Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Một Mình Ta Có Dị Năng Sao Chép Nhờ Khế Ước Thú > Chương 22

Chương 22

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 22 có bản audio.

Chương 22: Đánh thẳng vào căn cứ thành phố H

 

Trong căn cứ có đầy người nước ngoài cầm súng, Lâm Trúc Âm còn đang thắc mắc sao lại có nhiều người thế này.

Bỗng linh cơ khẽ động: đây là đâu?

Là trung tâm phân phối tinh thể lớn nhất thế giới!

Có đường xuất khẩu sang mấy chục quốc gia!

Bọn họ hẳn đến đây để mua hàng hoặc kinh doanh tinh thể, sau thiên tai thì ở lại luôn.

Nhưng có nhiều vũ khí nóng như vậy thì Lâm Trúc Âm không hiểu nổi.

Tung Của không cho phép tàng trữ súng đạn, đã ở Tung Của thì phải tuân thủ luật lệ Tung Của!

Số vũ khí nóng này chắc là xoáy được từ đâu đó sau thiên tai!

Nhưng Lâm Trúc Âm cũng chẳng quan tâm, bắt chúng lại rồi sẽ có người thẩm vấn xử lý.

Căn cứ này trước kia hẳn là một nhà máy gia công quặng tinh thể lớn.

Cư dân bị bắt đều bị nhốt trong những dãy nhà tôn, chật ních như gà vịt nuôi quá lứa trong trại.

Phía bên kia dãy nhà tôn là các anh bộ đội bị giam, tay chân bị trói, nhiều người đã bị thương.

Ngoài cửa có không dưới hai mươi tên cầm súng canh gác.

Trong tòa nhà văn phòng, những phụ nữ có nhan sắc bị bắt được phân tán ở các phòng, phục vụ đám người nước ngoài có địa vị không phải đứng gác.

Quét dọn, hầu hạ ăn uống, gặp phải chuyện gì thì có thể tưởng tượng được.

Mấy căn phòng phát ra những âm thanh khó nghe và tiếng cầu cứu.

Lâm Trúc Âm chửi một tiếng.

Dùng không gian trực tiếp chớp vào mấy căn phòng có tiếng cầu cứu, dùng tinh thần lực làm cho lũ súc sinh đang hành hung kia ngất đi.

Không còn cách nào, đành phải làm vậy.

Tuy súng lục có giảm thanh, nhưng nếu trực tiếp dùng không gian chớp vào thì sẽ lộ dị năng, chẳng lẽ cửa sổ và cửa ra vào không vỡ mà đột nhiên xuất hiện đạn bắn chết chúng sao?

Lại đi lên vài tầng, tìm thấy hai căn phòng được canh gác trọng điểm, trong lòng đã nắm rõ.

Bọn họ hẳn muốn dùng nhân khẩu căn cứ thành phố H để đàm phán với chính quyền, dùng số lượng lớn con tin đổi lấy vật tư hoặc thứ chúng muốn.

Hai căn phòng này đều giam giữ những người quản lý căn cứ chính quyền thành phố H trước đây.

Trong một căn phòng chỉ có một người, cụ Hoắc, thầy của Hạ Nham Đình.

Một lão nhân gần bảy mươi tuổi đầu tóc bạc phơ, mặt mày tái nhợt nằm trên sàn.

Trên chân có một vết thương do đạn, máu đã khô.

Lâm Trúc Âm đã xem ảnh của cụ, nhưng mãi đến lúc gặp thật mới nhớ ra cụ là ai.

Kiếp trước, năm thứ hai tận thế, cụ là quản lý căn cứ chính quyền thành phố Y.

Lúc đó Lâm Trúc Âm và mấy người đi làm nhiệm vụ ngang qua căn cứ thành phố Y, cụ còn cho họ năm quả bom để phòng thân.

Khi ấy cụ tinh thần quắc thước, thân hình thẳng tắp như tùng, tỏa ra một khí chất bình thản và uy nghiêm chính trực mạnh mẽ.

Nhìn vào đã khiến người ta kính nể, nhưng cười lại rất hiền từ, như một ông lão hàng xóm.

