Chương 22: Nhị Hoa.
Anh cả họ Tôn uống liền mấy chén trà, mới cảm thấy cổ họng khô rát đỡ hơn chút, rồi kể ra chuyện của bà lão họ Tôn và ông lão họ Tôn.
“Mẹ tôi hồi trẻ… vốn đã không được đứng đắn cho lắm.”
Chu Phù Niên biến sắc: “Bác!”
Anh cả họ Tôn giơ tay lên: “Đừng vội, nghe tôi nói tiếp đã.”
Bà lão họ Tôn hồi trẻ tên là Nhị Hoa, không cha không mẹ, lớn lên nhờ ăn cơm nhà người ta.
Cái thời đó, bản thân còn chẳng đủ no, việc nuôi một cô bé ăn nhờ ở đậu rất vất vả, dần dà, phần cơm của Nhị Hoa ngày càng ít đi.
Ngày nào cũng đói cồn cào, đói đến mức bụng dính xương sống.
Nhị Hoa không muốn chết đói trong cái miếu hoang như vậy, để sống sót, ban đầu cô ta bắt đầu những vụ ăn trộm vặt.
Khi bị phát hiện, thường là bị đánh.
Lúc bị đánh, Nhị Hoa cứ ngậm chặt cái bánh bao trộm được trong miệng, nhai ngấu nghiến, nuốt ực xuống, dù nuốt đến nỗi cổ vươn dài ra, cô ta cũng tuyệt đối không nhổ ra.
Người trong làng vừa tức vừa giận, ngày nào cũng khóa chặt cửa, cất kỹ thức ăn, kiên quyết không cho Nhị Hoa ăn.
Trong mắt họ, cho Nhị Hoa một miếng ăn thì cô ta phải biết ơn rơi nước mắt, nào ngờ lại nuôi phải một con sói trắng mắt, chuyên trộm cắp linh tinh, cả làng đều ghét cô ta.
Nhị Hoa lại đói thêm một thời gian, đói đến hoa mắt chóng mặt, gần như sắp chết, thì có một đứa trẻ trai chừng mười một mười hai tuổi lén tìm đến cô ta, nói cho cô ta một cái bánh bao, đổi lại Nhị Hoa phải để nó sờ.
Nhị Hoa không muốn chết, đồng ý.
Sờ có hai cái đã được ăn bánh bao, tại sao lại không đồng ý chứ.
Ăn xong bánh bao, Nhị Hoa chợt nghĩ thông. Giờ cô ta đã lớn, càng ngày càng xinh đẹp, mỗi lần ra khỏi miếu hoang đều cảm nhận được ánh mắt của người làng đổ dồn vào mình.
Cô ta đã tìm ra con đường sống.
Cứ thế trôi qua một hai năm, Nhị Hoa càng lớn càng đẹp, xinh xắn động lòng người, người trong làng đối với cô ta càng thèm muốn.
Nhưng Nhị Hoa ngày càng lớn, lại dần hiểu ra con người không chỉ cần sống, mà còn phải có lòng tự trọng.
Người làng ngày ngày chửi cô ta là hồ ly tinh, chửi cô ta không biết xấu hổ, chửi cô ta là đồ rách nát, lúc đầu nghe không cảm thấy gì, giờ nghe thấy mặt nóng bừng.
Cô ta nhận ra không thể tiếp tục thế này nữa, định tìm người kết hôn.
Tìm ai đây, cô ta nghĩ đến nhà họ Tôn ở đầu làng phía tây.
Nhà họ Tôn có một cậu con trai út, tên là Tôn Thừa Thiên, Tôn Thừa Thiên cùng tuổi với cô ta, đẹp trai lại có học.
Nhị Hoa suy tính một hồi, nhân đêm Giao thừa nhà họ Tôn vui vẻ uống rượu, cô ta trèo tường, lén lút chui vào chăn của Tôn Thừa Thiên.
Sáng hôm sau vén chăn lên, cả nhà họ Tôn hoảng hốt.
