Chương 83: Thích Không?
Giọng A Tháp Nhĩ có chút nặng nề, đầy sự dò hỏi thận trọng từng li từng tí.
Quân Minh lập tức căng thẳng.
Anh không nói, không có nghĩa là anh không để ý.
Hôm nay A Tháp Nhĩ chủ động chui vào chăn của anh, bộ dạng muốn gì được nấy, giờ còn chủ động mở miệng, nói là có chuyện muốn nhờ.
Bây giờ Quân Minh còn gì mà không hiểu?
Nghĩ kỹ lại, chuyện anh định đi Nam Linh Hội Sở quả thực đã dọa A Tháp Nhĩ rồi.
Mới khiến A Tháp Nhĩ bây giờ phải đi ngược lại tính cách của mình, chủ động mở miệng đòi hỏi một việc anh ấy không mấy muốn làm.
A Tháp Nhĩ của anh, vẫn cứ lo được lo mất, tâm thần bất an như vậy.
Cũng khó trách, nhìn mấy con hùng trùng trên chủ tinh là biết ngay tại sao A Tháp Nhĩ lại có nỗi lo như thế.
A Tháp Nhĩ cũng sợ Quân Minh bị đồng hóa bởi mấy con hùng trùng trên chủ tinh.
“Tôi cũng có việc muốn nhờ A Tháp Nhĩ giúp.”
Trước khi A Tháp Nhĩ kịp mở miệng, Quân Minh vội vàng cắt ngang lời A Tháp Nhĩ định nói.
Không phải là không muốn A Tháp Nhĩ, mà là vì quá để tâm.
Vì quá để tâm, nên Quân Minh không hy vọng lần đầu tiên A Tháp Nhĩ chịu mở lòng lại xảy ra trong tâm trạng như thế này.
Quân Minh muốn cho A Tháp Nhĩ một trải nghiệm đẹp.
“Ngày mai tôi phải đi cái hội sở gì đó, nhưng mà tôi hơi sợ khi phải gặp mấy con hùng trùng kia.”
“A Tháp Nhĩ biết đấy, từ nhỏ tôi đã không biết hùng phụ và từ phụ của mình là ai, cô độc một mình, chưa từng tiếp xúc với con trùng nào khác.”
Nói đến đây, Quân Minh còn rất biết điệu cúi đầu xuống, giọng nói cũng trầm hẳn đi.
“Ngày mai sẽ có rất nhiều con trùng tôi không quen biết tới dự, tôi hơi hoảng.”
“Tôi muốn dẫn A Tháp Nhĩ đi cùng, nhưng Hùng Bảo Hội chỉ mời hùng trùng thôi.”
“Cho nên… tối nay A Tháp Nhĩ giúp tôi bấm lỗ tai nhé.”
Quân Minh nói tới đây, ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm A Tháp Nhĩ, vẻ mặt đầy mong đợi.
“Ngày mai tôi sẽ đeo chiếc khuyên tai mà A Tháp Nhĩ tự tay vẽ, như vậy sẽ giống như A Tháp Nhĩ ở bên cạnh tôi, tôi cũng không sợ nữa.”
Lời sắp thốt ra của A Tháp Nhĩ bị cả bài diễn thuyết dài dòng của Quân Minh chặn lại trong cổ họng.
Nghe xong lời Quân Minh, A Tháp Nhĩ gạt hết chuyện mình định làm ra sau đầu.
Sao anh có thể quên được chứ?
Tuy Quân Minh là hùng trùng, nhưng bị thương mất trí nhớ một cách kỳ lạ, rơi vào một môi trường hoàn toàn xa lạ, anh ấy cũng biết sợ mà.
A Tháp Nhĩ ngồi dậy, nắm lấy tay Quân Minh.
“Hùng chủ nói, đương nhiên có thể.”
“Nếu hùng chủ thực sự không muốn tiếp xúc với họ, tôi có thể đưa hùng chủ tới, rồi đợi bên ngoài.”
“Như vậy cũng coi như là ở bên cạnh hùng chủ, nghĩ thế này, không biết hùng chủ có yên tâm hơn chút nào không.”
Quân Minh lắc đầu, từ chối.
“Chỉ cần đeo khuyên tai là được rồi.”
“A Tháp Nhĩ của chúng ta là thượng tướng của Quân đoàn thứ nhất, sao có thể vì chuyện nhỏ như vậy mà làm lỡ công việc được.”
“Chỉ là… tôi hơi sợ đau, A Tháp Nhĩ phải dịu dàng chút nhé.”
Quân Minh nở một nụ cười ngoan ngoãn với A Tháp Nhĩ.
Quân Minh lấy súng bấm lỗ tai đưa cho A Tháp Nhĩ.
Để tiện, A Tháp Nhĩ ngồi vắt chân lên đùi Quân Minh, cẩn thận dùng súng bấm lỗ tai ngắm vào dái tai Quân Minh.
“Hùng chủ, nhịn một chút, rất nhanh thôi.”
A Tháp Nhĩ nghiêng đầu tới gần, tất cả sự chú ý đều đặt trên dái tai Quân Minh.
Hoàn toàn không để ý chiếc áo choàng tắm vốn cố tình buộc lỏng lẻo của mình.