Cụ không giác ngộ ra dị năng, nhưng dùng cả đời quân nhân của mình để bảo vệ căn cứ thành phố Y suốt bốn năm.

Đến năm thứ năm, căn cứ bị tang thi vây thành.

Để tạo cơ hội sống cho dân chúng trong căn cứ, cụ một mình xông vào đám tang thi, ôm một túi bom mạnh kết thúc cuộc đời vô tư cao thượng.

Lâm Trúc Âm bước lên dùng lực chữa trị quét qua cơ thể cụ, cơ thể lão nhân có nhiều vết thương cũ.

Còn hôn mê hẳn là do mất máu quá nhiều từ vết thương đạn ở chân.

Trong vết thương đã không còn đạn, Lâm Trúc Âm dùng tinh thần lực quan sát não bộ cụ, đảm bảo cụ không tỉnh lại quá nhanh.

Rồi đặt tay lên vết thương để trị, chữa lành vết thương bên trong, chỉ để lại vết ngoài da nhìn có vẻ nặng rồi dừng.

Bảo Ôn Tư Thần đỡ nửa người trên của cụ lên, dùng ống tiêm cho cụ uống một ít nước Linh Tuyền đã pha loãng.

Xác định mục tiêu xong, hai người liền ra khỏi căn cứ.

Đưa bốn người trong không gian ra ngoài, lên kế hoạch.

Cố Khinh Ngữ đi ra vòng ngoài, cầm súng bắn tỉa tiêu diệt lính bắn tỉa.

Mắt cô ấy có thể rất nhanh tìm ra vị trí của chúng, còn có thể thấy rõ quỹ đạo di chuyển của đạn.

Lộc Vũ trước tiên đi giải quyết những người canh gác lãnh đạo căn cứ chính quyền thành phố H trong tòa nhà văn phòng.

Sau đó quét sạch tòa nhà văn phòng, bắt vài tên còn sống để dùng.

Dị năng thời gian dừng lại vài giây của cậu ta vừa đảm bảo an toàn, vừa không bị phát hiện.

Thời Tinh Ngôn và Lộc Linh đi giải cứu các anh bộ đội bị trói.

Nói rõ tình hình với họ, không cần họ tiếp viện, sau khi giải cứu thành công thì thả dân chúng bị giam giữ.

Lúc này đông người lại vướng tay vướng chân.

Phần còn lại giao cho Lâm Trúc Âm và Ôn Tư Thần giải quyết.

Sáu người đeo tai nghe liên lạc, bên trong mặc đồ bảo hộ công nghệ cao, bên ngoài khoác thêm một lớp áo chống đạn cho giống.

Ôn Tư Thần dùng không gian chướng bảo vệ mình và Lâm Trúc Âm, Thời Tinh Ngôn.

Không gian chướng của anh ta hiện chỉ dùng được ba cái.

Lộc Linh không sợ đạn, Lộc Vũ có thời gian dừng.

Cố Khinh Ngữ nói cô ấy ở xa rất an toàn, nhường chướng cho Thời Tinh Ngôn không thể dùng dị năng.

Ôn Tư Thần dùng Mỏ Neo không gian đưa Lộc Vũ đến một kho hàng không người trong tòa nhà văn phòng.

Lâm Trúc Âm hai người trực tiếp cầm súng máy, đeo đầy đạn, ung dung bước ra cổng căn cứ.

Nhìn khẩu súng máy trong tay, Lâm Trúc Âm bĩu môi.

Cô cảm thấy ra mắt trận đầu hơi thiếu phong cách.

Đáng tiếc sức mạnh của RPG lớn quá, cô sợ phá hủy kiến trúc căn cứ làm bị thương dân chúng…

Quan trọng nhất là sợ bắt cô đền tiền, trừ lương thưởng của cô!

Rồi nhìn kẻ địch đang vây lại, cười hở lợi.

“Giờ săn mồi!

Bắt đầu!!!”

“Ào ào ào ào ào ào….”

“Có kẻ xâm nhập! Có kẻ xâm nhập!” (tiếng nước ngoài)

Lâm Trúc Âm nghĩ thầm: tiếng súng to thế này, cần gì chúng mày la lối!

Người bên trong đâu có điếc!

