Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Một Mình Ta Có Dị Năng Sao Chép Nhờ Khế Ước Thú > Chương 23

Chương 23

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 23 có bản audio.

Chương 23: Đàn rắn

 

Hoắc Lão lạnh lùng liếc hắn một cái, rồi nhìn về phía người đang đỡ mình.

 

“Giữ chặt hắn cho ta!”

 

Đám lính giải tỏa một hơi.

 

Không nói đến việc nếu nghe lệnh bắt người, sáu người hung hãn ấy họ có đối phó nổi không.

 

Vấn đề là mỗi người trong số họ đều phát chán tên đàn ông mắt tam giác, suốt ngày ở căn cứ mượn oai hùm dọa chẳng làm gì ra hồn!

 

Lại còn lấy cớ cắt xén quân tư vốn chẳng nhiều nhặn gì của họ!

 

Nếu phải chọn, họ thà đứng về phía ân nhân.

 

Tên mắt tam giác nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Hoắc Lão, trong mắt lộ rõ sự chột dạ và sợ hãi.

 

“Ho… Hoắc Lão, có phải ngài bắt nhầm người rồi không?

 

Đáng lẽ phải bắt bọn chúng chứ?

 

Con có làm gì đâu!”

 

Hoắc Lão phất tay ra lệnh giải hắn đi giam.

 

“Mày chưa kịp làm gì thật!

 

Nhưng mày đã truyền tin tức của căn cứ cho người nước ngoài rồi!

 

Phần còn lại mày chưa kịp làm thôi!

 

Tao chưa chết mà mày đã sốt sắng lên rồi!”

 

Rồi ông nghiêm trang nhìn sáu người Lâm Trúc Âm, cúi đầu định vái tạ.

 

Lâm Trúc Âm vội đỡ ông không cho làm vậy.

 

“Hoắc gia gia, đừng, chúng cháu còn muốn sống thêm vài năm nữa, ngài đừng làm khổ chúng cháu.”

 

Hoắc Lão nghe vậy cũng không miễn cưỡng, cười ha hả.

 

“Trúc Âm nha đầu, ta già rồi cứ gọi vậy nhé.

 

Ta thực sự cảm kích các cháu!

 

Nếu không có sáu đứa, ta có chết cũng không mặt mũi nào gặp lại chiến hữu ngày xưa!

 

Bọn chúng không tàn sát căn cứ mà giữ lại chúng ta, là muốn dùng cái mạng già này của ta và tính mạng toàn dân thành phố H ra để đàm phán với chính phủ!

 

Lấy người đổi vật tư, vũ khí, đến lúc đó chính phủ đâu thể mặc kệ dân chúng được!

 

Có phái người giải cứu, thì trước sự chuẩn bị của bọn chúng cũng tổn thất nặng nề!

 

Ta biết các cháu vì mặt mũi thằng Đình mới đến.

 

Nhưng các cháu đã giải cứu căn cứ chúng ta, thì bên này nhất định phải cảm tạ!

 

Tình hình ta sẽ báo cáo ngay, phần quà cảm ơn và thù lao đáng ra các cháu xứng đáng được hưởng, ta sẽ tranh thủ mức cao nhất!”

 

Lâm Trúc Âm chuẩn bị khách sáo vài câu.

 

Hoắc Lão nói tiếp.

 

“Đừng vội từ chối.

 

Chính phủ sắp ban hành chế độ tích phân.

 

Sau này muốn gì cũng phải dùng tích phân quy đổi, tiền không còn tác dụng nữa.

 

Và đó là điều các cháu xứng đáng nhận.”

 

Lâm Trúc Âm xoay chuyển vấn đề: “Ha ha, vậy cháu không từ chối nữa, cám ơn Hoắc gia gia!”

 

Cô lấy ra một bình nước kín khí.

 

“Hoắc gia gia, bố mẹ cháu trước đây làm ngành dược, đây là thuốc trị thương bí truyền họ để lại cho cháu hồi sinh thời.

 

Nếu ngài yên tâm, có thể uống một chút, tốt cho vết thương của ngài. Bọn cháu xin phép đi trước.”

 

Đưa bình nước cho Hoắc Lão xong, mấy người liền rời đi.

