Chương 89: Nghi vấn chồng chất.
Đội trưởng Hứa kéo Đề An sang một bên: “Đội trưởng Đề, tôi thấy anh hỏi tài xế khá chi tiết. Có phải anh nghi ngờ điều gì khác không? Vụ này không phải tai nạn giao thông bình thường đúng chứ?”
Đề An nói: “Tôi vẫn chưa thể xác định. Dù là tai nạn giao thông bình thường, tôi cũng cần làm rõ Thân Mạn đã chạy ra từ đâu. Tại sao cô ấy mất tích suốt mười năm? Chuyện bộ hài cốt phát hiện trong hầm trú ẩn ở trường trước đây là thế nào? Và tại sao sau khi tìm thấy hài cốt, lại vội vàng làm thủ tục khai tử?”
Đề An ngồi trong văn phòng, anh cầm bức ảnh chiếc xe gây tai nạn lên xem, rồi lại cầm báo cáo giám định của bác sĩ ra xem. Anh nói: “Ái Ái, cho tôi mượn con búp bê của cô một lát. Âu Dương, cậu mang mô hình xe hơi của cậu qua đây.”
Cả hai người đều hiểu ý Đề An.
“Đội trưởng, anh muốn mô phỏng lại hiện trường vụ tai nạn ạ?”
Đề An nói: “Phải.”
Vừa thao tác, Đề An vừa nói: “Các cậu xem này, con búp bê và chiếc xe này tình cờ có tỷ lệ gần giống với người và xe thật. Nếu xe gây tai nạn rẽ trái và đâm vào như thế này, thì theo tốc độ, sẽ hình thành vết thương liên hoàn ba giai đoạn điển hình của tai nạn.”
Anh viết hai dòng chữ lên giấy.
“Phân tích từng mili giây trong một giây xảy ra tai nạn.
Lần thứ nhất: chấn thương do va chạm trực tiếp. Cản trước của xe tương ứng với chân, hoặc nắp capo tương ứng với eo hoặc hông.”
Đề An vẽ mũi tên nối giữa cản trước và chân, giữa nắp capo và eo hông.
“Lần thứ hai: chấn thương do quăng ném. Nạn nhân sau khi bị đâm sẽ bị hất tung lên và lộn nhào, vị trí tương ứng lúc này là nắp capo và phần thân.
Lần thứ ba: chấn thương do trượt và ngã. Nạn nhân trượt trên nắp capo, sau đó rơi xuống bên hông hoặc phía trước xe.
Nhưng các cậu nhìn này. Vụ tai nạn này không hề có vết thương liên hoàn ba giai đoạn điển hình. Điều kỳ lạ là, trong báo cáo giám định cho thấy, tất cả vết thương của nạn nhân đều là vết xước kéo và vết nghiền ép. Và vùng chịu lực khá lớn. Giống như được tạo ra sau khi bị ném song song với mặt đất.”
Âu Dương Đài lại gần xem: “Đúng thật.”
Đề An cho họ xem ảnh: “Lại nhìn xe này, cản trước và đầu xe bên trái bị hư hỏng khá nặng. Có vết lõm biến dạng và tróc sơn. Nhưng nắp capo, phần đầu xe phía trước, hầu như không sao. Điều này cho thấy nạn nhân không bị hất lên khi tai nạn xảy ra. Nếu vùng cơ thể bị va chạm cao hơn trọng tâm, nạn nhân sẽ bị hất tung. Vậy có thể suy luận ngược lại rằng, nạn nhân bị va chạm ở vị trí không cao hơn trọng tâm, thậm chí thấp hơn trọng tâm không? Điều đó chứng tỏ khi bị đâm, nạn nhân đang ở tư thế ngồi xổm, nằm, hoặc tư thế thấp.”
Diệp Hành Chi hiểu ra: “Đội trưởng, ý anh là, khả năng lớn nhất là nạn nhân đang nằm thì bị đâm phải?”
Đề An nói: “Phải. Tôi có nghi ngờ này. Cản trước của loại xe du lịch này cách mặt đất năm mươi hai cen-ti-mét. Nếu nạn nhân nằm nghiêng, thì vị trí tổn thương trên cơ thể cô ấy sẽ trùng khớp với chiều cao của điểm va chạm trên xe.”
Âu Dương Đài nói: “Vậy có nghĩa là trước khi xe đâm vào, nạn nhân đã nằm sẵn trên đường rồi. Có thể cô ấy đã bị thương trước đó, vụ tai nạn chỉ là lần bị thương thứ hai? Nhưng chúng ta có bằng chứng gì đâu? Vụ tai nạn này chẳng phải không có camera giám sát, không có camera hành trình sao? Người duy nhất biết tình hình lúc xảy ra tai nạn, tổng cộng có hai người. Một là tài xế, một là nạn nhân. Tài xế thì tin chắc, không hề nghi ngờ mình đâm phải người, chủ động tích cực bồi thường tiền, sợ bị kiện, sợ phải ngồi tù. Còn nạn nhân thì nằm trên giường, sống chết chưa rõ, bất tỉnh nhân sự.”