Nhị Hoa cứ thế bám lấy Tôn Thừa Thiên.
Cha của Tôn Thừa Thiên không đồng ý, cho rằng Nhị Hoa không đứng đắn, thế nào cũng không thể cưới về nhà, định đuổi Nhị Hoa đi.
Nhị Hoa lúc này càng ngày càng đẹp, có rất nhiều kẻ để mắt tới cô ta, các bà vợ trong làng sợ chồng mình lăng nhăng với cô ta, lần lượt tìm đến trưởng thôn bắt nhà họ Tôn phải chịu trách nhiệm với Nhị Hoa.
Áp lực từ trưởng thôn và dân làng, cộng thêm Tôn Thừa Thiên tuổi mới lớn đúng là đã thích Nhị Hoa, cha Tôn Thừa Thiên nghiến răng chịu đựng, cho hai người làm lễ thành hôn.
Tôn Thừa Thiên yêu Nhị Hoa, coi cô ta còn trọng hơn mạng sống của mình, hai người quấn quýt như hình với bóng một thời gian, có lẽ cha Tôn Thừa Thiên không chấp nhận nổi việc cưới một cô vợ rách nát, tức giận đến mức một mạch tắt thở.
Sau khi cha Tôn Thừa Thiên qua đời, nhà họ Tôn bắt đầu chia gia tài.
Tôn Thừa Thiên phía trên có hai người anh, chia phần lớn tài sản, Tôn Thừa Thiên chỉ được một căn nhà ọp ẹp, nửa mẫu đất.
Cộng thêm Tôn Thừa Thiên chỉ biết đọc sách, không biết làm ruộng, Nhị Hoa cũng ham ăn lười làm, hai người sống rất nghèo khó.
Họ sống khổ, người trong làng lại bắt đầu nhớ tới Nhị Hoa, Nhị Hoa cũng không chịu nổi sự cám dỗ, ngấm ngầm thu nhận không ít thứ.
Tôn Thừa Thiên không chịu nổi, nhưng cũng không trách Nhị Hoa, chỉ cho rằng bản thân mình không có năng lực, không thể cho Nhị Hoa cuộc sống tốt hơn.
Anh ta quyết định đưa Nhị Hoa rời làng lên huyện làm thuê, hai người đến huyện, công việc gì cũng không tìm được, tưởng chừng sắp chết đói ngoài đường, thì Tôn Thừa Thiên lại nhờ phương pháp nấu rượu học được từ sách mà được ông chủ quán ăn để mắt tới.
“Cha tôi chính là khởi nghiệp từ nấu rượu.”
Anh cả họ Tôn không nhịn được cảm thán: “Nhà họ Tôn chúng tôi bây giờ đều dựa vào nghề rượu mà tồn tại, rượu cha tôi nấu, mới là rượu thật.”
Như thể hồi tưởng lại mùi vị ấy, trên mặt anh cả họ Tôn lộ ra vẻ hướng vọng.
Từ khi cha anh ta không nấu rượu nữa, anh ta chưa từng ngửi thấy mùi rượu thơm như thế nữa.
Hương thơm lan tỏa mười dặm, thấu tận tâm can.
Vân Miểu mở chiếc quạt gấp ra, nan quạt trong suốt, ánh mắt hắn nhìn về phía sau lưng anh ta——
Bà lão họ Tôn mặc thọ y đen kim đứng phía sau lưng họ, hai tay giơ lên hết sức, mặt mày dữ tợn, hai đồng tử đỏ ngầu.
Ánh mắt của Vân Miểu khiến anh cả họ Tôn cảm thấy lạnh sống lưng, anh ta quay đầu nhìn lại, chẳng có gì cả.
Nhưng ánh mắt của Vân Miểu rõ ràng nói với anh ta, hắn không phải đang nhìn không khí!
“Phía sau tôi… có cái gì sao?”
Vân Miểu nhẹ nhàng: “Không có gì, tiếp tục đi.”