Dưới góc nhìn của Quân Minh, xuyên qua lớp áo choàng tắm hở rộng, có thể thấy rõ mồn một.
A Tháp Nhĩ anh ấy… hình như chỉ mặc mỗi cái áo choàng tắm thôi!
!!!
Quân Minh liếc qua một cái, rồi kinh ngạc dời tầm mắt, không dám nhìn tiếp.
… Đẹp quá.
Lúc này Quân Minh nào còn nhớ để ý xem bấm lỗ tai có đau không, sự chú ý của anh đã bị thu hút hoàn toàn bởi cái liếc mắt vô tình vừa rồi.
Trong lúc Quân Minh đang chìm đắm trong cảm xúc, A Tháp Nhĩ nhanh tay lẹ mắt đã bấm xong một lỗ tai.
Rời súng bấm ra, chỉ còn lại một cây kim bạc, tận tụy ở lại trên dái tai Quân Minh.
Không hiểu sao, dái tai Quân Minh đã đỏ ửng lên, đỏ tới mức sắp nhỏ máu ra.
“Hùng chủ, đau lắm à?”
A Tháp Nhĩ khẽ hỏi bên tai Quân Minh.
Anh tưởng dái tai Quân Minh đỏ bất thường là vì đau khi bấm lỗ.
Dù sao hùng trùng yếu ớt, một chút thương tổn đối với họ cũng rất khó chịu.
“Không đau.”
Quân Minh khàn giọng, hơi thở gấp gáp nói.
“Còn bên kia nữa.”
Quân Minh nghiêng tai, đưa bên đã bấm ra xa, lộ ra bên chưa bấm.
Đồng thời mượn động tác nghiêng đầu để điều chỉnh tư thế của mình.
Biết rằng lề mề chỉ làm tăng thêm đau đớn, A Tháp Nhĩ không nói thêm lời nào, cầm súng bấm ngắm vào bên kia.
Quân Minh ép mình nhắm mắt lại, không để A Tháp Nhĩ phát hiện ra dục vọng cuồn cuộn trong đáy mắt.
Nhưng A Tháp Nhĩ hoàn toàn không hay biết gì, vẫn tập trung tinh thần vào dái tai Quân Minh.
Xác định đúng vị trí, một phát trúng ngay.
Thấy cả hai lỗ tai đã được bấm xong, A Tháp Nhĩ mới thở phào nhẹ nhõm.
Giữ nguyên tư thế ngồi vắt chân trên đùi Quân Minh, hơi thẳng người lên, đặt súng bấm lên đầu giường.
“Bấm xong cả rồi, hùng chủ.”
A Tháp Nhĩ nhìn Quân Minh, lại phát hiện đôi mắt của Quân Minh đang nhìn chằm chằm vào mình.
Đôi đồng tử đen tuyền ấy, sâu thẳm như muốn hút anh vào trong, lộ ra vẻ nhẫn nại mà anh không hiểu nổi.
“A Tháp Nhĩ…”
Quân Minh thì thào.
“Nhộng non không ngoan là phải bị phạt đấy.”
Quân Minh đưa tay ôm lấy A Tháp Nhĩ, ấn lên cổ A Tháp Nhĩ, không cho A Tháp Nhĩ cơ hội trốn thoát.
“Thu chút lãi trước đã.”
Lời này còn chưa dứt, đã biến mất trong sự tiếp xúc của đôi môi.
Tay Quân Minh rất to, một tay giữ chặt eo A Tháp Nhĩ, một tay ấn lên cổ A Tháp Nhĩ.
Bị tấn công liên tiếp, chiếm thành đoạt đất, A Tháp Nhĩ trốn không thoát, cũng không muốn trốn.
Thậm chí còn đưa tay lên ôm lấy cổ Quân Minh, cố gắng áp sát Quân Minh hơn nữa.
Động tác này khiến Quân Minh có chút kích động.
Buông A Tháp Nhĩ đang đỏ mặt ra, không đợi A Tháp Nhĩ thở đều, Quân Minh đã tiếp tục đi xuống.
Nhẹ nhàng cắn lên yết hầu A Tháp Nhĩ, khiến A Tháp Nhĩ thốt lên một tiếng kinh ngạc.
Rồi tiếp tục, lưu luyến trên xương quai xanh đẹp đẽ.
Tay A Tháp Nhĩ vòng quanh cổ Quân Minh, cơ thể không tự chủ được run rẩy.
Môi Quân Minh rời khỏi xương quai xanh của A Tháp Nhĩ, đi lên, lại hôn lên đôi môi đang mím chặt của A Tháp Nhĩ.
Lúc này Quân Minh dường như đã mất đi sự kiềm chế thường ngày.
Nhưng thực ra… cũng không phải.
Động tác tuy có vẻ mất lý trí, nhưng lại rất để ý tới cảm nhận của đối phương.
A Tháp Nhĩ có chút bất lực.
Bầu không khí trong phòng trở nên càng thêm ám muội, nhiệt độ dường như cũng đang dần tăng cao.
Quân Minh khẽ cười vài tiếng.
“… Thích không?”
Quân Minh di chuyển tới dái tai A Tháp Nhĩ, khẽ hỏi bên tai anh.
