Chương 21: Trốn Theo Nhau.
Tạt nước cho anh hai họ Tôn tỉnh lại, người này dường như bị dọa hết hồn, cả người cứ lơ ngơ thất thần.
Nhìn thấy anh hai thành ra nông nỗi này, Tôn Oánh lập tức hiểu ra cảnh tượng sau khi mở quan tài là thế nào, bà không kìm được mà ngồi phịch xuống sofa, lặng lẽ rơi nước mắt.
Chu Phù Niên bước tới đỡ lấy mẹ mình, giọng ôn tồn: "Mẹ, mình về nhà thôi."
Anh cả họ Tôn đang đầu óc rối bời, không biết phải làm sao, thấy đứa cháu ngoại Chu Phù Niên muốn đưa Tôn Oánh đi, hắn cười lạnh một tiếng: "Đừng quên, mẹ mày cũng là người họ Tôn, người họ Tôn không trốn được, mày tưởng bà ấy trốn được sao!"
Chu Phù Niên thản nhiên: "Cháu thì không biết từ lúc nào bác lại có bản lĩnh như vậy, đến chuyện chôn sống mẹ ruột cũng làm ra."
"Bác yên tâm, mẹ cháu đương nhiên do cháu chăm sóc, sẽ không như bác đâu."
Câu nói này đúng là tát thẳng vào mặt anh cả họ Tôn.
Mặt hắn tái xanh, nắm chặt tay: "Không phải tao, nhà họ Tôn chúng tao có đủ cả, tao làm gì phải chôn sống bà, lại còn khiến bà không siêu thoát, mày đã không nghĩ đến điều đó sao!"
"Chuyện này tao cũng không biết gì!"
Chu Phù Niên nhíu mày, dừng bước, không biết có nên tin hắn hay không.
Tôn Oánh vốn đang lặng lẽ khóc bỗng lên tiếng: "Anh, anh thật sự không biết gì sao?"
Anh cả họ Tôn: "Đến cả em cũng nghi ngờ anh, tiểu muội, anh cần gì phải làm vậy, anh vì cái gì mà làm vậy chứ!"
"Vì cha."
Bốn chữ ngắn ngủi của Tôn Oánh khiến anh cả họ Tôn đột nhiên câm nín.
Tôn Oánh quay người, ánh mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm vào anh cả họ Tôn.
Bà vốn là người phụ nữ truyền thống, ở nhà nghe lời cha, sau khi cha xuất gia thì nghe lời anh cả, nên chưa bao giờ bà tỏ ra gay gắt với anh trai như vậy.
"Vị Thẩm đại sư kia, là do cha giới thiệu đến đúng không!"
Anh cả họ Tôn thấy tiểu muội vốn hiền hòa bỗng nổi giận, hiếm hoi không lấy thái độ của người anh cả ra: "Em đừng có loạn tưởng. Ba và mẹ sống với nhau cả đời, làm sao ba có thể hại mẹ."
"Sống với nhau cả đời…"
Tôn Oánh cúi đầu, khóe miệng lộ ra nụ cười châm chọc: "Anh, anh đúng là giỏi tô hồng vẽ phấn."
"Ba đối xử với mẹ ra sao, anh nên rõ hơn ai hết."
Anh cả họ Tôn khoanh tay sau lưng hừ lạnh một tiếng: "Ba đối với mẹ còn chưa đủ tốt sao! Đừng quên, ngày xưa mẹ từng trốn theo trai…"
Một âm thanh khác thường vang lên, mấy người cùng quay đầu nhìn, đó là một bóng hình quen thuộc, mờ ảo như tiên như sương.
Vân Miểu dùng ngón tay thon dài cầm một chiếc quạt gấp, quạt đang khép lại, khẽ gõ vào khung cửa.
Nhịp gõ đều đều, trầm đục như tiếng mõ của lão hòa thượng.
Chu Phù Niên từ cơn choáng váng vừa nghe thấy từ "trốn theo trai" lấy lại tinh thần: "Cô Vân Miểu, sao cô lại ở đây?"
Tôn Oánh nói: "Là tôi. Tôi không yên tâm để các con lên mở quan, nên đã đợi ở chân núi, gặp cô Vân đang xuống núi nên mời cô ấy qua chơi."
"Mọi người cứ tiếp tục đi." Vân Miểu nói.
Không biết có phải ảo giác không, dường như lúc nãy khóe miệng Vân Miểu hơi nhếch lên một chút.
Như thể vừa nghe được chuyện gì đó thú vị.
Mặt anh cả họ Tôn vô cùng ngượng ngùng.
Chuyện này rốt cuộc là không hay ho gì, bao năm nay chỉ có con cái trong nhà biết, và cũng chẳng dám nhắc tới.
Chu Phù Niên biết thì cũng đành, dù sao cũng coi như một nhà.
Còn cô Vân Miểu này…
Tôn Oánh rất bình tĩnh: "Cô Vân ngay cả chuyện nhà họ Tôn chúng tôi chôn sống mẹ ruột, khiến bà vĩnh viễn không siêu thoát còn biết nữa, thì còn gì không nghe được."
Anh cả họ Tôn: "… Hoang đường!"
Vân Miểu hướng về phía chiếc sofa đi tới, tay nhẹ nhàng nâng váy lên, thuận thế ngồi xuống.
Vân Miểu nói: "Tôi là người thích nghe chuyện, các vị kể hay, có khi tôi sẵn lòng giúp một tay."
Chu Phù Niên: "…"
Với khuôn mặt lạnh như băng ấy mà nói mình thích nghe chuyện, độ tin cậy thực sự là 0.
Nhưng Chu Phù Niên nhận ra một điều.
Cô Vân Miểu không phải vô cớ mà quản chuyện của bà ngoại.
Theo như cô ấy nói, là do bà ngoại tìm đến, cô ấy mới ra tay.
Lúc trước cô ấy sẵn lòng ở lại nhà họ Chu làm khách, ắt hẳn cũng vì biết được quan hệ giữa mẹ và bà ngoại.
Vậy rốt cuộc cô ấy là ai.
Tại sao có thể giao tiếp với ma quỷ.
Lại tại sao phải quản chuyện này.
Chu Phù Niên cảm thấy những bí ẩn quanh người cô Vân Miểu ngày càng nhiều.
Mặc dù việc cô ấy nói thích nghe chuyện có vẻ không đáng tin, anh cả họ Tôn lại như bắt được cọc cứu sinh, quyết định kể ra đoạn bí mật khó nói của gia tộc họ Tôn.
Anh cả họ Tôn thở dài một tiếng, sai người giúp việc pha trà thượng hạng mời lên: "Cô Vân, mời cô dùng trà."
Vân Miểu cúi mắt liếc nhìn, nhạt nhẽo: "Không thích uống."
Anh cả họ Tôn: "…"
Sao hắn lại thấy trong mắt cô Vân Miểu có vẻ chê bai vậy nhỉ.
Đây là loại trà ngon mà hắn sưu tầm được cơ mà.
Giá cả nói ra còn khiến người ta hết hồn loại kia!
