹ tôi đỏ hoe.
Mẹ bảo mẹ chưa từng được chụp ảnh bao giờ, rất khao khát có một tấm ảnh.
Bố của Dương Vũ đã âm thầm ghi nhớ điều đó trong lòng.
Ông ấy bán con bò duy nhất trong nhà, đi bộ năm mươi cây số, lên thị trấn mời một người thợ chụp ảnh về.
Đó là thứ đang thịnh hành nhất thời bấy giờ.
Mẹ lấy ra một cuộn băng ghi hình cho chúng tôi xem.
Buổi tối hôm đó, mẹ tôi nấu một mâm cơm, bố tôi uống say mèm.
Tôi và Dương Vũ theo mẹ, lòng mang theo niềm hy vọng về phía bên kia ngọn núi, lên đường trong màn đêm.
Dương Vũ rất hay khóc.
Nhưng khi đi ngang qua làng, nó không hề khóc một tiếng nào.
Bởi vì mẹ đã dặn chúng tôi. Đây là một trò chơi dành cho những người dũng cảm.
Ngôi làng ở lại phía sau chúng tôi, càng lúc càng xa, dần dần biến thành một màn sương.
Tôi ngửi thấy mùi hương của cỏ cây.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đến bãi mìn, nơi bắt buộc phải đi qua.
Mẹ tôi nói với tôi, mẹ sẽ đi trước, mẹ bảo tôi phải mở to mắt, bế em trai và đi theo đúng những bước chân mẹ đã đi.
Không được lơ là dù chỉ một giây.
Trò chơi dũng cảm của chúng tôi sắp giành chiến thắng rồi.
Tôi rất phấn khích.
Nhưng cũng rất sợ hãi.
Bởi vì trong làng có rất nhiều người cụt chân cụt tay. Có người xương cốt cũng chẳng còn.
Tất cả đều vì dẫm phải vùng đất chết chóc này.
Mẹ tôi an ủi rằng, đừng sợ, nó đơn giản như trò nhảy lò cò thôi.
Nhưng nhất định phải giống như một con vịt con, đi theo con đường mẹ đã đi.
Không được lơ đãng. Một chút cũng không được.
Chúng tôi mượn ánh trăng trắng bệch, từng bước một tiến lên, mỗi bước đi đều vô cùng khó khăn.
Tôi thấy mẹ ở cách đó hơn chục mét, cong lưng xuống, trông như một con tôm.
Mỗi khi bà nhích được một bước, bà lại quay lại đặt một cành cây lên dấu chân của mình.
Anh có biết thế nào là sự yên tĩnh thực sự không?
Sự tĩnh lặng tuyệt đối là không có âm thanh, chỉ có hình ảnh.
Hình ảnh cuối cùng đọng lại trong đầu tôi, chỉ là một làn khói.
Thế giới tĩnh lặng đến đáng sợ.
Không một âm thanh nào cả.
Tiếng nổ làm kinh động dân làng.
Tôi và Dương Vũ bị lôi về.
Bố tôi nổi cơn thịnh nộ.
Ông ta bán Dương Vũ cho một bọn người trong làng.
Mỗi khi có người muốn băng qua bãi mìn, họ sẽ dắt một con chó, cho nó đi trước để dò mìn.
Vì thế làng tôi nuôi rất nhiều chó.
Chúng có một cái tên chung, gọi là chó dò.
Số phận cuối cùng của chúng là bị nổ chết.
Và chỗ chúng bị nổ chết sẽ được người ta đánh dấu lại, thành khu vực an toàn.
Chó không nghe lời bằng người, vào bãi mìn đôi khi chạy lung tung không nghe chỉ huy.
Thế là em trai Dương Vũ của tôi đã trở thành chó dò.
Cổ nó bị người ta buộc dây thừng, đi trước tất cả mọi người.
Nó là máy dò mìn sống.
Có lẽ trong mắt chúng, nó chỉ là một con chó dò ngoan ngoãn dễ sai khiến, chẳng được coi là người.
Rất nhiều con chó đi dò mìn đã phát điên, bởi vì thứ đáng sợ hơn cái chết, là nỗi sợ hãi kéo dài trước khi chết.
Đó là sự tra tấn khủng khiếp nhất trên thế gian này.
Phía trước Dương Vũ không còn bóng dáng mẹ che chở nữa.
Nhưng mẹ lại ở trên trời phù hộ cho nó.
Nhiều lần băng qua bãi mìn, Dương Vũ đều bình an vô sự trở về.
Sau này tôi đã cứu Dương Vũ ra khỏi cũi chó.
Chúng tôi quyết định tiếp tục thực hiện lời hẹn với mẹ, tiếp tục trò chơi dũng cảm.
Chúng tôi cầm di vật duy nhất của mẹ, cuộn băng ghi hình ấy, lên đường.
Sự thật đã chứng minh, khi một người không sợ chết, thì người đó sẽ không chết.
Chúng tôi đã băng qua bãi mìn.
Trèo đèo lội suối. Bơi qua hai con sông. Xuyên qua một khu rừng nguyên sinh. Tránh được thú dữ rắn độc.
Chúng tôi còn rất nhỏ.
Như hai con dã thú.
Chẳng ai thèm để ý xem một con thú nhỏ có vượt biên hay không.
Chúng tôi quá mệt, quá đói, quá lạnh.
Chúng tôi không còn sức để tiếp tục nữa.
Ngoài việc biết tên bố của Dương Vũ và có một cuộn băng ghi hình, chúng tôi chẳng còn gì cả.
Thế là tôi dẫn Dương Vũ chui vào trại trẻ mồ côi.
Vài năm sau, cuối cùng chúng tôi cũng dò hỏi được tin tức về bố của Dương Vũ.
Chúng tôi đã trốn thoát.
Tôi nhìn Dương Vũ lên xe của Sở Dân Chính, xe chạy về phía ngôi làng nơi bố nó ở.
Tự dưng tôi thấy ghen tị. Thậm chí có chút đố kỵ.
Nhưng tôi không hối hận.
Em trai là người thân duy nhất của tôi rồi.
Mẹ tôi đã gửi gắm nó cho tôi.
Cuối cùng tôi cũng đã hoàn thành trò chơi dũng cảm.
Bố của Dương Vũ quả thực là người tốt, ông ấy đối xử với Dương Vũ rất tốt. Cho nó ăn học.
Mọi chuyện tưởng như đã kết thúc.
Nhưng trong một lần tình cờ đi giao hàng cho tỉnh ngoài, tôi chợt nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Dĩ nhiên bà ta chẳng nhớ ra tôi.
Con mụ mối đã vơ vét đầy túi nhờ máu và nước mắt của đàn bà trong làng.
Và cả thằng thanh niên ngày xưa hay đi báo tin cho dân làng nữa.
Phải, tôi đã luôn nghĩ rằng tiếng nổ đã dẫn người trong làng tới.
Mãi sau này, khi mọi thứ đã lắng xuống, tôi mới nhớ lại, mẹ tôi đã nghe thấy tiếng động từ trong làng vọng ra, một phút hoảng loạn đã giẫm nhầm chỗ, kích nổ quả mìn.
Hai kẻ tội lỗi chồng chất ấy, vì phạm tội ở Lửng Mật nên đã trốn sang đây.
Tôi quyết định không nói cho Dương Vũ biết chuyện tôi gặp lại chúng.
Cuộc đời Dương Vũ đã tốt đẹp hơn rồi.
Nó không nên bị trói buộc bởi việc báo thù nữa.
Thế nhưng, chuyện tôi lén lút lên kế hoạch giết người vẫn bị nó biết được.
Nó nói bố nó đã yên nghỉ dưới lòng đất rồi.
Nó cũng chẳng còn vướng bận gì nữa.
Nó nói nó có kiến thức, có thể khiến hai kẻ cặn bã ấy chết theo đúng cách mẹ nó đã chết.
Màn khói đen bốc lên trời chính là lễ vật dâng lên mẹ.”