Tiếng súng máy vang không dứt, hai người nhanh chóng từ cổng đánh vào trong căn cứ.

Có lá chắn không gian gian lận che chở, chỉ có người ta đánh chúng chứ không ngược lại.

Lộc Linh và Thời Tinh Ngôn theo sau kết liễu những kẻ chưa chết.

Chỉ để lại mấy tên quản lý còn sống trong văn phòng của chúng là đủ.

Nếu không giết sạch, để chúng được cứu sau khi ta đi hoặc phản đòn lại thì sao?

Có thể đánh thẳng vào căn cứ thế này, nói không có nội gián ai tin!

Bên ngoài địch đã bị giết hết, bên tai vang lên giọng Cố Khinh Ngữ.

“Lính bắn tỉa bên ngoài đã tiêu diệt toàn bộ, trong phạm vi trăm dặm không còn địch.”

Lộc Vũ: “Con tin đã giải cứu xong, còn tìm được mẹ của bé gái kia, không sao, những kẻ địch còn lại đang lùng sục.”

Lâm Trúc Âm hai người đeo súng bắn tỉa lên người, rút súng lục, cũng bắt đầu lùng sục tòa nhà văn phòng.

Lộc Linh: “Các anh bộ đội căn cứ đã giải cứu xong, đã thông báo tình hình.”

Dùng tinh thần lực từ tầng một lục soát lên đến tầng thượng, xác nhận không có địch, rồi trói mấy tên nước ngoài còn sống ném vào một phòng làm việc.

Tìm thấy cụ Hoắc đã tỉnh, đang được người khác dìu.

“Chào cụ, cháu là Lâm Trúc Âm thành phố H.

Do căn cứ của cụ đột nhiên mất liên lạc, Hạ đại ca rất lo lắng cho an toàn của cụ, nên bọn cháu được anh ấy nhờ đến xem tình hình.

Đây là giấy tờ chứng minh thân phận của chúng cháu.”

Đưa giấy tờ cho cụ Hoắc.

“Những người nước ngoài cướp căn cứ của cụ, trừ mấy tên còn sống trong văn phòng, đã bị tiêu diệt toàn bộ.

Phần thu dọn còn lại bọn cháu không tham gia nữa.

Cụ cứ bận trước, bọn cháu sẽ đóng quân bên ngoài căn cứ.

Còn vật tư trao đổi mà Hạ đại ca nhờ mang đến cũng để bên ngoài.

Chờ cụ xử lý xong có thể bảo người ra ngoài căn cứ tìm bọn cháu để bàn giao.”

Cụ Hoắc chưa kịp nói gì, một người đàn ông mắt tam giác trong số những người được giải cứu lên tiếng quát:

“Ai cho các cô quyền bắn giết toàn bộ người ta tại chỗ!

Sao không báo cáo trước!

Các cô là lũ ngu sao!

Mấy người là thuộc hạ của ai mà không biết điều thế!

Phải xử phạt nghiêm!”

Lâm Trúc Âm nghe xong cười lạnh, khẩu súng trong tay nhanh gọn giơ lên chĩa vào đầu gã mắt tam giác.

“Có giỏi mày nói lại lần nữa xem?

Mày không nghe được tiếng người hả?

Xử phạt chúng tao?

Để xem mày nhanh hay súng trong tay tao nhanh!”

Mắt cụ Hoắc sáng lên.

Cô gái nhỏ này ăn nói rất hợp ý cụ!

Năm người phía sau cũng chĩa súng vào đám đông.

Cụ Hoắc: …

Cái này hơi ngượng rồi…

Gã mắt tam giác không ngờ mấy người này cứng như vậy.

“Cụ Hoắc!

Nhanh gọi người đè chúng nó lại!

Mấy đứa này muốn tạo phản!”

Đám anh bộ đội vừa được giải cứu phía sau nhìn cảnh trước mặt, người nhìn người, không biết phải làm sao.

Một bên là ân nhân cứu mạng vừa rồi, một bên là lãnh đạo của họ.

Thế nên tập thể chọn cách phớt lờ lời gã mắt tam giác, nhìn về phía cụ Hoắc chờ quyết định.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi