Chương 97: Thắng lợi rồi!
Tại căn nhà nhỏ trên tầng hai của một khu tạp cư cạnh cảng Thiên Tân, căn phòng Lục Kim An thuê quanh năm không thấy ánh mặt trời, không khí ẩm mốc xen lẫn vị tanh của nước biển.
Anh kê chiếc bàn gỗ duy nhất sát bên cửa sổ, đặt khẩu súng lên góc bàn, họng súng nhắm chính xác về phía cổng vào bến cảng.
Trên giấy dán cửa sổ bị chọc một lỗ nhỏ, anh áp mắt vào lỗ, không chớp mắt nhìn chăm chú xuống bến tàu đông đúc người qua lại bên dưới. Lòng trắng mắt đỏ ngầu, như đã nhiều ngày không chợp mắt. Từ Bắc Bình lặn lội tới đây, anh đã theo dõi suốt mười bảy ngày trời.
Trên chiếc bát sứ thô trên bàn vẫn còn nửa bát cháo loãng nguội ngắt, bên cạnh là mấy chiếc bánh bao ngô khô cứng, đó là toàn bộ lương thực của anh mấy ngày nay.
Mỗi nhịp thở đều mang theo chấp niệm báo thù: Sơn Bản Kiến Hùng, ta nhất định phải bắt ngươi đền mạng cho cha ta!
Cùng lúc đó, trong một quán rượu nhỏ ở Bắc Bình, Tiểu Triệu bật dậy khỏi giường, đầu đau như búa bổ. Anh chống người ngồi dậy, liếc mắt thấy mảnh giấy vàng úa trên góc bàn, sáu chữ “Đừng tìm, xong việc sẽ về” như mũi kim đâm vào mắt.
“Hỏng bét!” Anh vỗ đùi nhảy dựng lên. Nhanh chóng cải trang thành người Bắc Bình, khi gặp Miêu Dũng đến tiếp ứng, anh thở hồng hộc hét lên: “Đoàn trưởng! Anh Kim An chạy mất rồi! Chắc chắn anh ấy ra cảng tìm Sơn Bản báo thù!” Tiểu Triệu đoán Lục Kim An đã nghe lén người qua đường nói chuyện mà suy ra hành trình của Sơn Bản.
Miêu Dũng vừa nộp tình báo lên trên, đang định dẫn người đi tìm Lục Kim An, nghe vậy sắc mặt đại biến. Anh nắm chặt mảnh giấy, gân xanh nổi lên, nghiến răng: “Thằng nhóc ranh này!”
Dựa vào tính cách của Lục Kim An và manh mối Sơn Bản vơ vét cổ vật, anh lập tức xác định mục tiêu là cảng Thiên Tân, liền đưa Tiểu Triệu đến đó.
Còn lúc này, trong căn nhà nhỏ, mắt Lục Kim An bỗng sáng lên. Một chiếc ô tô màu đen chậm rãi tiến vào bến cảng, cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt kẻ thù mà anh ngày đêm mong nhớ – Sơn Bản Kiến Hùng!
Tim anh đập thình thịch, ngón tay bám chặt cò súng.
Họng súng khẽ điều chỉnh góc độ, nhắm vào thái dương Sơn Bản. Chỉ cần khẽ bóp một cái, mối thù giết cha sẽ được báo!
Nhưng đúng lúc này, từ dưới đường vọng lên tiếng hò hét vang trời, xen lẫn tiếng khóc lóc và cười đùa, hỗn loạn thành một mớ.
Giọng nói từ một chiếc radio cũ xuyên qua sự ồn ào, rõ ràng lọt vào trong phòng: “Đồng bào cả nước! Hôm nay, ngày 15 tháng 8 năm 1945, Nhật Bản đã tuyên bố đầu hàng vô điều kiện!”
“Ù” một tiếng, đầu óc Lục Kim An trống rỗng.
Ngón tay đặt trên cò súng khẽ run, ánh mắt anh đảo qua lại giữa họng súng và hướng phát ra tiếng radio.
Sơn Bản vẫn đứng bên xe, đang chỉ huy lính khiêng những thùng gỗ chứa cổ vật, khuôn mặt hắn dưới ánh nắng chói chang đến chói mắt.
Một ý nghĩ điên cuồng nảy sinh: Giết hắn! Giết hắn ngay bây giờ, không ai biết là mình làm, đây là cơ hội cuối cùng!
“Không được!” Một giọng nói khác vang lên dữ dội trong lòng.
“Bọn họ đã đầu hàng, không giết tù binh là kỷ luật quân đội! Nếu cha còn sống, chắc chắn sẽ không cho con làm điều vi phạm kỷ luật!”
Hai luồng suy nghĩ đấu tranh gay gắt trong đầu, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, họng súng hơi lệch đi vì cánh tay run rẩy. Chiếc hộp sắt trên ngực như trở nên ấm áp, lời dạy của cha văng vẳng bên tai: “Kim An, luyện võ là để bảo vệ đất nước, không phải để trả thù riêng.”
“Rầm!” Cánh cửa gỗ bị đạp tung, mảnh gỗ văng tứ tung.
Miêu Dũng dẫn Tiểu Triệu xông vào, liếc mắt thấy Lục Kim An đang chĩa súng, quát lớn: “Kim An, bỏ súng xuống!”
Bọn họ đã xác định được nơi này nhờ vào những căn nhà đóng kín cửa duy nhất quanh bến cảng.
Lục Kim An không quay đầu lại, giọng khàn đặc nghẹn ngào: “Anh Dũng, đây là cơ hội cuối cùng của em!” Nói xong, anh vội vàng điều chỉnh họng súng. Vì bên ngoài đông người không nhìn rõ, anh dứt khoát mở toang cửa sổ, lại nhắm vào Sơn Bản đứng đối diện bên kia đường.
Khoảng cách chỉ chưa đầy năm mươi mét, Sơn Bản Kiến Hùng nhạy bén phát hiện động tĩnh trên tầng hai.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, vừa lúc chạm phải đôi mắt đỏ ngầu của Lục Kim An và họng súng đen ngòm.
Nhưng hắn không hề hoảng sợ, ngược lại khẽ nhếch môi, nở một nụ cười khiêu khích. Hắn biết mình giờ là “tù binh”, nếu bị giết ngay giữa đường, Thiên Hoàng sẽ có thêm nhiều con bài mặc cả trong các cuộc đàm phán sau này.
Kẻ ám sát hắn lần trước còn có một gã trọc đầu, thật không biết điều, hắn có lính bắn tỉa bảo vệ mà. Gã đó võ công cũng khá, còn có một lão già, nhưng võ công có nhanh bằng đạn không? Kẻ đó đã bị hắn phản sát, huống chi bây giờ.
Thế là hắn chậm rãi giơ tay lên, làm hình dạng một khẩu súng lục, ngón tay chỉ vào Lục Kim An, bỗng “bằng” một tiếng, còn cố tình nháy mắt.
“Ngươi dám!” Miêu Dũng bước nhanh tới, một tay nắm chặt cổ tay Lục Kim An.
Lục Kim An vùng vẫy muốn thoát ra, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống: “Hắn giết cha tôi! Tôi phải báo thù!” Miêu Dũng ghì chặt tay anh, giọng trầm và mạnh mẽ: “Tôi biết! Nhưng chúng ta phải để hắn bị đưa ra xét xử, để toàn thể nhân dân Tung Của nhìn thấy hắn bị trừng trị! Đó mới là cách an ủi tốt nhất cho đồng chí Tư Niên!”
Ngón tay Lục Kim An cứng đờ trên cò súng suốt ba giây, như nặng nghìn cân.
Bộ mặt khiêu khích của Sơn Bản vẫn lởn vởn trước mắt, nhưng lời dặn dò cuối cùng của cha “Đừng vì thù riêng mà làm loạn đại nghĩa” bỗng vang lên bên tai.
Anh nhắm nghiền mắt, khi mở ra lần nữa, ngọn lửa giận dữ trong đôi mắt đỏ ngầu đã được thay bằng một tầng sáng suốt. Các khớp ngón tay từ từ nới lỏng, họng súng vô lực hạ xuống: “Được… lần này tôi tha cho hắn.”
Trái tim Miêu Dũng như trút được gánh nặng, gần như ngay lập tức bước lên, rút khẩu súng khỏi tay Lục Kim An.
Anh kiểm tra băng đạn, lên an toàn, quay sang hét với Tiểu Triệu đứng ở cửa: “Tiểu Triệu, áp giải cậu ấy về Diên An!”
Ngừng một chút, anh nói thêm: “Không nghe theo quân lệnh, tự ý hành động. Giờ Nhật đã đầu hàng, tạm thời không có chiến tranh, kéo cậu ấy về đóng cửa một tháng cho suy nghĩ lại!” Giọng điệu có chút nghiêm khắc cố ý, thực ra là đang bao che cho Lục Kim An. Tự ý rời đội đi báo thù vốn là trọng tội, phạt giam lỏng đã là nhẹ nhất.
Tiểu Triệu nhanh chân bước tới, khẽ kéo tay Lục Kim An.
Lục Kim An như mất hết cảm giác, mặc kệ Tiểu Triệu kéo đi, bước chân lảo đảo như giẫm phải bông.
Vừa ra khỏi căn nhà nhỏ, tiếng ồn ào như thủy triều dâng trào.
Trên đường phố đã trở thành biển người hân hoan. Những người dân mặc áo vải thô giơ cao những lá cờ tự chế, lũ trẻ đứng trên ghế đẩu vẫy cờ nhỏ, ngay cả những công nhân bốc vác ở bến cảng vốn nghiêm túc cũng cất tiếng hát to, lời ca không đúng điệu nhưng tràn đầy niềm vui sướng bị kìm nén bao năm.
“Quân Nhật đầu hàng rồi! Chúng ta không phải trốn hầm trú ẩn nữa!” Một bà lão gánh hai thúng rau vỗ đùi hét to, mấy cọng rau trong thúng rung lên lắc lư.
Ông lão bán kẹo hồ lô bên cạnh cười đến nếp nhăn hằn sâu, nhét kẹo vào tay lũ trẻ đang vây quanh: “Ăn đi! Ăn miễn phí! Đây là kẹo mừng chiến thắng của chúng ta!”
Dưới gốc cây hòe già không xa, mấy ông cụ tóc bạc phơ đang vây quanh một chiếc radio cũ, radio lặp đi lặp lại tin đầu hàng. Một ông lão run rẩy móc ra chiếc tẩu thuốc, nhưng mãi không châm được lửa, chỉ lẩm bẩm: “Thắng rồi… thật sự thắng rồi…”
Miêu Dũng và Tiểu Triệu trong lòng dâng trào niềm xúc động và vui sướng, nhưng lúc này họ không thể lộ ra để kích thích Lục Kim An.
“Đi nhanh lên.” Miêu Dũng muốn đưa Lục Kim An rời khỏi bầu không khí này.
Tiểu Triệu kéo Lục Kim An đi ngược ánh nắng, Miêu Dũng theo sát phía sau, tạo thành một cảnh tượng khác lạ trên con phố dài.