Đề An nói: “Đúng vậy. Cho nên ở bệnh viện tôi chẳng dám nói gì. Không có bằng chứng mà nói lung tung, để tài xế nảy sinh ý nghĩ khác, thì tiền viện phí của cô gái ấy thực sự không ai chi trả. Thế này đi, Âu Dương, lát nữa cậu cầm những tài liệu giám định này đến Trung tâm Giám định Pháp y một chuyến. Đưa cho chị Lâm xem.”
Âu Dương Đài nói: “Vâng ạ.”
Đề An cười nói: “Đôi mắt của chị Lâm, chẳng khác gì máy quét X-quang độ phân giải cao.”
Buổi chiều, Đề An và Diệp Hành Chi đến hiện trường vụ tai nạn. Cây cầu vượt này nối liền hai đầu nam bắc, nhưng vì vừa mới thi công xong nên lượng xe qua lại không nhiều. Đề An đỗ xe dưới gầm cầu. Anh nói với Diệp Hành Chi: “Lấy đồ mà phòng Kỹ thuật đưa cho chúng ta ra, tiến hành khảo sát sơ bộ trước đã.”
Vết máu trên mặt đất đã không còn, nhưng vết phanh vẫn còn lờ mờ. Diệp Hành Chi nói: “Phạm vi hơi rộng, không biết thuốc thử có đủ không.”
Đề An ngồi xổm xuống, khoanh một vùng trên khu vực có nhiều máu ẩn: “Khu vực này chắc là chỗ Thân Mạn nằm, một vũng máu lớn.” Đề An chỉ vào chỗ cách đó hai mét: “Kia mới là nơi xảy ra tai nạn. Sau khi bị đâm, Thân Mạn bị đẩy và hất văng đến đây dưới tác động của lực từ cơ thể và xe. Nếu trên người Thân Mạn đã có vết thương chảy máu, thì sau va chạm sẽ hình thành vết máu vung vãi dạng quăng ném. Chúng ta cần tập trung xem có vết máu phân bố hình vòng cung hay không.”
Diệp Hành Chi nói: “Nhưng nếu lần đầu bị thương, lượng máu chảy ra không đủ, thì sẽ không hình thành được vết máu vung vãi dạng quăng ném.”
Đề An nói: “Đúng vậy. Nhưng cũng có thể suy luận gián tiếp rằng, từ lúc bị đâm đến lúc bị hất văng, chưa đầy một giây. Trong một giây đó không thể tạo ra lượng máu lớn. Vì vậy, nếu có vết máu dạng quăng ném, thì chắc chắn nạn nhân đã bị thương trước đó và đã có một lượng máu nhất định. Nhưng tất cả chỉ là suy luận.”
Đề An và Diệp Hành Chi tách ra hành động, cẩn thận tìm kiếm các vết máu tiềm ẩn ở giữa hai vị trí, dùng thuốc thử hiện màu để khôi phục lại vết máu.
“Quả nhiên! Tìm thấy rồi!” Đề An reo lên kinh ngạc.
Diệp Hành Chi vội nhìn về phía Đề An chỉ.
Đề An nói: “Cô xem những vết máu vung vãi hình vòng cung này, chứng minh suy nghĩ của chúng ta là đúng. Tai nạn là một cú va chạm thứ cấp, trước khi xảy ra tai nạn, Thân Mạn đã bị thương và hình thành một lượng máu chảy nhất định. Còn chỗ này nữa, chỗ bị đâm ban đầu, cũng có vấn đề. Cô gọi đồng chí bên phòng Dấu vết, mang thiết bị chuyên dụng đến kiểm tra, xem thời gian xuất hiện của các vết máu có khác nhau không. Phó đội, cô phụ trách ghi lại tất cả các vết máu, giúp ích cho việc tái hiện hiện trường của chúng ta.”
Diệp Hành Chi nói: “Vâng, nhưng nếu phải tìm ra từng vết máu một, thì sẽ mất khá nhiều thời gian, việc phong tỏa lại hiện trường cần có sự phối hợp của bên Giao thông.”
Đề An nói: “Để tôi gọi điện cho đội trưởng Hứa.”
Đề An bấm điện thoại: “Đội trưởng Hứa, chúng tôi phát hiện manh mối mới tại hiện trường vụ tai nạn, tìm thấy đặc điểm phân bố máu không phù hợp với tai nạn giao thông, hiện cần điều tra thêm, cần bên Giao thông các anh phối hợp.”
Đội trưởng Hứa lập tức nói: “Thế à? Đội trưởng Đề, tôi đến ngay.”
Đề An nói: “Bên Giao thông các anh có mô hình tái hiện hiện trường tai nạn 3D có thể xác thực các thông số không?”
Đội trưởng Hứa nói: “Ở Hàn Hưng chúng ta chưa có. Tỉnh thì có, nếu cần, tôi sẽ liên hệ ngay với tỉnh, đề nghị điều chuyên gia và hỗ trợ kỹ thuật.”
Đề An cúp máy, anh đi đi lại lại tại hiện trường, đo đạc góc độ chiếc xe đã đâm vào Thân Mạn. Nếu góc độ là chính xác, thì vết thương trong sọ của cô ấy hình thành như thế nào? Vùng bị thương nặng nhất, lẽ ra không phải là đầu. Đề An nằm nghiêng người xuống đất, co ro cả người, muốn cảm nhận cảm giác và góc nhìn của Thân Mạn lúc đó trên nền đất lạnh lẽo.