 

Hoắc Lão mở nắp bình, bị người đàn ông trẻ đeo kính đang đỡ mình ngăn lại.

 

“Sư phụ, để con mang đi xét nghiệm rồi hãy uống!

 

Tuy họ đã cứu chúng ta, nhưng thân phận xuất thân không rõ ràng…”

 

Hoắc Lão liếc hắn một cái, vòng qua tay hắn uống một ngụm lớn.

 

Vị giống như nước lọc, nhưng ngọt mát thanh tân, một hồi không nhịn được liền nâng bình lên uống cạn.

 

Uống xong lập tức tinh thần sảng khoái, thân thể mất máu lạnh lẽo dần dần ấm lên, cảm thấy đã lâu rồi không nhẹ nhõm đến thế!

 

Người đeo kính thấy sư phụ uống xong mặt đã hồng hào trở lại.

 

Thân thể hắn từng đỡ lúc này cũng đã có lại sức lực, hắn trợn mắt nhìn.

 

“Sư phụ! Đây là thuốc gì mà thần kỳ thế?

 

Có thể lấy một ít nghiên cứu không, nếu chúng ta chế tạo được…”

 

Hoắc Lão tức chết, lấy bình nước gõ đầu hắn.

 

Mặt ông đầy vẻ hận không rèn thành thép.

 

“Mày suýt mất mạng rồi mà cái đầu trên cổ vẫn là cái bô à!

 

Mày không nghe nha đầu Âm gọi là ‘Hoắc gia gia’ à?

 

Có nghĩa là thứ này tặng riêng tao đấy!

 

Huống hồ thứ thần kỳ thế này chẳng lẽ có nhiều lắm sao?

 

Nếu không thì trước ngày tận thế đã nổi tiếng từ lâu rồi!

 

Biết đâu người ta để dành cho con gái giữ mạng!”

 

Người đeo kính đỏ mặt.

 

“Con suy nghĩ không chu toàn, nhưng con không phải muốn lấy không, con định dùng vật tư thương lượng đổi…”

 

Hoắc Lão ngắt lời: “Thôi được rồi, tao biết mày nhất tâm vì nước Rồng.

 

Nhưng chuyện này không được nhắc lại nữa, không tao bảo thằng Đình đến tính sổ với mày!”

 

Người đeo kính nghe thấy Hạ Nham Đình, mặt nổi lên một nỗi xấu hổ: “Con không nhắc nữa!”

 

Gã đàn ông chỉ biết dùng vũ lực giải quyết vấn đề ấy, hắn không muốn gặp hắn ta!

 

Mấy người xung quanh thấy mặt hắn vừa nhắc tới Hạ Nham Đình liền phá lên cười.

 

Hai người này hồi lính đều theo học Hoắc Lão.

 

Nhưng Tề Thâm là dân nghiên cứu khoa học, vì đầu óc một đường không biết xoay chuyển nên mỗi lần bất đồng ý kiến với Hạ Nham Đình, thường bị Hạ Nham Đình đánh cho thừa sống thiếu chết.

 

Đến khi bị người ta bắt nạt lại là Hạ Nham Đình bảo vệ, nên tới giờ bị Hạ Nham Đình chèn ép thành bóng ma tâm lý.

 

Đánh không lại, nói không lại, vẫn phải nhờ vả!

 

Cho nên hễ thấy Hạ Nham Đình là hắn rối rắm muốn chết.

 

Sáu người Lâm Trúc Âm ra khỏi căn cứ liền lái xe ra khỏi trung tâm thành phố H.

 

Dù sao căn cứ điều chỉnh thu dọn cũng phải mất vài ngày.

 

Trên đường đi ngang qua một khu bảo tồn rừng, mấy người quyết định nghỉ trọ một đêm, thả phanh, vì sau khi vĩnh dạ tang thi xuất hiện, sẽ chẳng còn thấy cảnh đẹp nữa rồi.

 

Lâm Trúc Âm tắm xong thay quần áo, dựng vài cái lều dù che nắng đen và ô che nắng.

 

Lấy thảm picnic ra, bày bàn ghế cắm trại, treo một cái võng nằm lên trên.

 

Thiên Lang và Khiếu Thiết dẫn Bạch Ngân cùng mấy chú chó chăn cừu Đức con đã chạy biến không thấy bóng, mẹ chó Đức và Xích Ngọc nằm phía dưới cô hóng mát.

 

Mẹ con chúng đã khá hơn nhiều.

 

Chó Đức con đã chạy nhảy được, chơi đùa với Bạch Ngân cùng lứa, trên người mẹ chó Đức cũng thấy thịt.

 

Lâm Trúc Âm chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi trong võng đung đưa nhẹ nhàng.

 

Mơ màng nghe tiếng chó Đức sủa, rồi không có động tĩnh gì nữa.

 

Trong lòng nghĩ mọi người ở đây chắc không sao, cô trở mình ngủ tiếp.

 

Một giấc ngủ đến lúc mặt trời sắp lặn.

 

Đứng dậy thấy mọi người đều ngồi ghế xung quanh võng cô, vây lấy cô nhìn chằm chằm một chỗ ngẩn ngơ.

 

Cả đám chạy ra ngoài như Thiên Lang cũng tụ tập ở đây.

 

Lâm Trúc Âm mặt mày khó chịu,

 

“Mấy người ngồi đây làm gì? Ở canh linh à?!”

 

Lộc Linh mặt cũng khó chịu y chang, giơ tay chỉ phía xa.

 

“Chị Âm, chỗ này có thể có việc cần chị xử lý, tụi em không xong.”

 

Lâm Trúc Âm ngơ ngác nhìn theo hướng tay Lộc Linh chỉ.

 

“A!!!! Mẹ kiếp!!

 

Sao nhiều rắn thế này!!!”

 

Lâm Trúc Âm hốt hoảng nhảy bổ vào người Ôn Tư Thần, cố gắng leo lên chỗ cao.

 

Trong rừng dày đặc một vòng tròn động vật.

 

Đàn chim trên cây, sóc, thỏ, công, gấu mèo, khỉ, hươu sao, sói, mấy con chồn sable, hai con cáo…

 

Còn có một con gấu nâu và mấy con đại bàng, chim ưng biển!

 

Còn lại cô không biết tên.

 

Nhỏ hơn còn có bướm, ong và chuồn chuồn.

 

Trong đó nhiều nhất là rắn!!!

 

Sao lại có lắm động vật thế này?

 

Khu rừng này cũng không lớn lắm?

 

Mà giờ thiên địch cũng chung sống được sao?

 

Bây giờ ai cao nhất cô sẽ nhảy lên người người đó!

 

Chết mất, tuy cô thích động vật nhỏ, nhưng cô sợ rắn chết được!!!

 

Trước đây thấy người ta nuôi đám lông xù không thích lại thích nuôi rắn, cô thực sự không hiểu nổi.

 

Chim trong rừng bị tiếng thét của cô làm giật mình bay tán loạn.

 

Lộc Vũ thấy phản ứng của Lâm Trúc Âm, bỗng dưng cảm thấy lúc nãy mình sợ trốn sau lưng Cố Khinh Ngữ cũng chẳng phải mất mặt nhất, bèn giả vờ bình tĩnh.

 

“Sợ gì chứ~

 

Bọn chúng đâu có ý tấn công, đợi chị tới ba tiếng rồi đấy.”

 

Lộc Linh lườm anh trai một cái thật dài.

 

Cố Khinh Ngữ mím môi cười.

 

“A Âm, chắc bọn chúng bị thu hút bởi nước Linh Tuyền Thiên Lang và mấy đứa uống.

 

Mẹ chó Đức nói chuyện với chúng, hình như muốn theo em vào không gian sống.”

 

Thời Tinh Ngôn nhát gan đã leo lên cây, ngồi trên cành cây hét với Lâm Trúc Âm.

 

“Đại ca! Đại tỷ!

 

Mau đi hỏi xem bọn họ muốn gì!

 

Ba tiếng rồi!

 

Em còn chưa đi vệ sinh nữa!

 

Mấy cô ấy thấy chị ngủ say quá không cho em gọi chị!”

 

Lâm Trúc Âm ôm chặt cổ Ôn Tư Thần không chịa ra.

 

“Mẹ kiếp thằng Thời Tinh Ngôn!

 

Nhường chị làm đại ca cho!

 

Mày đi đi!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi