Chương 91: Phi tiêu trong màn đêm.
Trong lúc ăn ở căng tin, Đề An vẻ mặt đầy bất lực hỏi mọi người, một cảnh sát thì làm thế nào để chứng minh mình là cảnh sát.
Tiêu Minh cười: “Đội trưởng, đây đúng là câu hỏi hóc búa và bài toán muôn thuở rồi.”
Âu Dương Đài nói: “Bây giờ người ta bị lừa sợ cả rồi. Chính em còn nhận được mấy cuộc gọi lừa đảo tự xưng là cảnh sát nữa. À mà, số điện thoại hiển thị đều là 110 đấy. Bọn lừa đảo này đáng ghét thật, làm công việc của chúng ta khó khăn biết bao!”
Lâm Tát Tát cũng nói: “Trước đây có một vụ án, chúng ta đã truy ra nghi phạm và thu hồi được tiền. Em gọi điện cho từng nạn nhân một bảo họ đến nhận lại tiền bị mất. Thế mà bị chửi thậm tệ. Còn nhiều hơn cả những lần em bị chửi trong suốt cuộc đời này. Mười mấy số điện thoại, chỉ có hai người thèm để ý đến em.”
Diệp Hành Chi nói: “Đội trưởng, hay là anh tra qua hệ thống tìm địa chỉ nhà của họ, rồi trực tiếp đến tận nơi đưa giấy tờ ra hỏi cho nhanh.”
Đề An nói: “Chỉ còn cách đó thôi.”
Đề An tra ra địa chỉ của đối phương. Đó là một người thuê nhà, đã chuyển đi mấy lần rồi. Chỉ riêng việc tìm người thôi cũng tốn của Đề An không biết bao nhiêu công sức.
Cuối cùng, Đề An cũng đứng trước căn nhà mà người này thuê và bấm chuông.
Đề An nghĩ, nếu không có ai ở nhà, chắc mình phải hộc máu mất.
“Tìm ai đấy ạ?” Cửa không mở, đối phương nhìn ra ngoài qua mắt mèo. Vẫn cảnh giác như thường lệ.
Đề An nói: “Chào cháu, chú là cảnh sát đã gọi điện cho cháu đây. Cháu nhìn thẻ cảnh sát của chú này.” Đề An đưa thẻ cảnh sát ra, áp sát vào mắt mèo cho đối phương xem. Đề An cảm thấy khoảnh khắc này thật sự rất buồn cười.
Cuối cùng cửa cũng mở.
Đối phương là một cậu trai tóc uốn xoăn, đeo kính, trông có vẻ không lớn tuổi lắm, chắc là vừa mới đi làm. Cậu trai đặt bát mì ăn liền trong tay xuống: “Xin lỗi chú cảnh sát, cháu cứ tưởng chú là lừa đảo cơ. Thì ra chú là cảnh sát thật ạ.”
Đề An nói: “Ừ, liên lạc được với cháu đúng là mệt thật đấy.”
Cậu trai vô cùng áy náy, lấy từ trong tủ lạnh ra một lon cola mời Đề An uống: “Thật sự xin lỗi chú. Cháu cứ đi tìm việc suốt, để lại số điện thoại khắp nơi. Chắc là thông tin bị lộ rồi. Trung bình mỗi ngày cháu nhận được hai cuộc gọi lừa đảo. Không hiểu bọn chúng nghĩ cháu có gì đáng để lừa nữa.”
Đề An hỏi: “Cháu có nhớ số điện thoại này không?” Đề An đưa cho cậu trai xem số điện thoại của cha Thân Mạn.
Cậu trai lắc đầu: “Không nhớ ạ.”
Đề An hỏi: “Chú có thể xem lịch sử cuộc gọi của cháu được không?”
Cậu trai lau màn hình điện thoại rồi đưa cho Đề An: “Chú xem đi ạ. Nhưng mà... chú cảnh sát, cháu đã phạm tội gì ạ?”
Đề An nói: “Cháu đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ đang điều tra một vụ án và phát hiện ra số điện thoại của cháu thôi. Cháu chỉ cần phối hợp điều tra là được.”
Cậu trai ngoan ngoãn gật đầu: “Cháu nhất định phối hợp ạ.”
Đề An tìm ra số điện thoại của cha Thân Mạn trong lịch sử cuộc gọi của cậu trai: “Ngày hôm ấy, số này là do ai gọi đi? Cháu có biết người gọi điện không? Hoặc có ấn tượng gì không?”
Cậu trai lắc đầu: “Nhìn ngày tháng thì cũng khá lâu rồi, cháu không nhớ nữa ạ.”
Đề An gợi ý: “Hôm đó là thứ Bảy. Trời mưa, mưa khá to.”
Với gợi ý của Đề An, cuối cùng cậu trai cũng nhớ ra.
