Chương 55: Bí ẩn cái chết.
Đề An và Diệp Hành Chi quan sát hiện trường.
Diệp Hành Chi phụ trách hỏi cung người kiểm lâm đã phát hiện ra thi thể.
Người kiểm lâm vẫn còn chưa hết bàng hoàng, tay ôm ngực, mắt sưng đỏ vì nôn khan liên tục.
Diệp Hành Chi hỏi: “Bác Lưu, bác làm việc ở đây lâu năm rồi ạ?”
Người kiểm lâm gật đầu, chỉ vào bảng tên trên ngực mình: “Tôi làm kiểm lâm ở đây được sáu năm rồi.”
Diệp Hành Chi hỏi: “Công việc chính của bác là gì ạ?”
Người kiểm lâm đáp: “Công việc hàng ngày là tuần tra rừng. Chủ yếu là phòng chống cháy rừng, với ngăn chặn người ta chặt phá trái phép. Thành phố Hàn Hưng mình đã bắt buộc hỏa táng rồi. Nhưng mấy làng xa xôi hơn thì chưa phổ biến, cơ bản vẫn là chôn cất. Dù năm nay chúng tôi đã làm công tác tuyên truyền phòng cháy, treo nhiều băng rôn khẩu hiệu, phát nhiều tờ rơi hướng dẫn. Nhưng thói quen đi tảo mộ bao năm của người dân Hàn Hưng không dễ thay đổi. Nhiều người vẫn lách qua kiểm soát, lén mang theo tiền vàng mã để đốt. Vì thế, chúng tôi tăng cường tuần tra trước và sau Tết Trung Nguyên, để phòng có người đốt vàng mã gây cháy rừng.”
Diệp Hành Chi hỏi: “Lịch tuần tra của các bác được sắp xếp thế nào ạ?”
Người kiểm lâm nói: “Trước và sau Tết Trung Nguyên là trực 24/24. Tôi và đồng nghiệp thay ca nhau tám tiếng một lần.”
Bây giờ người kiểm lâm họ Lưu đã bình tĩnh hơn một chút, trả lời không còn lơ mơ hay phải suy nghĩ nữa. Có thể trả lời câu hỏi của Diệp Hành Chi một cách bình thường.
Diệp Hành Chi hỏi: “Giữa các ca trực có thời gian trống không ạ?”
Người kiểm lâm lắc đầu: “Ngày thường thì nói thật, có thể có chút xíu thời gian trống, nhưng trước sau Tết Trung Nguyên chúng tôi có văn bản cả. Không dám lơ là một tí nào. Chỉ có thời gian trùng nhau, chứ nhất định không có thời gian trống.”
Diệp Hành Chi ghi chép: “Các bác có bảng phân công trực không ạ?”
Người kiểm lâm nói: “Có, có ạ.” Vừa nói ông vừa lấy điện thoại ra, mở thư viện ảnh. “Chúng tôi đều phân công trách nhiệm đến từng người. Tôi đã chụp lại danh sách và thời gian biểu trên văn bản, sợ lỡ mất thời gian.”
Diệp Hành Chi lấy máy ảnh ra, chụp lại những cái tên trên màn hình điện thoại.
Diệp Hành Chi hỏi: “Các bác còn sổ đăng ký gì không? Có đăng ký thông tin người lên núi dã ngoại hay tảo mộ không ạ?”
Người kiểm lâm nói: “Chẳng có ai lên núi Cửu Tinh này dã ngoại đâu. Chỗ này... đúng không? Tuy phong cảnh cũng đẹp, nhưng toàn là nghĩa trang. Người ta rất kiêng kỵ mấy chuyện này. Người vào núi tảo mộ ngày thường không đến, tập trung chủ yếu vào những ngày như Thanh Minh, Trung Nguyên hoặc trước sau đó. Nhưng sổ đăng ký không ở chỗ tôi. Ở chỗ đồng nghiệp trực ở cổng vào núi.”
Diệp Hành Chi gật đầu: “Gần đây có người khả nghi nào vào núi không ạ?”
Người kiểm lâm nói: “Khả nghi hay không, chúng tôi cũng chẳng phán đoán được. Mộ hoang trên núi, mộ mới mộ cũ, không đến tám trăm thì cũng năm trăm. Tôi chỉ nói con số ước lượng thôi. Vì có mộ còn chẳng có bia nữa. Mộ nhiều quá, không thể tra ai là người đi tảo mộ cho ai được. À, còn có người nghĩ quẩn lên đây tự tử nữa. Tôi chưa thấy, nhưng đồng nghiệp của tôi thì thấy rồi. Sau đó anh ấy nghỉ việc luôn. Chắc là bị ám ảnh tâm lý rồi.”
Có lẽ do tính chất công việc đặc thù của người kiểm lâm, bình thường hiếm có ai trò chuyện cùng họ. Thế nên một khi người kiểm lâm đã mở lời, thì lại nói hơi nhiều, khó mà dừng lại được.
Các kỹ thuật viên hình sự đang rải rác thu thập, cố định và trích xuất manh mối.
Đề An ngồi xổm xuống, quan sát nạn nhân nữ. Lâm tỷ cũng đang kiểm tra bên ngoài thi thể.
“Nạn nhân thể trạng gầy yếu, nhiệt độ trực tràng là 29 độ C.” Lâm tỷ chỉ đạo trợ lý rạch một đường dưới xương sườn của thi thể nữ, đưa nhiệt kế vào. Trợ lý ghi lại nhiệt độ gan của nạn nhân nữ.
Đề An nói: “Nhiệt độ môi trường hiện tại là 24 độ. Gần đây ở Hàn Hưng, nhiệt độ sáng và tối có chênh lệch.”
Lâm tỷ nói: “Phải, hiện trường vụ án ở ngoài trời, không phải nhiệt độ ổn định. Hơi khó xác định chính xác thời gian tử vong của nạn nhân. Muốn chính xác, cần phải về phòng thí nghiệm làm khám nghiệm tử thi thêm. Từ nhiệt độ trực tràng và gan hiện tại, cùng với các hiện tượng tử thi như tử ban ấn không mất, mức độ cứng đờ, giác mạc hơi đục, đồng tử còn có thể nhìn thấy... thì thời gian tử vong của nạn nhân là từ mười sáu đến hai mươi giờ trước. Muốn có số liệu chính xác, cần về làm thí nghiệm ion hóa học trong máu và dịch thủy tinh thể.”
Đề An gật đầu, rồi chỉ về phía thi thể nam không xa: “Có phải thời gian tử vong của người nam muộn hơn người nữ không?”
Lâm tỷ nói: “Phải. Thời gian tử vong chênh lệch nhau khoảng hai tiếng.”
Đề An nói: “Thời gian tử vong, địa điểm tử vong gần nhau như vậy, có thể xem xét nhập án điều tra. Suy ra thời gian tử vong của hai người đều vào khoảng tối hôm Tết Trung Nguyên.”
Lâm tỷ nói: “Vâng.”
Đề An nói: “Danh tính của nạn nhân nữ này chưa xác định, nhưng có thể suy luận cơ bản về nghề nghiệp của cô ta. Là nhân viên y tế. Chính xác hơn là nhân viên điều dưỡng.”
Lâm tỷ hỏi: “Sao anh nhìn ra được?”
Đề An nói: “Đầu tiên, mặc dù cô ta xõa tóc, nhưng trên tóc có vết của bờm và kẹp tóc. Chứng tỏ công việc của cô ta có yêu cầu về kiểu tóc. Thứ hai, móng tay cô ta được cắt tỉa rất gọn gàng. Ngoài việc có thể do sạch sẽ, thì đó là yêu cầu nghề nghiệp. Thứ ba, giày cô ta đi là giày đế bằng, da mềm. Loại giày này nhẹ nhàng, không gây tiếng động, chứng tỏ môi trường làm việc của cô ta cần sự yên tĩnh. Hơn nữa, bên trong giày có lót một miếng lót mềm. Chứng tỏ công việc của cô ta cần đứng lâu. Quan trọng nhất là thứ tư, trên người cô ta có mùi nước khử trùng Lysol thường dùng trong bệnh viện. Kết hợp lại, công việc của cô ta hẳn là y tá hoặc hộ lý.”
Lâm tỷ giơ bút lên ‘like’ một cái, hứng thú hỏi: “Thế còn xác chết nam kia? Làm nghề gì?”
Đề An nói: “Đặc điểm nghề nghiệp không rõ ràng. Có thể là thất nghiệp, hoặc cũng có thể là đang trong thời gian nghỉ ngơi. Nhưng nghề nghiệp của anh ta nhất định là ở ngoài trời, không phải trong nhà. Màu da ở những chỗ hở và chỗ quần áo che khuất không giống nhau, và khác biệt khá lớn. Vậy thì... kết hợp với vụ án này...”
Đề An vội gọi Diệp Hành Chi: “Diệp, gọi bác Lưu qua đây.”
Bác Lưu nhất quyết không chịu lại gần thi thể. Bất đắc dĩ, Đề An đành cho ông xem ảnh chụp xác chết nam trong máy ảnh.
“Bác Lưu xem kỹ giúp tôi, người này bác có quen không?”
Bác Lưu cau mày nhìn bức ảnh. “Hình như... hơi quen... A...” Bác Lưu kêu lên kinh ngạc. “Là, là đồng nghiệp cũ của chúng tôi. Diêu Bân.”
Đề An bảo ông xác nhận: “Bác Lưu xem kỹ lại, có đúng là đồng nghiệp của các bác không?”
Bác Lưu gật đầu rất chắc chắn: “Tôi chắc chắn. Trước đây chúng tôi cùng một tổ. Sau đó xảy ra chuyện kia...” Bác Lưu im bặt, hơi sợ hãi nhìn về phía xác chết nam.
Xác chết nam cũng là một kiểm lâm viên. Chính xác hơn, từng là một kiểm lâm viên, còn bây giờ là một kẻ giết người đang bị công an truy nã!
Đề An nói với Tiêu Minh: “Thân phận của xác chết nam đã xác định được rồi. Cậu cầm ảnh của nạn nhân nữ, dựa vào nghề nghiệp xác định danh tính trong hệ thống trước. Tuyệt đối không được cầm ảnh thi thể trực tiếp điều tra danh tính. Nạn nhân nữ chết rất dữ tợn, dễ gây hoang mang trong quần chúng.”
