Chương 82: Tinh thần lực quấn quýt
A Tháp Nhĩ cúi mắt, Quân Minh không nhìn rõ ánh mắt và biểu cảm của anh.
[Nếu tối nay là sự dịu dàng cuối cùng, vậy tôi muốn nắm thật chặt.]
“Em muốn đi, được không, hùng chủ?”
Quân Minh đương nhiên chiều theo lời A Tháp Nhĩ.
Bầu không khí trên bàn ăn có chút nặng nề, nên cả Quân Minh và A Tháp Nhĩ đều không ăn nhiều.
Chỉ có món tráng miệng cuối cùng là bị giải quyết sạch sẽ.
Ăn chút ngọt ngào, lòng sẽ bớt đắng.
Như thường lệ, họ ngồi trên ghế sofa một lúc, lười biếng chơi quang não, xem vài bài báo lá cải, nào là hùng trùng nào đó lại cưới từ thị, nào là gia tộc nào đó lại sinh thêm một từ trùng con.
Xem đến mức Quân Minh buồn ngủ.
Cũng nhàm chán quá đi.
A Tháp Nhĩ đã về phòng ngủ của mình, vệ sinh và chuẩn bị.
“Vẫn nên về phòng chờ A Tháp Nhĩ thì hơn.”
Biết A Tháp Nhĩ ăn tối không nhiều, đến nửa đêm chắc chắn sẽ đói, nên trước khi lên lầu, Quân Minh đã dặn Đôn Đôn làm chút đồ ăn khuya và ủ nóng.
Cẩn tắc vô áy náy mà.
Về phòng ngủ, Quân Minh bắt đầu vệ sinh và thu dọn.
Phía A Tháp Nhĩ, sau khi tắm xong sớm, lau khô tóc, toàn thân chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm.
Nghĩ ngợi một lát, A Tháp Nhĩ buông tay chọn đồ ngủ.
Áo choàng tắm... cũng được coi là quần áo, đúng không?
Anh cố tình thắt dây lưng áo choàng lỏng một chút, đảm bảo chỉ cần kéo nhẹ là có thể tuột ra.
Lúc này A Tháp Nhĩ mới sang phòng ngủ của Quân Minh.
Quân Minh vẫn đang vệ sinh, tiếng nước chảy ào ào không ngừng.
A Tháp Nhĩ có chút chột dạ như đang làm chuyện xấu, lặng lẽ leo lên giường, chui vào chăn của Quân Minh.
Trong chăn vẫn còn lưu giữ mùi hương hỗn hợp của anh và Quân Minh đêm qua.
Tựa vào gối, dùng chăn đắp kín mình, A Tháp Nhĩ vén hết mái tóc bạc dài ra phía trước ngực, trải đều trên chăn, rồi mới dừng lại chuỗi động tác.
Lặng lẽ chờ Quân Minh vệ sinh xong.
Quân Minh vẫn nghĩ còn sớm, tùy tiện lau tóc, lau đến khi hơi khô, rồi chải hết mái tóc mái lên đỉnh đầu.
Để lộ đôi mắt đen tuyền.
Có lẽ vì tinh thần lực của anh có hiệu ứng thôi miên, nên đôi mắt Quân Minh thường mang chút mị hoặc.
Ở Lam Tinh, không mấy ai dám nhìn thẳng vào mắt Quân Minh, sợ rằng chỉ một chút lơ là sẽ chìm đắm trong ánh mắt anh, mất đi thần trí.
Quân Minh nhìn mình trong gương, một khuôn mặt hoàn toàn không qua ngụy trang.
Không cần cố ý giữ khóe miệng cong lên, không cần che giấu sự lạnh lùng xa cách dưới đáy mắt.
So với đủ loại giao tiếp xã hội nhàm chán do địa vị hiển hách mang lại, Quân Minh thích ẩn mình trong đám đông, không bị ai chú ý hơn.
Vì vậy, ngụy trang hàng ngày cũng trở thành thứ cần thiết.
So với việc ngày ngày đối mặt với những bộ mặt nịnh hót, mỗi ngày ngụy trang một chút thời gian lại trở nên đặc biệt dễ chấp nhận.
Quân Minh mặc đồ ngủ, mở cửa phòng tắm.
Ngẩng mắt lên, đã bắt gặp ánh mắt của A Tháp Nhĩ, một cuộc đối đầu bất ngờ.
Chỉ một cái liếc mắt, Quân Minh đã không thể rời mắt.
A Tháp Nhĩ chưa bao giờ có dáng vẻ ngoan ngoãn như bây giờ.
Những bím tóc nhỏ tết vào buổi sáng giờ đã được tháo ra vì tắm, mái tóc bạc đẹp đẽ mềm mại trải đều bên ngực phải.
Một bên tai đeo khuyên hoa cúc nhỏ, bên kia bị tóc che khuất.
Áo choàng tắm hơi lỏng, để lộ xương quai xanh tinh xảo và làn da ngực trắng mịn.
A Tháp Nhĩ vẫn đắp chăn của Quân Minh.