“Chú cảnh sát, nếu chú nói hôm đó trời mưa thì cháu có ấn tượng rồi. Hôm thứ Bảy đấy, cháu đến một công ty mới phỏng vấn. Phỏng vấn thất bại, tâm trạng cháu khá tệ. Cháu ngồi dưới mái che của trạm xe buýt, vừa đợi xe vừa ngẩn người. Đúng lúc đó, một cô gái toàn thân ướt sũng chạy tới, năn nỉ cháu cho mượn điện thoại. Cháu thấy cô ấy không giống người xấu nên cho mượn. Nhưng mắt cháu không dám rời khỏi điện thoại. Cô ấy bấm số gọi, chờ đầu dây bên kia trả lời. Trông cô ấy có vẻ rất sốt ruột. Đột nhiên cô ấy sững người lại, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía trước. Cô ấy nhét điện thoại lại vào tay cháu, rồi vội vã chạy lên một chiếc xe buýt. Chiếc xe buýt đó sắp chạy rồi, cửa cũng đã đóng. Cô ấy đập cửa ầm ầm. Tài xế mở cửa cho cô ấy lên xe. Sau đó thế nào thì cháu không biết nữa.”
Đề An hỏi: “Cháu thấy ánh mắt cô ấy rất hoảng sợ? Có ai đang đuổi theo cô ấy không?”
Cậu trai nói: “Cháu không thấy ai đuổi theo cô ấy cả. Nhưng cô ấy trông rất sợ hãi.”
Đề An lấy sổ tay ra: “Cháu có nhớ biển số xe buýt cô ấy lên, hoặc là số mấy không?”
Cậu trai nói: “Hôm đó tâm trạng cháu không tốt, lại thêm trời mưa, cháu không nhìn rõ ạ.”
Đề An nói: “Chắc không phải là xe cháu định đi, đúng không? Nếu không thì cháu cũng lên rồi. Cháu đi xe số mấy?”
Cậu trai nói: “Cháu đi xe số 4. Nhưng cháu cũng không chắc có phải xe đó không, vì lúc ấy tâm trạng cháu rất tệ, chỉ ngồi một cách vô định thôi. Lỡ chuyến cũng không biết chừng.”
Đề An hỏi: “Ở trạm xe buýt nào?”
Cậu trai nói: “Trạm xe buýt dưới tòa nhà công ty cháu phỏng vấn ạ. Cháu cũng không biết đó là trạm nào nữa.”
Đề An: “Cháu phỏng vấn công ty nào?”
Cậu trai nói: “Công ty Vĩnh Thịnh ạ.”
Đề An nói: “Cháu đi phỏng vấn thì chắc phải biết địa chỉ công ty chứ.”
Cậu trai nói: “Biết ạ. Chú cảnh sát, cháu lấy ngay giấy báo phỏng vấn cho chú, trên đó có địa chỉ chi tiết.”
Khi Đề An rời đi, anh đặc biệt dặn dò cậu trai: “Tuy có cảnh sát thật, nhưng cháu vẫn phải đề phòng cảnh sát giả đấy nhé. Không phải từ nay về sau, lần nào cũng tưởng là cảnh sát thật đâu đấy.”
Cậu trai gãi đầu: “Hì hì, cháu biết rồi chú cảnh sát. Cháu xem tình hình, xem tình hình ạ. Chú yên tâm. À mà... cháu có thể chụp một kiểu với chú không ạ?”
Đề An hỏi: “Sao lại phải chụp ảnh?”
Cậu trai nói: “Tuy chú đầy mình chính khí, nhìn là biết ngay cảnh sát tốt, nhưng cháu vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn. Vừa nãy cuộc nói chuyện của hai chú mình cháu đã ghi âm lại rồi. Cháu nghĩ đi nghĩ lại, chụp ảnh vẫn an toàn hơn.”
Đề An tối sầm mặt, hóa ra thằng nhóc này vẫn chưa tin mình. Anh nói đùa: “Nhà cháu có cung điện nào cần canh gác à?”
Lúc ra cửa, Đề An chúc cậu trai lần phỏng vấn tới nhất định sẽ đỗ. Anh khen cậu, nếu ai cũng có tinh thần cảnh giác cao như vậy, thì bọn lừa đảo sớm chết đói hết rồi.
Tâm trạng của Đề An lúc gõ cửa và lúc rời đi hoàn toàn khác biệt. Lúc gõ cửa, anh còn lo lắng, biết đâu cuộc gọi đó chỉ là một cuộc gọi nhầm vô tình, biết đâu thời gian chỉ là sự trùng hợp nào đó, biết đâu chủ nhân số điện thoại sẽ chẳng nói gì với mình, biết đâu cuộc điện thoại này chẳng liên quan gì đến vụ án của Thân Mạn. Nhưng lúc rời đi, tuy bị thằng nhóc làm cho dở khóc dở cười, anh vẫn cảm thấy mọi thứ thật xứng đáng. Cảm giác ấy giống như một phi tiêu ném ra trong màn đêm, đích thị cắm thẳng vào hồng tâm, một cảm giác chắc nịch. Manh mối, chính là mọi khả năng.
Đề An đến công ty xe buýt, tìm gặp người phụ trách. Dựa theo manh mối của cậu trai, anh tìm ra trạm xe buýt cậu ta đã đứng, rồi lại tìm ra tất cả các tuyến xe buýt đi qua trạm đó. Trạm này là một đầu mối trung chuyển chính, lượng xe buýt đi qua khá nhiều, tổng cộng hai mươi hai chiếc các tuyến. Đề An lần lượt hỏi từng tài xế của hai mươi hai chiếc xe buýt này. Cuối cùng, một tài xế xe buýt nhớ lại, đúng là có ấn tượng về một ngày mưa, có một cô gái toàn thân ướt sũng đã lên xe.