Đôi chân dài thon thả in hình dáng mờ mờ trên chăn, thu hút toàn bộ ánh nhìn của Quân Minh.
Quân Minh cố gắng kiềm chế bản thân, không để lộ biểu cảm không phù hợp với bầu không khí lúc này.
Giữ giọng bình tĩnh, Quân Minh mới làm như không có chuyện gì mà nói:
“A Tháp Nhĩ đợi một chút nhé, anh xuống lầu lấy chút đồ.”
Nói xong, Quân Minh ra khỏi phòng.
A Tháp Nhĩ thở phào nhẹ nhõm, Quân Minh không truy cứu việc anh tự ý chui vào chăn của mình, điều đó cho thấy Quân Minh cũng ngầm chấp nhận hành động này của anh.
A Tháp Nhĩ có chút vui vẻ.
Quân Minh xuống bếp, uống một hơi thật dài nước lạnh để bình tĩnh lại, rồi mới bưng đồ ăn khuya Đôn Đôn đã chuẩn bị lên phòng ngủ.
Và trước khi đi, anh dặn Đôn Đôn đừng lên tầng hai quấy rầy anh.
Cảm giác tối nay sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
Dặn trước Đôn Đôn một câu, phòng bệnh hơn chữa bệnh.
Quân Minh bưng đồ ăn khuya, bước những bước nhẹ nhàng, trở về phòng ngủ.
Đẩy cửa ra, đặt khay lên tủ đầu giường.
Anh cũng leo lên giường, nhưng không chui vào chăn, mà nằm đè lên trên chăn.
“A Tháp Nhĩ có muốn ăn chút gì không? Ăn tối ít quá, sẽ đói đấy.”
Thấy Quân Minh hỏi với vẻ tự nhiên, A Tháp Nhĩ cũng không từ chối, “Ăn một chút thôi ạ.”
Quân Minh cũng không ép, gắp cho A Tháp Nhĩ một miếng trái cây đã cắt sẵn.
A Tháp Nhĩ đưa tay nhận lấy nĩa, đưa lên miệng nhai từng chút một.
Quân Minh nhân cơ hội này thả tinh thần lực ra, quấn lấy cánh tay A Tháp Nhĩ.
“Để anh xem nào.”
A Tháp Nhĩ vừa chậm rãi ăn, vừa mở biển tinh thần của mình.
Quân Minh tiến vào rất thuận lợi.
Trong biển tinh thần của A Tháp Nhĩ, đã là một cảnh tượng tươi đẹp.
Giữa những cánh đồng hoa cúc nhỏ, những cành cây mới mọc lên sừng sững.
Xanh tươi um tùm, sắp xếp xen kẽ có trật tự.
Ánh nắng ấm áp, xuyên qua những đám mây đủ hình thù, chiếu lên dòng suối, lấp lánh những tia sáng liti.
Những dãy núi tuyết liên miên đã thành hình, đỉnh núi phủ đầy tuyết không mọc cánh đồng hoa cúc nhỏ, nhưng lại mọc những cành tùng tuyết.
Không sợ giá rét, hiên ngang đứng thẳng.
Quân Minh điều khiển tinh thần lực quét khắp mọi ngóc ngách trong biển tinh thần của A Tháp Nhĩ, không phát hiện thứ 'rác' nào gây hại cho sức khỏe.
Đang chuẩn bị rút lui, tinh thần lực của A Tháp Nhĩ từ khắp nơi chui ra, quấn lấy tinh thần lực của Quân Minh, như đang mời gọi tinh thần lực của anh cùng nhảy múa.
Quân Minh đương nhiên không từ chối.
Hai luồng tinh thần lực tự tách mình ra, chia thành vô số sợi tinh thần lực cực nhỏ.
Chúng đuổi theo nhau, đùa giỡn với nhau, cuối cùng hòa quyện vào nhau, quấn quýt không rời.
Quân Minh cảm nhận được nguồn năng lượng dồi dào truyền về từ tinh thần lực.
Sau khi biển tinh thần của A Tháp Nhĩ trở nên khỏe mạnh, mức độ có thể phản hồi tinh thần lực cho Quân Minh cũng ngày càng sâu.
Tinh thần lực của Quân Minh đã hồi phục lại mức bình thường trước đây, thậm chí anh còn có thể cảm nhận được phần thiếu hụt do bẩm sinh ở sâu trong tinh thần lực, đang dần dần được lấp đầy.
Lại quấn quýt thêm một lúc, Quân Minh mới điều khiển tinh thần lực rút khỏi biển tinh thần của A Tháp Nhĩ, chỉ là lần này có khác.
Theo tinh thần lực của Quân Minh ra ngoài, còn có tinh thần lực của A Tháp Nhĩ, chúng bám theo sau tinh thần lực của Quân Minh, như thể không nỡ buông tay.
“Hùng chủ.”
Vừa định trêu chọc bảo A Tháp Nhĩ kiểm soát tinh thần lực một chút, Quân Minh đã nghe thấy A Tháp Nhĩ gọi mình bên cạnh.
“Em có thể cầu xin anh một chuyện được không?”
